m thầm thở dài một hơi! Hổ phụ sinh hổ tử là đây!– Anh vô tội! – Tống Hạo Thiên giơ hai tay đầu hàng, chỉ có ở nhà, hắn mới thoải mái vui vẻ như thế, đúng mực của một người chồng, một người bố chứ không còn là tổng tài của Tống thị cao ngạo, tài giỏi và lạnh lùng.Khi cả hai vợ chồng nhà họ Tống mải mê tâm tình thì ở phía đối diện, Khả Nhi cúi đầu ăn nhưng cái chân mũm mĩm, ngắn cũn lại liên tục nghịch ngợm đạp lung tung, đặc biệt là cứ vươn với về phía người bên cạnh mình, sau đó đôi mắt đen to tròn láo liên nhìn về phía Hạo Nam, âm thầm quan sát thái độ của cậu bé. Chỉ cần cậu bé chau mày, Khả Nhi sẽ ngay lập tức dừng lại, nhưng chẳng mấy chốc sau đó, sẽ tiếp tục tái diễn, trong lòng vừa vui vẻ vưa tự thầm khen chính mình thật thông minh khi ban nãy cố tình đẩy ghế của mình Hạo Nam gần lại nhau!– Khả Nhi! NGOẠI TRUYỆN 1 + 2 (7)Đang vui vẻ ngịch ngợm, Khả Nhi liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình, đi theo đó là tiếng bước chân, chiếc đùi gà đang gặm dở dang cũng ngay lấp tức bị Khả Nhi quẳng qua một bên, thân hình nhỏ nhắn liền tụt xuống khỏi chiếc ghế, sau đó liền hướng về nhà vệ sinh mà trốn!Ngay khi Ngôn Vũ Kha một thân âu phục lịch lãm, tóc có chút rối vì vội vàng nhưng không làm giảm đi sự tuấn tú cùng phong độ, nhìn chiếc bàn ăn chỉ còn có ba người, hắn không khỏi nhíu mày.– Vũ Kha, anh đến rồi! Cùng dùng cớm chứ? – Mễ Bối vui vẻ, lập tức sai gia nhân đi chuẩn bị thêm. Nhưng trái lại, Ngôn Vũ Kha có tí không quan tâm lắm, đôi mày cứ chốc chốc nhíu lại, ánh mắt sắc bén đảo nhìn xung quanh!– Bộ dạng cậu ta chắc hẳn là biết cả rồi! – Tống Hạo Thiên khẽ nhếch môi.– Biết gì cơ? – Mễ Bối khó hiểu, quay sang nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình.– Vợ bỏ trốn sang Hàn đi chơi với bạn bè!– Là sao? Ý anh là Khả Vy? … Khả Vy nói là Ngôn ca cho phép cơ mà… – Mễ Bối ngạc nhiên tột độ. Trong lòng không khỏi cầu may cho Khả Vy.– Em không để ý cô ấy khi vừa đến là đã đi ngay, gương mặt cứ tươi cười nhưng không che nổi phần lấm lét sao, đã thế vừa đến Tống gia là đã dùng mọi cách đuổi vệ sĩ đi.Mặc kệ hai người anh một câu, em một câu, Ngôn Vũ Kha liền bước thẳng về phía nhà vệ sinh , một đạp đá văng cánh cửa gỗ, trước khi đá còn lớn tiếng bảo Khả Nhi tránh xa cánh cửa ra như thể chắc chắn rằng Khả Nhi đang ở bên trong!– Hihi… Bố… Bố đã về! Khả Nhi rất nhớ…Bị phát hiện, Khả Nhi mở đôi mắt tròn xoe ngây thơ của mình ra, cười toe toét lấy lòng bố mình, lại không quên nịnh nọt vài câu, nhưng chưa nói xong đã bị bố xách đi như xách một con gà . Trở lại bàn ăn, Ngôn Vũ Kha ngồi lên chỗ mà ban nãy Khả Nhi ngồi, đôi mắt đen nghiêm khắc nhìn con gái của mình!– Cả gan dám hùa với mẹ lừa gạt bố!Vừa nói, Ngôn Vũ Kha vừa lấy tay phát vào cái mông nhỏ của Khả Nhi đang nằm sấp trên đùi mình. Khả Nhi liền khóc òa lên, nhưng Ngôn Vũ Kha vẫn không hề nương tay , cũng không e dè mình đang ở Tống gia mà phát thêm vài cái. Cả nhà ba người Tống gia hiếu kì nhìn một màn trước mặt, Tống Hạo Nam từ nhỏ đến lớn tuy tính tình có lạnh lùng, nhưng trong hết thảy mọi việc đều hòan thành xuất sắc, không có lấy một điểm chê, huống chi là bị đánh như thế này, nên cả ba đối với một màn như thế này rất hiếu kì, đặc biệt người ra tay lại là Ngôn Vũ Kha, một người vốn dịu dàng và cưng chiều vợ con hết mực!– Huhu… Đau… Huhu…– Lại còn dám lừa gạt cà dì và chú! Mau xin lỗi.Nghe lời bố, Khả Nhi gương mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đã đầy nước mắt, ấm ức đến trước mặt Tống Hạo Thiên và Mễ Bối cúi đầu nhận lỗi! Nhưng khi đến trước mặt Tống Hạo Nam, Khả Nhi lại không nhận lỗi mà lại òa khóc, ăn vạ. Tống hạo Nam nhìn cô bé trước mặt khóc nức nở, nước mắt cứ thi nhau chảy xuống, vẫn là không đành lòng mà bế Khả Nhi vào lòng dỗ dành trước con mắt ngày một hiếu kì của bố mẹ mình. Ban đầu, là cậu nhóc cảm thấy Khả Nhi thật phiền toái, mỗi khi cô bé đến Tống gia, liền bám cậu nhóc như sam. Nhưng khi cô bé về, cậu nhóc lại thấy trống trải và nhớ sự phiền toái ấy! Cậu nhóc không quen biểu lộ tình cảm, nhất là mỗi khi ở cạnh Khả Nhi, mẹ cậu nhóc cứ luôn nhìn hai đứa rồi tủm tỉm cười một cách quái lạ! Dù vậy nhưng cậu nhóc vẫn luôn âm thầm, quan tâm Khả Nhi, dù là Khả Nhi với đôi chân ngắn cũn luôn đi thụt lùi phía sau cậu nhóc nhưng chưa bao giờ, cậu nhóc bỏ lại Khả Nhi một mình, lại còn cố tình đi chậm lại để chờ cô bé! Chính Hạo Nam là người đã nói với Khả Nhi rằng không thích người khác bẹo má của cô bé! NGOẠI TRUYỆN 1 + 2 (8)Khi cả căn phòng sang trọng chỉ còn lại tiếng thút thít của Khả Nhi đang ngoan ngõan ở trong lòng của Tống Hạo Nam, thì căn phòng lại lần nữa có một giọng nói tràn đầy sự vui vẻ vang lên…– Khả Nhi, Hạo Nam, mẹ / dì có quà cho hai đứa nè!Đáp lại Khả Vy chính là một sự im lặng, cảm thấy hơi là lạ nhưng Khả Vy tâm trạng vui vẻ nên cũng không để ý lắm, tiến thẳng vào phòng ăn! Nhưng khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, thâm trầm ở trong phòng ăn, cô liền lập tức im bặt, quay đầu trở ra.– Đứng lại!Khả Vy mặt mếu máo, trong lòng