ìn Cầu Vĩ, quay người lại, nhảy xuống vách núi đen.
Trước lúc hắn nhảy xuống, Cầu Vĩ nâng cánh tay lên, bắn ra bảy cây ngân châm.
Thân thể Phong Nam Diệp rơi thẳng xuống, khi rơi xuống giữa không trung, hắn tung ra một cái móc sắt, móc trên vách núi.
Giữ chặt dây thừng, hắn lấy ra một viên thuốc từ trong lòng để vào trong miệng, vô lực tựa vào trên tảng đá thở phì phò lẩm bẩm: “Lão tiểu tử, thông minh hơn, còn cẩn thận cho ta mấy châm. Bản công tử khinh công bất phàm, muốn chơi trò nhảy vực này thật dễ dàng.” Nói xong, kéo mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt như mỹ nhân của Liễu Vấn Bạch.
Bên trong Đoàn phủ, Cầu Mộ Quân kỳ lạ nhìn cô gái áo vàng, nàng ta cười nói:“Hì hì, khả năng làm người ta choáng váng của ta thật sự là càng ngày càng lợi hại, Tiểu Bạch, ngươi nói có phải không ?”
Mấy người sửng sốt trong chốc lát, Cầu Mộ Quân hỏi:“Cô nương là?”
Cô gái nói:“Ta gọi là Hải Hăng, Hải Lăng trên núi Bạch Ngọc.”
“Cô……” Cầu Mộ Quân không biết rốt cuộc nàng là ai, lại lo lắng cho Nhị hoàng tử, muốn Thích Vi cùng Sanh Dung nhanh chóng rời đi, nhưng lại sợ bằng lực lượng của các nàng, chạy đi cũng vẫn sẽ bị Cầu Vĩ giết chết.
Cô gái mặc áo vàng đột nhiên vỗ vỗ đầu nói:“Ai nha, thiếu chút nữa ta đã quên, các ngươi biết nơi này có ai là Đoàn Đoàn cái gì Trung……”
“Đoàn Chính Trung?” Cầu Mộ Quân nghi hoặc nói.
“Đúng, chính là Đoàn Chính Trung, phòng hắn ở đâu? Chúng ta đến đường ngầm!” Cô gái mặc áo vàng vội hỏi.
“Đợi chút!” Cầu Mộ Quân nói. Bỏ chủy thủ ra khỏi cổ Lệ phi, hỏi Sanh Dung, Thích Vi:“Các muội nói, nên làm gì với nàng ta bây giờ?”
Thích Vi đoạt chủy thủ trên tay Cầu Mộ Quân nói:“Nàng lừa đại ca của muội, hại cả nhà muội, muội muốn thay đại ca muội lấy lại công đạo!”
Cầu Mộ Quân nhìn Lệ phi đối mặt với tử vong cũng không hề phản ứng, một lòng đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nói:“Để cho nàng đi đi, nàng cùng đại ca muội, cùng là một loại người.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (171)
“Mộ Quân tỷ tỷ, nàng……”
Cầu Mộ Quân ngăn Thích Vi lại, nhìn Lệ phi nói:“Nếu có người mở miệng ra là nói yêu ta, lại đẩy ta vào lòng người khác, yêu như vậy, ta không cần. Ngươi cũng là người đáng thương, chỉ là yêu quá sâu, lại quá sai.” Nói xong, nàng liền lấy khăn tay ra, băng bó vết thương trên cổ cho nàng, cởi dây thừng trên người nàng nói:“Ngươi đi đi, cho dù ta muốn giết ngươi, cũng không ra tay được.”
Lệ phi ngẩng đầu, nhìn nàng nói:“Ngươi thật làm cho người ta hâm mộ……” Nói xong, trong mắt chảy ra hai hàng lệ, xoay người ra Đoàn phủ.
Lúc này, cô gái mặc áo vàng tiến lên chỉ vào phòng ở trước mặt nói:“Là phòng này phải không ?” Nói xong, vừa thấy Cầu Mộ Quân gật đầu liền chạy vào.
“Cơ quan dưới giường, ở đâu, ở đâu?” Nàng dựa vào dưới giường hỏi.
Cầu Mộ Quân nhìn nàng một cái, chậm rãi đưa tay mở cơ quan.
Cô gái cười hì hì, vui vẻ nói:“Thật sự là có cơ quan!” Nói xong, liền chui vào.
Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn Thích Vi cùng Sanh Dung, mang theo các nàng vào đường ngầm.
Không ngờ vừa vào đường ngầm, nàng ta liền nhìn kỹ đui đèn, sờ sờ bên này, sờ sờ bên kia, lấy một viên đá Dạ Quang trong đó.
Nàng cũng biết nơi này có đường ngầm bí mật!
Cầu Mộ Quân âm thầm kinh hãi, lại hỏi:“Là ai bảo cô nương đến?”
“Tiểu Bạch!” Cô gái áo vàng không thèm quay đầu lại đáp.
“Tiểu Bạch?” Cầu Mộ Quân kỳ lạ nhìn về phía chồn tuyết trên vai nàng.
Tiểu Bạch?
Nàng giống như nhu nhược vô lực, lại có thể lập tức hạ gục nhiều thị vệ như vậy, có thể thấy quả thật có chút năng lực. Nếu nàng là địch, chỉ sợ vài người các nàng đã sớm mất mạng. Nhưng nhìn nàng không giống như kẻ địch, dường như nàng rất quen thuộc Đoàn phủ, lại dường như không biết chút gì, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Cô gái mặc áo vàng mở cửa bí thất, nhảy vào.
Cầu Mộ Quân theo sát đằng sau, tin rằng nàng là cứu tinh, lại không biết rốt cuộc nàng là loại người nào.
“Mộ Quân!” Một bóng người trong phòng lao tới, đúng là Phong Nam Diệp.
“Sao ngài lại ở đây?” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.
“Nhị hoàng huynh!” Sanh Dung cũng lắp bắp kinh hãi.
Phong Nam Diệp đỡ lấy bả vai của nàng nói:“Không phải ngươi bảo ta ở trong này sao? Ngươi không sao chứ?”
“Nhưng rõ ràng ta nhìn thấy ngài đi ra ngoài?”
“Hì hì, đó là Tiểu Bạch! Vừa rồi kẻ kia là Tiểu Bạch giả thành!” Cô gái mặc áo vàng nói.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (172)
“Tiểu Bạch?” Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, vội nói:“Liễu Vấn Bạch?”
“Đúng vậy đúng vậy, chính là Tiểu Bạch! Tiểu Bạch giả làm hắn, lừa những người đó đến nơi khác!”
Ánh mắt Thích Vi đang nhìn Nhị hoàng tử chuyển qua trên người cô gái mặc áo vàng, cẩn thận lại nghi hoặc nhìn nàng.
“Thì ra là Liễu Vấn Bạch, là hắn bảo cô đến?” Cầu Mộ Quân kinh hỉ nói.
Cô gái mặc áo vàng nói:“Đúng vậy, hắn nói nơi này có người trúng Huyết Linh Lung, bảo cho ta tới chế thuốc giải!”
Cầu Mộ Quân lập tức chạy vào trong phòng đến bên giường Đoàn Chính Trung, hỏi:“Hắn trúng độc Huyết Linh Lung?”
“Đúng vậy, đúng vậy.” cô gái mặc áo vàng đi đến bên người Đoàn Chính Trung nhìn nhìn, nói: “Tiểu Bạch này, không có việc gì đem thuốc