con gái nào. Nó vẫn như vậy từ lúc anh dọn đến đây. Bức tranh tôi treo lệch anh vẫn giữ nguyên đó, không thèm sửa, anh nói đó là kỉ niệm món quà đầu tiên của tôi với dành cho anh. Hai chậu hoa sao băng vẫn còn nguyên trên cửa sổ. Những bông hoa vẫn tươi như anh tỉ mẩn chăm sóc nó mỗi ngày. Không biết anh có biết được không, hoa sao băng tượng trưng cho lòng kiên định, sự thủy chung không thay đổi. Mà có lẽ thật vậy, trước giờ anh vẫn không hề thay đổi.
Dìu anh đến giường, tôi biết anh đã tỉnh từ lúc còn ngồi trong xe.
“Tại sao anh lại như vậy? Hả anh?” Tôi tiếc cho cô gái kia. Tiếc cho người mà anh vừa mới bỏ lỡ còn vô tình cứa vào tim cô ấy một nhát khá sâu. Đâu phải mọi vết thương trên đời đều sẽ lành lại theo năm tháng?
Tôi ngồi dựa lưng vào chân giường. Ngồi bệt cả xuống đất. Tôi vừa vô tình tiếp tay làm tổn thương một cô gái. Điều này quá sức tưởng tượng đối với tôi. Nếu tôi gọi nhờ Khánh đến, nếu tôi không đến, nếu cô ấy không gặp tôi thì có lẽ sẽ tốt hơn biết mấy. Cái điều mà cả tôi và cô ấy đều hiểu đó khiến tôi cảm thấy mình là một tội đồ. Làm sao để anh thôi không như vậy nữa? Làm sao để anh không vì tôi mà đau, mà buồn? Làm sao để không làm tổn thương đến anh.
Anh không trả lời. Tôi thấy mình như đang lâm vào bế tắc. Ngước lên nhìn anh, anh vẫn im lặng và nhìn tôi chăm chú. Tôi sợ nhất ai nhìn chằm chằm vào mình, cảm giác đó không an toàn. Đó là cảm giác cấm.
Tôi bỏ anh ở đó rồi đi xuống bếp pha cho anh ly nước chanh. Nhóc Huy nhắn tin sẽ đến rước tôi, mai sếp nó đi công tác nên tạm thời nó được hoãn một ngày nộp dự án. Tôi cất điện thoại, và đứng đợi nước sôi.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh say dữ đến vậy. Cả mấy trăm lần trước, khi say, anh đều chạy thẳng đến nhà tôi, ngồi nhìn tôi hay ôm tôi một cái rồi ra về. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho anh. Tôi không cố kéo anh lại gần, cũng không dám đẩy anh ra quá xa. Tôi muốn chúng tôi là bạn, và tôi biết anh cần tôi. Sẽ có lúc anh tìm được một người con gái tốt hơn tôi, yêu thương anh…
Lúc nút ấm nước tắt, là lúc tôi cảm nhận anh sau lưng mình. Tôi chưa kịp với tay với lấy bình nước. Anh ôm tôi, thật chặt, chặt đến mức tôi muốn ngạt đi. Anh say thật rồi, vì anh đã không sợ làm tôi đau.
“Anh buông tay đi.”
“Sau hôm nay mọi thứ sẽ khác.” Anh lẩm bẩm.
“Anh buông em ra đi.”
“Anh yêu em.”
Anh đẩy tôi vào tường, rồi hôn. Một nụ hôn cưỡng ép. Mùi rượu vẫn còn quẩn quanh miệng anh. Giữa cái hôn không thể thoát ra ấy, tôi cảm nhận được nước mắt, không phải của tôi, mà là của anh.
Tôi lặng đi. Mặc anh kéo tôi vào một nụ hôn sâu. Mặc răng và lưỡi bị anh dày vò gần như không thở được. Mặc anh dây dưa trên khắp mặt rồi cổ tôi. Tại sao mọi thứ lại đi đến bước này? Trong lòng tôi bàng hoàng nhận ra rằng, biết bao sự cố gắng giúp anh quên đi mình lại càng khiến anh lún sâu vào thêm. Tôi chợt muốn yêu thương anh, muốn che chở cho anh, muốn anh không phải cô đơn và dày vò như thế nữa. Nhưng liệu làm vậy có đúng?
Đột ngột tôi thấy nhẹ hẫng, điểm tựa vào anh mất hút, anh bị ai đó kéo ra ngoài. Tôi cứ ngỡ đó là nhóc Huy đến, thở phào nhẹ nhõm vì nó đã đến giúp tôi thoát khỏi cảnh này.
Nhưng đứng sau lưng Thành, không phải là nhóc Huy, mà là Phát.
Chương 19: Hoa Sơn Trà, Nỗi Lòng Của Anh.
“Cậu… về từ khi nào?” Tôi lắp bắp hỏi khi bắt gặp ánh mắt của Phát – vô cùng sắc nhọn.
Cậu ấy lờ tôi đi chỉ tập trung nhìn trừng trừng vào Thành. Anh ấy cũng miễn cưỡng nhìn lại với vẻ không hề tự nhiên. Không giống Thành của mọi khi – có một điều gì đó rất khác nơi anh. Cái nhìn của anh ẩn chứa sâu sự tuyệt vọng.
“Anh xin lỗi.” Thành nhìn tôi nói rồi đi thẳng về phòng. Đóng sập cửa lại.
Không ngờ sự xuất hiện của Phát lại làm tình hình căng thẳng hơn. Căn bản cậu ấy không phải đến giải cứu tôi, mà là đến để gây ra thêm nhiều nhiều sự rắc rối.
…
“Không phải cậu nói phải làm xong báo cáo rồi mới về à?”
“Làm xong rồi. Nhờ bạn nộp giùm.”
“Lỡ có trục trặc hay sai sót gì thì sao?”
“Im cái miệng quạ của cậu lại đi. Khinh tôi à. Hừm.” Phát lườm tôi rồi cắm cúi tiếp tục chơi game.
Đột nhiên tôi nghĩ giá mà chúng tôi vẫn còn là những cô bé, cậu bé thì hay biết mấy. Tiếc là mọi thứ đã không còn giản đơn như ngày xưa nữa.
Sáng chủ nhật, trời như phủ một màn nắng hanh hao dù vẫn còn se lạnh, Cần Thơ hai mùa nắng mưa khác biệt, mùa này chỉ tạm gọi là mát thôi nhưng lúc nào tôi cũng thấy lạnh. Gần tết rồi. Chợ đã rộn rã hơn những tiếng cười và chúng tôi thì đã quá già để mong chờ điều gì đến trong Tết.
Tôi ngồi đợi điện thoại nhận hàng, còn Phát thì từ sớm đã ra đây ngồi chơi game. Cậu ấy vốn dĩ không có việc gì làm, lại không lo nhiều việc như tôi. Có lẽ giờ trong tâm thức cậu ấy tôi vẫn là một đứa khờ khạo và không bằng ai. Nhưng mà, chỉ có tôi mới hiểu phải đạt được như ngày hôm nay tôi đã phải trải qua bao biến cố và nỗ lực không ngừng. Sống đã không dễ, kiếm được tiền để sống lại khó khăn hơn.
Một đứa hai mươi lăm và còn lông bông như tôi nếu không lo được cho mình nữa thì còn biết trông cậy vào ai?
“Tôi đi đây một lát.” Phát nói trong lúc tôi còn vừa s
