Teya Salat
Nói cho em biết làm sao để hết yêu

Nói cho em biết làm sao để hết yêu

Tác giả: Thùy Dung Sin

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326434

Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.

cô đang cùng Hiếu Thiên đi dọc bờ biển đột nhiên anh buông tay cô ra, sau đó đi về phía biển, từng cơn sóng nhấn chìm anh xuống đại dương kia. Cô đã cố tìm kiếm nhưng , không thể tìm thấy anh. Cố gắng gọi tên anh trong vô vọng…….. Khi cô tuyệt vọng nhất thì Hiếu Phong lại từ đâu chạy đến, thằng bé gọi tên cô….

– A! Hiếu Thiên….- Cô hét lên rồi vùng dậy, nhưng cảm thấy cả người đau nhức, đầu choáng váng…..

– Em tỉnh rồi! Cảm thấy ổn chưa? – Cẩm Tú cầm tay cô lo lắng hỏi.

– Chị! Hiếu Thiên……. Em phải đi tìm Hiéu Thiên! Em phải đi cứu Hiếu Phong! – Cô vùng bước xuống giường bệnh…..

– Em không thể đi được! Em đang có Thái! Bác sĩ dặn dò phải để em nghỉ ngơi!- Cẩm Tú vội ôm lấy cô an ủi, cô cũng không biết phải làm sao với đứa em gái này nữa.

– Mang thai? – Băng Đồng sững sờ khi nghe đến tin này, nhưng lúc này bảo cô phải vui hay buồn đây. Cô rất muốn có con nhưng sao lại vào lúc này……

– Đúng! Em mang thai bốn tuần….-Cẩm Tú không kìm được xúc động , nước mắt đã rơi.

– Con em? Hiếu Phong…..cả Hiếu Thiên nữa! Có tin gì……-Cô vẫn không quên anh và con đang nguy hiểm.

– Băng Đồng! Em phải bình tĩnh…..- Cẩm Tú ôm lấy cô thật chặt.- Hiếu Phong đã tìm thấy từ hôm qua, hiện tại đang trong phòng chăm sóc dặc biệt, sau cơn phẫu thuật! Bác sĩ nói thằng bé sẽ hôn mê dài……

– Còn Hiếu Thiên? Chị mau nói nhanh đi!….- Băng Đồng dường như quá kích động nên không ngừng vùng vẫy……

– Hiếu Thiên! Vẫn đang được tìm kiếm! Chưa có tin gì….Băng Đồng……- Cẩm Tú hét lên chạy theo cô.

Băng Đồng không tin được điều này, cô chạy loạn đi tìm Hiếu Phong….. Cuối cùng khi đứng trước cửa phòng chăm sóc của Hiếu Phong, nhìn thấy thằng nhỏ qua tấm kính cửa, cơ thể băng bó, khắp nơi đều là giây dựa cắm trợ giúp….. Băng Đồng không thể chịu nổi nữa, một lần nữa cô rơi vào hôn mê….

________@_____@________

Sau hai ngày tìm kiếm , cảnh sát chỉ thấy xe của họ bị cháy cạnh bờ biển , tài xế bị tử vong tại chỗ, Hiếu Phong được tìm thấy trong tình trạng nguy hiểm, vẫn không có tin tức của Hiếu Thiên.

– Các anh làm ăn kiểu gì vậy? Sống phải tìm thấy người, chết phải tìm thấy xác chứ?- Thái Lăng hét lên trong phòng điều tra.

Anh thực sự mất hết kiên nhẫn rồi. Anh đã điều động mọi lực lượng tìm kiếm nhưng vẫn không có tin tức.

Ông Trần cũng nghe được tin liền bay về ngay tham gia tìm kiếm. Tin tức này không thể để bà nội nghe, vì mọi người sợ bà sẽ sốc mà chết mất…… Băng Đồng thì do mang thai , cơ thể duy nhược lên chỉ có thể ở lại bệnh viện để bác sĩ chăm sóc, Hiếu Phong trong thời gian này cũng được Thái Na cùng Cẩm Tú chăm sóc rất tốt. Thằng bé vẫn trong tình trạng hôn mê, không biết khi nào sẽ tỉnh.

