Những Vết Xước Màu Rêu

Những Vết Xước Màu Rêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324191

Bình chọn: 7.00/10/419 lượt.

tôi là không chờ ai quá 5 phút.

*

– Dạo này Vũ thế nào? Con để ý nó một chút.

– Anh ấy có lẽ đã bắt đầu nhận ra điều gì đó, hoặc có thể chỉ là nghi ngờ!

Ông Năm quay về phía sau nhìn Nguyệt trong chốc lát, ánh mắt đầy lo lắng cùng đầy yêu thương. Nguyệt biết trong thâm tâm, người cha này thấy mình mang nợ, nợ cậu con trai sự thật, nợ cả những lời giải thích và một cuộc sống bình yên. Đó cũng là điểm duy nhất đưa cô và ông xích lại bên nhau. Vì anh. Vì tình yêu và sự bảo vệ mà cả cô và ông đều cố dành cho anh.

– Ba có sợ không nếu anh ấy biết sự thật?

– Ba không sợ, nhưng ba lo nó không chịu đựng được. Chính ba khi biết sự thật này cũng gần như không chịu đựng được. Vũ yêu mẹ nó hơn bất cứ ai trên đời. Kể cả ba và con.

Nguyệt hướng mắt ra cửa kính. Ánh nhìn vô hồn không cố tiếp nhận mọi thứ diễn ra bên ngoài:

– Ba này, vì anh ấy, ba có thể dừng những việc ba đang muốn làm lại được không?

Im lặng trong tích tắc, Nguyệt tiếp tục:

– Con không muốn can thiệp đến cuộc sống riêng của ba. Nhưng còn giữ con bé đó ở lại thì mọi việc lộ ra là điều không thể tránh được. Ba hiểu những điều con nói đúng không?

Ông Năm vẫn không lên tiếng. Mắt ông nhìn thẳng về phía trước và gương mặt đăm chiêu. Ông về Việt Nam để làm gì? Vì cái gì? Vũ Lan là người phụ nữ, bao nhiêu năm nay ông vẫn yêu và mang nợ. Vì tình yêu với ông mà bà đã đánh mất tuổi trẻ, nhan sắc và gần như mọi thứ. Ông đã là người vô trách nhiệm trong suốt bao nhiêu năm qua. Giờ đây, mọi thứ có thể ở ngay trước mặt. Linh ở ngay trước mặt. Cơ hội được gặp, được bù đắp cho bà cũng ở ngay trước mặt. Ông Năm có thể bàng quan sao?

– Con hi vọng ba có sự lựa chọn đúng đắn. Quá khứ thật sự rất đáng trân trọng, tình yêu đó thật sự rất đáng ngưỡng mộ. Nhưng…

Nguyệt dừng lại, mím môi trước khi tiếp tục:

– Nếu quá khứ đó, tình yêu đó phá nát đi cuộc sống bình yên hiện tại, đem lại chỉ toàn khổ đau cho những người thân của mình… thì có lẽ… ba nên suy nghĩ lại.

– Nguyệt này, con về Mỹ đi… cùng Vũ và làm… đám cưới với nó!

Nguyệt không quay lại nhìn ông Năm, cũng không quá bất ngờ. Cô im lặng. Một chiếc xe Audi sành điệu vừa lướt qua họ. Nguyệt nhìn thấy nụ cười trên môi người con trai cô yêu ở đó. Rất lâu rồi lại mới thấy anh cười tươi đến vậy. Nụ cười chỉ vụt qua ánh nhìn của cô, nhưng Nguyệt cảm nhận được sự thoải mái và bình yên.

– Ba nghĩ con đủ sức thuyết phục anh ấy sao?

Câu chuyện của hai cha con họ đi vào bế tắc. Không ai nói thêm gì nữa. Nếu có điều gì mà một con người không thể tự kiểm soát nổi ngoài tình yêu thì đấy chỉ có thể là sự thật. Và dù con người ta có lao tâm khổ tứ để giấu nó thì một ngày không xa nó cũng vẫn lật lớp vỏ “bí mật” để hiện hình. Và thường thì người ta chỉ giấu những sự thật đau lòng mà thôi.

*

Hoàng hôn đang nhí nhảnh dạo chơi trên đồng cỏ. Không khí lẫn trong mùi đất ruộng. Cách Hà Nội chỉ mấy chục phút phóng xe nhưng vùng ngoại ô này lại bình yên như một miền quê nhỏ. Giống quê Linh. À không, cũng không hẳn. Ở đây đậm phong vị đồng ruộng còn nơi miền quê nghèo của Linh lại mặn mùi biển cả. Con đường đất hai bên vương đầy cỏ khô sau một mùa hè nắng cháy.

– Sao lại đến đây?

– Đã bảo xe cho đến đâu sẽ đến đó mà lại. Mà tôi thấy ở đây cũng thú vị đó chứ. Thích nhất cái không khí. Gia Lâm là quê gốc của tôi.

Vũ ngắt một cành lau bên đường, huơ huơ trước mặt Linh, hồn nhiên nói về quê mình.

– Thật ra tôi chẳng sống ở đây mấy. Chính xác là không sống ấy chứ. Sinh ra ở bên kia. Trước năm lớp 6 còn không biết Việt Nam là ở đâu nữa là.

– Kể ra anh cũng thiệt thòi đấy. Tuổi thơ với tôi là quãng thời gian tuyệt vời nhất. Hồi đó tôi làm thủ lĩnh cả một đoàn quân hơi bị hùng hậu ở xóm. Ngày nào bọn tôi cũng chơi ngoài bãi cát đến tận tối mịt. Nắng cháy đen. Anh không nhận ra tôi ngày đó đâu.

– Cô ghê gớm thì tôi biết rồi.

– Anh thì hiền hơn chắc.

Linh nguýt một cái rõ dài và sắc. Nắng chiều chao nghiêng trong đáy mắt. Gương mặt cô hồng lên bởi ráng chiều au đỏ, đang nhuộm màu cả không gian. Vũ nhìn Linh trong chốc lát. Tim khẽ khựng lại.

– Kể ra nhìn kĩ cô cũng không đến nỗi quá xấu…

– Lâu nay anh vẫn nghĩ tôi xấu đấy hả? Ngày xưa tôi là hoa hậu xóm trọ đấy!

– Không quá xấu nhưng… không được xinh. Hô hô. Lên xe đi. Nàng Audi của tôi đói rồi đấy!

– Ôi trời ơi…

Chiếc xe lại lao đi trên con đường nhỏ. Màu đỏ sang trọng của nó vút lướt nhanh giữa hai bên đường mênh mông. Màu xanh ngắt lướt qua đôi mắt đang cười của Linh. Cô ngẩn ngơ nghĩ về ngày đầu tiên gặp anh. Con đường Nguyễn Du, Melody và hai cái tát cháy mặt… Linh cũng nhớ nụ cười tươi rói khi cô xin anh số điện thoại. Thời gian xoay chầm chậm và có thể cả đảo điên. Những sự tình cờ đôi khi lại kéo người ta lại bên nhau. Phải chăng là duyên phận… Gió lại lùa vào tóc Linh. Gió thơm mùi hoàng hôn, mùi đồng đất. Linh nhớ hôm ấy anh cũng ấn nút mở cửa như vậy. Bất giác cô quay lại nhìn anh, nhoẻn miệng cười. Anh nhìn cô, nhe răng gượng gạo rồi nhanh chóng khép miệng lại. Phút ấy trông Vũ khác quá, hồn nhiên như một đứa trẻ vậy!

Chiếc xe dừng lại ở một quán ăn nhỏ có cái tên


pacman, rainbows, and roller s