…….sao em trách anh chứ? – Lí Quốc Kiệt dơ tay tránh móng vuốt của Thái Na.
– Anh là bác sĩ……không hỏi anh thì tôi hỏi ai? – Thái Na dơ tay bóp cổ anh, nói bằng giọng chanh chua……
Tất cả nhìn hai người họ lắc đầu đi vào phòng bệnh thăm Hiếu Phong.
………..—>……<—-……….
Băng Đồng vì sức khỏe không tốt, không chịu nổi cú sốc nên vẫn còn mê man,…… Vú Năm ngày nào cũng nấu những đò ăn tốt cho người mang thai đem đến nhưng hầu như cô không thể ăn….. Nhìn cô nhợt nhạt nằm đây khiến cho người ta không khỏi đau lòng, tại sao một cô gái tốt lại phải chịu số phận bất hạnh ngư vậy, gia đình vừa đoàn tụ lại phải chia ly……
@____@_____@____@
@____@____@
@___@
Chương 28
Đã một tháng trôi qua…… Vẫn không có tin gì của Hiếu Thiên, Hiéu Hong vẫn chưa chịu tỉnh dậy, hàng ngày Đường Nhu vẫn đi học khi về học lại đến thăm thằng nhỏ, bác sĩ nói Hiếu Phong đang dần hồi phục khiến cho mọi người yên tâm. Băng Đồng đã bình phục lại nhưng cô cả ngày ngồi cầm hình của Hiếu Thiên……
– Ê! Sao lần nào tôi đến cậu cũng nằm bất động mặc tôi nói chuyện mình thế hả? Quá đáng! – Đường Nhu cầm cuốn truyện đọc cho Hiếu Phong nghe, nhưng Hiếu Phong vẫn hôn mê chưa tỉnh, bực mình cô bé cầm tai thằng nhỏ véo thật mạnh.
-Á!!!!!- Hiếu Phong đang mê nan , nghe thấy cô bé bên cạnh này oán trách nhưng không thể nào mở ra mí mắt của mình , rất mệt, rất mệt dường như mọi cố gắng đều vô ích. Ai ngờ cô bé kia lại véo tai mình thật đau, không thể không tỉnh
– Hiếu Phong cậu tỉnh lại rồi! Cậu thật sự tỉnh lại rồi! – Đường Nhu vui mừng ôm lấy cổ thằng bé, hôn một cái rõ kêu vào môi cậu bé mắt cười típ.
-……..- Mặt Hiếu Phong đột nhiên đỏ gay, mặc dù ngủ một giấc thật dài nhưng khi tỉnh lại gặp phải một màn này vẫn không tránh được khỏi ngượng ngùng.
Nhận ra sự khác thường của Hiếu Phong và hành động quá đà của mình lúc nãy, cô bé vội vàng buông cổ thằng bé ra, vội vàng quay đi, mặt nóng ran.
– Đây là đâu? – Hiếu Phong nhìn quanh phòng bệnh một lượt, toàn màu trắng.
– Bệnh viện! Quá đáng, cậu sao ngủ lâu vậy? – Hiếu Phong nhìn cô bé khiến cô bé ngượng ngùng cúi mặt.
Sau khi được bác sĩ kiểm tra tổng quát, Hiếu Phong chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là sẽ khỏe hẳn……..
________@______@________
Băng Đồng ngồi trong phòng bệnh, tay vẫn cầm tấm hình của Hiếu Thiên. Cửa phòng đẩy ra, Hiếu Phong ngồi trên xe lăn, được cô bé Đường Nhu đẩy vào trong…..
– Mami! Mẹ sao lại như vậy?- Hiếu Phong cũng đau lòng khi nhìn thấy tình hình của cô lúc này.
– Hiếu Phong! Con không sao chứ? – Cô đột nhiên rời khỏi giường bệnh tiến lại ôm lấy Hiếu Phong, nước mắt không nhịn được lại rơi.
– Con khỏe rồi a! Mami! Baba sẽ không sao đâu, mẹ đừng lo. – Hiếu Phong vòng tay ôm lấy cô, vỗ vỗ vai an ủi cô. – Mẹ không được khóc nha!
– Ưmk! – Cô gật nhẹ đầu, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, nức nở.
Cô cứ như vậy khóc nức nở trong áo Hiếu Phong, biết làm sao đây, cô không thể sống nếu không có Hiếu Thiên nhưng cô cũng không thể sống nếu thiếu con. Tại sao ông trời lại bắt cô phải lâm vào cảnh éo le như thế này chứ?
– Mami! Baba muốn cho mẹ một sự bất ngờ, hôm đó là kỉ niệm ngày cưới của hai người a! Con cùng baba đi đến nhà hằng đã đặt sẵn , dự định sẽ cho người đến đón mẹ sau nha….. Nhưng trên đường đi còn có một chiếc ô tô tải lao ra chắn ngang xe của baba, bác tài bẻ tay lái nhưng do không kịp, xe lao xuống vực biển…. Chính baba đã ôm con lao ra ngoài khi xe rơi xuống và bốc cháy, sau đó con không nhớ gì nữa….- Thằng nhỏ kể lại cho mọi người nghe về những gì đã xảy ra, sau đó nó ôm lấy Băng Đồng đang khóc ngất kia. – Mami! Mẹ phải cố lên ! Baba sẽ không sao đâu! Baba rất yêu mẹ a! Vì mẹ mà đã tự tay chuẩn bị rất nhiều thứ ! Nên mẹ phải lạc quan lên!
Do những gì Hiếu Phong kể lại rất quan trọng cho việc điều tra nên tất cả đã được Thái Lăng ghi lại một cách cẩn thận bằng máy ghi âm, anh nhất định sẽ điều tra ra kẻ đứng sau vụ này , đòi lại công bằng cho Hiếu Thiên và gia đình anh. Trong thời gian này nhờ có Thái Lăng và ông Trần mà tập đoàn vẫn hoạt động tốt theo quỹ đạo….
________@_____@_________
Mùa thu đã tới, gió nhè nhẹ thổi qua mang theo hương ổi thơm dìu dịu. Những đám mây áng vàng vắt mình duyên dáng, chùng chình, dấu hiệu cho thấy mùa thu đã về với thành phố Bắc Kinh.
Tại biệt thự họ Trần ….
Băng Đồng đang đi dạo trong vườn hoa quả sau gia trang. Cô đã mang thai được hơn ba tháng, bác sĩ nói cô cần phải luyện tập nhiều mới tốt cho thai nhi , vì đáy là lần thứ hai mang thai nên cô cũng có chút kinh nghiệm. Do quá nhớ mong tin tức của Hiếu Thiên mà cô không ăn không ngủ. Nhờ có Hiếu Phong khuyên nên cô mới chịu đi nghỉ ngơi chút. Đứng từ xa nhìn dáng người của cô thật tiền tụy, cô từ khi nào đã gầy đến vậy, đã bụng to hơn ba tháng nhưng bụng vẫn không lớn rõ, Cẩm Tú không khỏi đau lòng, lắc đầu đi lại chỗ cô.
– Băng Đồng!
Nghe thấy tiếng gọi cô bất giác quay lại, thấy Cẩm Tú đang đứng phía sau, cô cố nở một nụ cười.
– Chị Cẩm Tú……
– Em làm gì mà để mình tiền tụy như vậy? Bé cưng có ngoan không?- Cẩm Tú đỡ cô ngồi xuống bàn trà gần đó.
Hai