, Cầu Mộ Quân bị một chuỗi âm thanh rất nhỏ đánh thức .
Mở mắt ra lắng nghe, mới phát giác âm thanh kia là từ dưới giường vọng lên.
Là Nhị hoàng tử?
Nàng mặc quần áo, mở cơ quan dưới giường.
Phong Nam Diệp từ đường ngầm đi ra, vỗ vỗ bụi đất trên người, đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống.
“Phong công tử, có việc sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.
Phong Nam Diệp nói:“Ở phía dưới buồn chết đi được, đi ra hít thở không khí.”
“Phong công tử, thi cốt phu quân còn chưa lạnh, ta cũng không muốn khiến chàng chịu điều tiếng không tốt.”
Phong Nam Diệp nói:“Theo ta được biết, thanh danh Đoàn Chính Trung vốn đã không tốt?”
“Nhưng thật ra ta cảm thấy thật kỳ lạ, vì sao hắn lại cho người đi đón ta hồi kinh, ta cùng hắn vốn không có giao tình?” Phong Nam Diệp nhíu mày nói. Sau đó hắn lại nhìn nàng, nói:“Mộ Quân, chờ ta đoạt lại ngôi vị hoàng đế, ngươi theo ta tiến cung đi.”
Sắc mặt Cầu Mộ Quân không tốt nhìn hắn nói: “Bây giờ ta có chút nghi ngờ phu quân ta rốt cuộc có chọn đúng người hay không, các đời quân chủ tài đức sáng suốt hình như không có người nào lỗ mãng cả.”
“Dám nói bản công tử lỗ mãng, bản công tử rất ít khi chủ động mở miệng muốn nữ nhân theo ta.”
Cầu Mộ Quân thở dài, nói: “Phong công tử, bây giờ ngài nên nghĩ cách liên hợp người của ngài khởi sự đoạt lại ngôi vị hoàng đế, chứ không phải ở trong này đùa giỡn ta mới phải.”
“Ta không đùa giỡn, ta nói thật. Hơn nữa……” Phong Nam Diệp nói: “Ngươi cùng Đoàn Chính Trung mặc dù có danh phận vợ chồng, hẳn là không có khả năng có quan hệ vợ chồng, cho nên các ngươi cũng coi như không không vợ chồng chân chính. Ta muốn ngươi, cũng không tính là đoạt vợ người ta. Huống chi dù sao hắn cũng đã mất, nếu ta không chê ngươi là quả phụ, ngươi cố kỵ cái gì?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (165)
Cầu Mộ Quân hít sâu hai hơi, nói:“Nhị hoàng tử điện hạ, ta nói cho ngài, ta là thê tử của Đoàn Chính Trung, sống là người của hắn, chết là quỷ của hắn, bây giờ ngươi đi xuống cho ta, đi xuống! Đừng để cho ta nhìn thấy ngươi!”
Phong Nam Diệp nhún nhún vai, đứng dậy nói:“Đi xuống thì đi xuống, chỉ cần mấy ngày nữa, ngươi tỉnh táo lại không hối hận là được.”
Cầu Mộ Quân xoay người đi không để ý tới hắn, hắn lại ngoan ngoãn trở về đường ngầm.
Ai nói nàng cùng Đoàn Chính Trung không không phải vợ chồng chân chính, bọn họ là vợ chồng thực sự.. thực sự ..thực sự!
Cầu Mộ Quân tức giận nằm xuống, hạ quyết tâm chờ Đoàn Chính Trung tỉnh lại, nàng sẽ không cho hắn tiếp tục làm thái giám tổng quản nữa. Sau đó nàng muốn cho toàn thiên hạ đều biết bọn họ là vợ chồng chân chính!
Một ngày lại một ngày trôi qua, mỗi ngày nàng đều thầm tính, Liễu Vấn Bạch vẫn không trở về.
Hắn làm sao vậy, rốt cuộc có thể tìm được sư phụ hắn không, rốt cuộc khi nào thì mới có thể trở về cứu Đoàn Chính Trung?
Những người Nhị hoàng tử muốn liên lạc đều đã liên lạc, Cầu Vĩ vẫn đang lùng sục nơi ẩn thân của Nhị hoàng tử khắp kinh thành, dường như không nghi ngờ đến nơi này. Bây giờ, nàng chỉ cầu mong Liễu Vấn Bạch nhanh chóng trở về, cứu Đoàn Chính Trung tỉnh lại. Chờ hắn tỉnh lại, nàng không cần lo lắng, nhất định hắn cũng có thể làm cho Nhị hoàng tử cuồng kia vọng thuận lợi đi lên ngôi vị hoàng đế .
———————————————-
Cách kỳ hạn một tháng chỉ còn năm ngày, chuyện liên lạc bên Nhị hoàng tử cũng đã ổn, nhưng lực lượng còn rất mỏng, có một số người cũng sợ không đáng tin cậy, không dám quá mức sốt ruột. Huống chi, nàng vẫn không nói cho Nhị hoàng tử nàng còn đang chờ Đoàn Chính Trung.
Đang muốn đi tìm thầy dạy ngày trước của Nhị hoàng tử, khi xe ngựa đi qua một tòa phủ đệ, Cầu Mộ Quân mơ hồ nghe được tiếng kêu khóc.
Nàng bảo xe ngựa dừng lại, xe ngựa vừa yên lặng lại, quả thật nghe được tiếng người đang khóc, giống như gặp phải chuyện vô cùng bi thảm.
Đúng lúc này, cửa lớn phủ đệ mở ra, hai gia đinh cầm đèn lồng trắng đi ra.
Một gia đinh cầm đèn lồng, đỡ cái thang, một gia đinh khác leo lên thang, nhận đèn lồng, treo lên mái hiên.
Chính văn Chương 194: Giằng co
Editor: mèomỡ
Đúng lúc này, cửa lớn phủ đệ mở ra, hai gia đinh cầm đèn lồng trắng đi ra.
Một gia đinh cầm đèn lồng, đỡ cái thang, một gia đinh khác leo lên thang, nhận đèn lồng, treo lên mái hiên.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (166)
Nơi này
Cầu Mộ Quân nhìn tấm biển phía trên cửa lớn, đúng là hai chữ “Thường phủ”.
Đây không phải phủ đệ của Thường Liên Lâm sao? Quý phủ ông ấy xảy ra chuyện gì?
Trong lòng lập tức dè chừng, nàng nói với xa phu:“Đến hỏi hắn xem trong nhà xảy ra chuyện gì.”
Xa phu nghe xong xuống xe đi trong chốc lát, trở về nói:“Phu nhân, đêm qua lão gia Thường phủ nuốt vàng tự sát .”
Cầu Mộ Quân chấn động, run run lại làm bộ như không có chuyện gì nói:“Được, đã biết, đi thôi.”
Xe ngựa chuẩn bị khởi thành, nàng lập tức nói:“Mau, trở về Đoàn phủ!”
Thường Liên Lâm là người Nhị hoàng tử tin tưởng nhất, trong lúc này cũng luôn luôn bôn tẩu thay nhị hoàng tử, nghĩ cách cho quân đội. Ông ấy tự sát, nhất định là bọn họ đã bại lộ, ông ấy vì giữ bí mật thay nàng mới tự sát !
Cầu Vĩ nếu đã biết T