Teya Salat
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323160

Bình chọn: 8.00/10/316 lượt.

thằng nhóc, hai người có vẻ hòa hợp. Hình như bất cứ thằng nhóc nào cũng thích cậu ấy thì phải. Lúc nhỏ nhóc Huy cũng đi tò tò theo Phát mà không mặn nồng lắm với những trò chơi của tôi.

“Sao mày ngu quá vậy hả?”

Tôi giật mình nhìn sang thấy thằng nhỏ chừng bảy tuổi đang đánh vào đầu chị nó. Hai chị em là con dì Phước cách đây không xa, tôi có gặp chúng nó được mấy lần. Tôi thấy nhỏ chị không nói gì, chỉ lẳng lặng sửa lại con diều cho thằng em. Thằng nhỏ vênh mặt lên ra vẻ ta đây khi sai vặt được chị nó.

Thật ra không biết có phải mỗi người chị hai nhu nhược đều bị em trai mình ăn hiếp hay không. Tôi cũng là một người nhu nhược nhưng từ nhỏ đến lớn nhóc Huy chưa bao giờ đối xử với tôi như vậy.

Tôi nhìn sang nhóc Huy, nó đang lúi húi tìm cái gì trên bãi cỏ xa xa đằng kia. Chợt tôi thấy mắt mình cay cay.

Tuổi bốc đồng của một đứa con trai mới lớn nào cũng muốn chứng tỏ bản lĩnh của mình, muốn hơn người khác. Nhưng chưa bao giờ nhóc Huy vì điều gì mà tỏ ra hơn tôi, hay khôn ngoan, hay tốt hơn tôi. Nó bao giờ cũng làm những điều mà nó cho là đúng, cho là tốt với tôi thôi.

Tôi chưa từng trải qua thời bị em trai mình ăn hiếp, hay giành đồ chơi và tình thương của ba mẹ. Nó với tôi sống một cách hòa hợp đến kì lạ. Bởi từ thời khắc nó hiểu chuyện, nó luôn nhường nhịn tôi như tôi là em gái nó chứ nó không phải là em trai tôi. Lúc nhỏ nó cũng có nghịch một xíu xiu là hay lấy tay vò tóc tôi cho rối tung lên, rồi bật cười khanh khách ra vẻ thích thú. Và trò nghịch phá của nó với tôi duy nhất chỉ có thế.

“Chị Hai, lại đây có cái này hay lắm nè!” Nhóc Huy quay lại thấy tôi đang nhìn nó thì lấy tay quơ quơ bảo tôi lại.

Phát nghe nó gọi cũng tò mò đi lại.

Thằng nhóc Huy nó nằm mọp dưới bãi cỏ, tay mân mê những cụm cỏ ba lá. Trên tay bên kia là cọng cỏ bốn lá còn xanh ươm.

“Cho chị nè! Mấy lần trước em với chị tìm hoài mà không thấy, cuối cùng cũng tìm được.”

Tôi chợt nhớ những ngày trước tôi cũng dốc sức tìm cỏ bốn lá ngoài cái bãi cỏ này. Cỏ bốn lá là cỏ may mắn. Người ta nói cánh thứ tư chính là hiện thân của may mắn, ba cánh còn lại lần lượt là niềm tin, tình yêu và hy vọng. Nếu ai tìm được cánh thứ tư ấy, thì may mắn sẽ mỉm cười với họ.

Và khi nhóc Huy đưa cây cỏ ấy qua tay tôi, tôi chợt sững sờ nhận ra rằng: những điều tôi cố công tìm kiếm bấy lâu nay thật vô nghĩa, nhóc Huy chính là may mắn mà bấy lâu nay tôi vẫn đang cố chấp đi tìm. Và may mắn ấy vẫn ở bên cạnh tôi trong suốt ngần ấy năm qua, chỉ là tôi đã không nhận thức được sớm hơn.

Cuộc đời thật yên bình khi có một người em trai như vậy!

Nắng chiều nhuộm thắm cả một bãi cỏ trải dài với gió và cát bụi. Hoàng hôn dần buông. Một ngày nữa đã qua đi. Và điều tốt đẹp nhất vẫn ở lại bên tôi. “Nhóc Huy…” Tôi lẩm nhẩm rồi mỉm cười. Nhưng khi chớp mắt, tôi mới chợt nhận ra mắt mình đang cay, cay lắm…

Cay vì hạnh phúc!

Chương 8: Cánh Lục Bình Lững Lờ Bên Sông

Rồi hoa sẽ tàn, hoa nào chẳng thế! Nhưng tôi tự hỏi, liệu có loài hoa nào đẹp dịu dàng mà vẫn ngang ngạnh đứng giữa bao la trời đất thế kia không?

~*~

​ Ở quê tiết mục mà tôi thích nhất đó là tắm sông. Mặc dù về cái khoảng bơi lội tôi gần như âm điểm.

Chiều chị Ngọc con cô Út về, chúng tôi kéo nhau ra con sông nhỏ trước cửa nhà tắm. Chị Ngọc là con gái, tất nhiên rồi, nhưng chẳng ai nhìn nhận chị như một đứa con gái cả. Chị để tóc ngắn, mặc áo sơ mi và quần ngắn rộng như con trai. Vai lúc nào cũng kè kè cái ba lô mà tôi biết chắc trong đó có gì: một cái laptop, một cái bản đồ, một cuốn sổ, một hộp bút đen thui hình con mèo mun, một bình nước giữ nhiệt, vài ba bộ đồ, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, dầu gội đầu, thẻ atm và một số ít tiền mặt.

Cái chuyên ngành địa lý học của chị ấy suốt ngày chỉ cần bấy nhiêu đó thôi. Hễ muốn đi đâu là chị cứ việc vác cái ba lô ấy đi là chẳng sợ thiếu thứ gì. Dì Út suốt ngày sợ chị không lấy được chồng, nhưng dượng thì có vẻ ủng hộ chị ấy đi đây đi đó cho thỏa thích rồi sau này muốn ra sao thì ra. Dượng là người thuộc dạng cưng chiều con số một luôn, như ba tôi vậy. Hình như người ba nào cũng xem con gái như sinh mệnh của mình. Nhất là chỉ có duy một đứa con gái.

Chị Ngọc về đến nhà chỉ kịp vào chào ông và mẹ rồi kéo chúng tôi ra bờ sông như sợ trời tối sớm thì không thể kịp tắm sông vậy. Nước sông bây giờ đã đục hơn mấy năm về trước rất nhiều, nhưng dù cảnh vật ấy có đổi thay thì lòng người vẫn không hề thay đổi. Chúng tôi vẫn là đứa trẻ nhỏ thích nghịch nước, tắm sông. Mấy năm về trước còn có chị Nhàn, lúc chị còn chưa có con chị vẫn hay chơi cùng chúng tôi. Giờ thì cuộc sống chị vất vả hơn nhiều, chị bộn bề với nhiều việc lặt vặt và giữ thằng nhóc, việc làm một người mẹ đơn thân thật sự chẳng dễ dàng gì.

Nói tắm sông là nói, chứ tôi chỉ được ngồi trên chiếc xuồng nhỏ nghịch nước, vớt lục bình thôi. Đến lúc gần lên Phát sẽ cõng tôi một vòng dưới nước rồi chúng tôi sẽ kéo nhau lên. Tuy chỉ là vài phút ngắn ngủi thì tôi cũng đã mừng lắm rồi. Ngày trước có lần trầm mình quá lâu dưới nước tôi phải nhập viện cả tuần. Từ đó việc nghịch nước mới là trò chơi thườn