ôi đừng tạo áp lực cho mình, cũng đừng gắng sức quá, khi nào ông còn sống, khi đó tôi không cần phải lo lắng bất cứ điều gì. Vì đã có ông ở đó, cả mẹ và nhóc Huy nữa.
Tôi cũng muốn gắng lắm, nhưng không thể. Tôi biết mình chỉ có thể tốt nghiệp, và may mắn lắm thì đậu cao đẳng thôi. Đại học đối với tôi là một giấc mơ xa vời, xa thật xa… Vậy nên thay vì vùi đầu vào học như đám bạn, tôi vẫn cứ nhởn nhơ. Không phải tôi ỷ lại vào ba mình, mà là tôi biết dù có cố công cũng vô ích. Tôi là một người không đủ kiên nhẫn và cũng không đủ mạnh mẽ để chịu thất bại từ những việc mình đã dồn hết công sức vào.
Những người quá đặt hy vọng vào ngưỡng cửa đại học sẽ không thể chịu đựng nổi sự thất bại khi thi rớt. Tôi không muốn mình như thế. Và dù rằng có ai nói tôi quá hèn nhát thì tôi cũng chịu. Đó là điều mà dù không ai nói hay tôi không thừa nhận thì cũng không thể phủi bỏ được. Sự thật chỉ có một, thế nên tôi chẳng bao giờ trốn tránh đâu. Ừ, thì tôi hèn nhát đó. Nhưng biết thừa nhận mình hèn nhát thì chắc cũng không đến nỗi quá hèn nhát đâu, chứ nhỉ?
Buổi tối là tiết mục của tụi trẻ chúng tôi. Tôi, Phát, nhóc Huy và chị Ngọc gộp lại đủ bốn tay chơi đánh bài. Thường thì chúng tôi chơi trong phòng chị Ngọc, vì phòng chị có đủ đồ nghề để chúng tôi “quật lộn” sau khi chơi chán.
Phát và tôi luôn một phe, nhóc Huy và chị Ngọc một phe. Chơi đánh bài chán chúng tôi chuyển sang đánh nhau. Cái mền được trưng dụng thành miếng bọc đối phương lại, rồi chọc lét. Phát và tôi luôn thắng, bởi nếu thua Phát sẽ chặn hai người kia lại và khi tôi thoát ra được khỏi phòng thì coi như trò chơi chấm dứt.
Chị Ngọc và nhóc Huy trêu tôi hèn. Ừ, tôi hèn từ lâu lắm rồi. Hê hê.
“Ê, Mây, em ngủ chưa?” Lúc khuya chị Ngọc nằm cạnh tôi thủ thỉ.
Tôi và chị Ngọc lúc về đây thì sẽ ngủ chung, nhóc Huy và Phát ngủ chung. Lúc nhỏ cả bốn chúng tôi cũng dồn nhau vào cùng một chiếc giường. Nhưng khi chúng tôi lớn rồi, giường chẳng đủ chỗ cho cả bốn đứa nữa nên chúng tôi ngậm ngùi “chia tay” nhau ra ngủ riêng. Thực ra thì hai phòng sát bên nhau thôi. Chỉ cần tôi gõ tay lên tường một tiếng, bên kia sẽ gõ lại hai tiếng.
Có lúc chúng tôi gõ như vậy cho đến lúc ngủ quên lúc nào không hay. Gõ như vậy cảm giác chúng tôi thật sự gần nhau lắm. Cả đời này, tôi vẫn mong bốn đứa chúng tôi thân thiết và gần nhau như vậy.
“Chưa. Sao chị chưa ngủ nữa?” Tôi hỏi lại chị.
“Em có từng thích một ai đó chưa?” Chị Ngọc tiếp tục nói với tôi bằng cái giọng nhỏ nhất có thể để bên kia Phát và nhóc Huy không nghe được.
Tôi không biết mình có nên nói cho chị ấy nghe không. Tôi nửa muốn nói, nửa muốn không…
“Dạ, có…” Sau một phút tôi quyết định nói thật.
“Là Phát à?”
“Dạ, ừm, đã từng, nhưng mà…” đột nhiên tôi muốn kể cho chị nghe tất cả những ấm ức trong lòng. Tôi tiếp bằng một cái giọng khàn khàn sắp khóc, hy vọng là tôi nói nhỏ quá nên chị không thể nghe ra: “…không được. Em với Phát là chuyện không thể. Em không xứng đáng. Và cậu ấy cũng chỉ xem em là người bạn thân thiết thôi.”
Chị Ngọc không nghe được những gì tôi nói, hay căn bản là chị chẳng hiểu tôi đang lảm nhảm cái gì. Bởi vậy trọng tâm câu hỏi chị ấy không đặt vào điều mà tôi muốn chị hiểu.
“Em nói đã từng á? Là sao?”
“Em thích người khác, nhưng anh ấy không thích em. Vì bạn gái anh ấy là bạn thân của em. Em biết tình cảm của em là sai, nhưng lớp em ai cũng mê anh ấy cả. Anh ấy được tất cả mọi người yêu mến, nên em chẳng là gì hết.”
“Vậy… Phát và cậu bạn em, chị chỉ ví dụ thôi, hai người đánh nhau thì em sẽ bênh vực ai?”
“Tất nhiên là Phát rồi.” Tôi buột miệng trả lời không chần chờ lấy một giây. Và sau đó tôi hối hận. Nhưng tôi biết mình sẽ không bao giờ hững hờ với Phát, vì đó đã thành thói quen rồi. Còn Thành, chắc không cần đến một đứa không liên quan gì như tôi lo lắng đâu nhỉ?
“Em còn quá nhỏ để hiểu được yêu thích một người là như thế nào.” Chị Ngọc vừa nói vừa vuốt tóc tôi. Rồi im lặng.
Cả hai chúng tôi cùng chìm vào yên lặng. Màn đêm tĩnh mịch đáng sợ đến nỗi có thể nghe cả tiếng hít thở đều đều của chính mình.
Và trong cái đêm tịch mịch ấy, tôi đã không nhận ra được rằng chị Ngọc nói đúng. Mười bảy tuổi, còn quá nhỏ để yêu. Hay biết được ai yêu mình…
Chương 9: Mặt Trời Vĩnh Viễn Không Phải Của Riêng Đóa Hướng Dương
Anh ấy như ánh Mặt Trời, và tôi mãi cũng chỉ như bông hoa hướng dương kia.
Tôi tồn tại vì anh, nhưng anh lại không vì tôi mà tồn tại…
~*~
Ngày thứ bảy đối với lũ học sinh chúng tôi luôn là những ngày vui vẻ và hứng thú nhất. Một tuần trôi qua quá lâu, và đến thứ bảy thì đứa nào cũng phấn khởi vì ngày chủ nhật êm đềm sắp đến.
Trước khi công bố môn thi tốt nghiệp các thầy cô cũng không gây áp lực nhiều với chúng tôi. Tôi thì đặc biệt thích thú với điều đó. Bởi lẽ một đứa học lè tè chỉ mong có bằng tốt nghiệp để phấn đấu như tôi thì những ngày nhàn hạ không phải làm bài tập nhiều là hết sức quý giá.
Thế mà hôm nay Lệ Mai lại ủ rũ như ai cướp của cô ấy cả cây vàng vậy. Ngồi trong căn tin giờ ra chơi cô ấy cắn muốn nát cái ống hút mà nước trong ly vẫn còn nguyên. Tôi ngồi kế bên
