XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327750

Bình chọn: 8.00/10/775 lượt.

hể .

Mọi người xung quanh mộ phần bị nàng dọa đến ngây người, có người chết lặng nhìn về phía Cầu Vĩ, trong mắt mang theo đồng tình cùng sợ hãi nhìn Cầu Mộ Quân che chở thi thể hư thối trong quan tài.

Dù thế nào bọn họ cũng không ngờ, Cầu Mộ Quân lại yêu thái giám như Đoàn Chính Trung này đến vậy, lại có thể làm ra chuyện chỉ sợ ngay cả vợ chồng yêu nhau cũng khó có thể làm.

Thì ra Cầu Mộ Quân cùng Đoàn Chính Trung là một đôi vợ chồng ân ái, Cầu Mộ Quân vẫn là con gái Hiền vương, Đoàn Chính Trung là con rể hắn, dù cho trước lúc bọn họ có bất hòa, nhưng Đoàn Chính Trung đã chết, đối mặt với con gái, con rể mình, Hiền vương sao có thể xuống tay được?

Mọi người thấy tình cảnh trước mắt, đều thổn thức vì hai người trong mộ kia.

Cầu Vĩ dù sao cũng là văn nhân sinh ra, không khỏi coi trọng mặt mũi, cảnh tượng như bây giờ, hắn cũng có chút khó xuống tay, lại nhìn bộ dáng Cầu Mộ Quân, thật sự là ngoại trừ Đoàn Chính Trung, nếu trong mộ là người khác nói cũng không có người tin.

Đang do dự, có ngưởi vội vàng giục ngựa đến, nói một câu bên tai Cầu Vĩ, sắc mặt Cầu Vĩ đại biến, vội vàng nói: “Lưu hai người lại ở đây lấp mộ, những người còn lại đi theo ta!” Nói xong, liền cưỡi ngựa mang theo mọi người rời đi.

Cầu Mộ Quân còn ôm thi thể khóc, hai người ở lại hết khuyên lại kéo nàng lên, đóng quan tài, lấp đất liền rời đi.

Cầu Mộ Quân ngồi trước bia mộ khóc hồi lâu, mới chậm rãi đứng dậy thất thần rời đi.

Nàng biết, nhất định là Cầu Vĩ nghe được tin tức quan trọng mới rời đi , bằng không hắn cũng không dễ dàng buông tha thi thể này như vậy, nhưng rốt cuộc là hắn nghe được tin tức gì? Còn có cái gì so với sống chết của Đoàn Chính Trung quan trọng hơn?

Thất hồn lạc phách, thất tha thất thểu đi đến xa một rừng cây cách mộ không xa, thấy được một cái ao.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (155)

Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh ao, ngồi xuống, lấy khăn thấm nước, lau rửa dị vật dính trên người.

Nhẹ nhàng, chậm rãi, cũng không chán ghét sốt ruột giống như đang lau cái gì ghê tởm.

Trước khi lừa người khác phải lừa được chính mình, thật ra là một chuyện vô cùng thống khổ lại rất cần có nghị lực.

Nếu không phải Đoàn Chính Trung thật sự sống chết chưa rõ, nếu không phải nàng thật sự đau lòng vì hắn, khổ sở vì hắn, chỉ sợ nàng cũng không thể nào giả vờ giống như vậy.

Nàng nhìn bốn phía, nhẹ nhàng cởi quần áo, kéo xuống bả vai, lấy khăn lau gáy.

Lúc này, đột nhiên một trận gió lùa phía sau nàng, nàng vừa muốn quay đầu lại, một thanh chủy thủ đã đặt tại yết hầu nàng.

“Cởi quần áo ra!” Phía sau là giọng của một nam nhân.

Nàng cả kinh, hỏi:“Ngươi muốn làm gì?”

Nam nhân phía sau nói:“Yên tâm, ta không cần thân thể của ngươi, ngươi cởi quần áo, nhảy vào trong nước tắm rửa là được.”

Lúc này nàng mơ hồ nghe được tiếng vó ngựa.

“Nhanh!” Nam nhân lớn tiếng nói, trong giọng nói thêm một phần vội vàng, chủy thủ trong tay lại kề sát vào cổ của nàng thêm một tấc.

Cảm thấy, hình như hắn đang vội vã trốn tránh cái gì.

Nàng chậm rãi nói:“Bây giờ trời đã rất lạnh, không ai tắm rửa ở đây cả.”

“Ngươi……”

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, Cầu Vĩ mang theo người đuổi tới gần ao, nhìn thấy Cầu Mộ Quân đã cởi chỉ còn cái yếm cùng tiết khố, nàng vội dùng quần áo quấn chặn thân thể, kinh hãi nhìn người tới.

Thị vệ vội quay mặt đi, Cầu Vĩ cũng hơi hơi nghiêng đầu, nói:“Sao ngươi lại ở đây?”

Cầu Mộ Quân nói:“Người cũng muốn bắt cả ta sao?”

Cầu Vĩ nhìn bốn phía, nói:“Lục soát xung quanh!” Nói xong, những người cưỡi ngựa phía sau hắn vòng ra xung quanh vài vòng, lại e ngại con gái Hiền vương không mặc quần áo, cũng không tới gần, nhìn mặt ao trụi lủi không có lấy một cọng bèo, đáp lời nói:“Hiền vương, không tìm thấy.”

Cầu Vĩ chỉ rừng cây, nói:“Đuổi đến bên kia!”

Nói xong, một đám người liền giục ngựa về phía rừng cây bên kia.

Tiếng vó ngựa đi xa, nam nhân từ trong nước ló đầu ra, há mồm thở dốc nói:“Nghẹn chết ta, lạnh chết ta!”

“Quay mặt đi!” Cầu Mộ Quân lập tức nói.

Nam nhân ngoan ngoãn xoay người sang chỗ khác, nói:“Dạng nữ nhân nào mà bản công tử chưa thấy qua, có thể để bản công tử nhìn, là phúc khí của ngươi.”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Nam nhân run run đi lên bờ, thân hình to cao, làn da màu đồng cổ, khuôn mặt tuấn mỹ lại mang theo vài phần uy nghiêm. Khuôn mặt như vậy làm cho người ta không dám nhìn gần, giống như có một loại hơi thở vương giả trời sinh.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (156)

Cầu Mộ Quân nhìn hắn hồi lâu, hỏi:“Ngươi là ai, vì sao lại bị Hiền vương lùng bắt?”

Nam nhân đi lên bờ, nâng cằm nàng lên nói:“Nữ nhân, không nên hỏi nhiều, rất tò mò sẽ khiến mình mất mạng lúc nào không biết.”

Cầu Mộ Quân gạt tay hắn, nói:“Vừa nãy, hình như ngươi càng gặp nguy hiểm hơn so với ta.”

Nam nhân nhìn nàng tìm tòi nghiên cứu một chút, nói:“Ngươi hình như không sợ ta, cũng không sợ bọn Cầu Vĩ, từ đầu đến cuối ngươi vẫn rất bình tĩnh, vì sao?”

“Kẻ chạy trốn hoạn noạn như ngươi, vì sao ta phải sợ?” Cầu Mộ Quân thản nhiên nói.

“Chạy trốn hoạn noạn? Ngươi