***************

– Dì ơi! Để con nói chuyện bạn ấy được không?

Bác sĩ đã nói nếu kiên trì nói chuyện với bệnh nhân thì khả năng tỉnh lại sẽ rất cao. Cho nên Đường Nhu đã đề nghị vậy. Dù sao cô bé cũng rất thích Hiếu Phong, không hiểu lắm nhưng, cô bé không muốn thấy Hiếu Phong thế mày mãi, sẽ đau lòng lắm a….

– Được! – Thái Na gật đầu đi ra ngoài, Đường Du cũng muốn ở lại nhưng lại bị Thái Ba kéo ra.

Lúc này trong phòng bệnh chỉ còn lại Hiếu Phong vẫn nằm bất động và cô bé đang ngồi bên cạnh , bàn tay nhỏ bé cầm lấy tay thằng nhỏ.

– Này! Chẳng phải cậu rất thích tôi sao? Sao giờ lạo nằm im bất động thế chứ? – Cô bé nói bằng giọng hờn dỗi, không còn là cô bé lạnh lùng nhày thường nữa. Nước mắt đã lăn dài trên khoé mi….- Mau tỉnh dậy đi!

-………- Hiếu Phong vẫn im lặng, vẫn không có bất kì phản ứng nào cho thấy thằng nhỏ nghe thấy cô bé nói chuyện.

– Đồ vô tâm! – Đường Nhu đấm vào ngực thằng nhỏ, nơi bị băng trắng nhưng Hiếu Phong vẫn không phản ứng. – Cậu không thích mình sao? Nếu thích mình mau dậy dẫn mình đi chơi chứ?

Cô bé này từ bé cũng sống rất độc lập, cô bé rất thông minh, lại hiểu chuyện nhưng lại lạnh lùng, khép kín với mọi người lên không ai nhìn thấu lòng cô bé nghĩ gì…..

– Tớ cũng thích cậu! – Cô bé xúc động ôm lấy Hiếu Phong. – Nếu cậu không mau tỉnh Dậu mình sẽ bỏ cậu. Không thích cậu nữa!

Hiểu Phong vẫn hôn mê, bác sĩ nói thằng nhỏ có thể nghe thấy mọi người khác nói nên mọi người luôn tích cực nói chuyện với thằng bế. Đường Nhu bắt đầu mất kiên nhẫn, cô bé giận dỗi.

– Được! Nếu cậu không dậy! Tớ sẽ không bao giờ nhìn mặt cậu nữa! – Cô bé quyết tâm đứng dậy.

Đột nhiên ngón tay của cô bé bị ai đó giữ lại….. Cô đang mơ sao? Lập tức quay người lai…..

– Hiếu Phong! Hiếu Phong….cậu tỉnh rồi sao? Bác sĩ……bác sĩ……- Cô bé vui mừng ôm lấy Hiếu Phong lay gọi……

Hiếu Phong nhất định nghe cô bé nói chuyện.

*************

___________@______@__________

Một lát sau………

Các bác sĩ đẩy cửa bước ra ngoài, mọi người lập tức vây lại hỏi thăm……

– Thằng bé sao rồi !? Bắc sĩ ?- Cẩm Tú là người hỏi đầu tiên.

-……………

– Bác sĩ!……..

– Mọi người bình tĩnh đã! Hiếu Phong chưa tỉnh lại nhưng kiểm tra cho thấy thằng bé tiến chuyển rất tốt, sẽ sớm tỉnh lại thôi! – Lí Quốc Kiệt chính là Bác sĩ nhận chăm sóc cho sức khỏe của Hiếu Phong.

– Anh nói sao? Sao cháu tôi tầm giờ vẫn chưa tỉnh là sao? – Thái Na bắt đầu” oan gia ngõ hẹp” với Lí Quốc Kiệt.

– Em