XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327440

Bình chọn: 7.5.00/10/744 lượt.

i…vậy muội còn tiến vào làm gì?” Cầu Mộ Quân trách nói.

“Muội……” Thích Vi nhìn nàng nói:“ Muội lo cho tỷ.”

“Vi Vi……” Đang nói, bên ngoài có tiếng vó ngựa, một mũi tên nhọn từ bên ngoài bay vào, bị Thích Vi đón được .

Cầu Mộ Quân lập tức nhìn trên giường, rút một thanh đoản đao dưới gối ra đặt lên cổ Lệ phi.

“Vi Vi, muội hãy bảo vệ Sanh Dung. Mang nàng trốn đi.”

“Mộ Quân tỷ tỷ, vậy……”

“Người ở bên trong, nếu không muốn bị vạn tiễn xuyên tim, thì ra mặt đi!” Bên ngoài có người hô.

Cửa phòng bị mở ra, Cầu Mộ Quân dùng đao để ở cổ Lệ phi, chậm rãi cùng Thích Vi, Sanh Dung đi ra.

“Hiền vương……” Lệ phi vừa thấy Cầu Vĩ, liền khóc nói.

Cầu Vĩ nhìn Cầu Mộ Quân nói:“Thả Thái Hậu, giao người ngươi đang giấu, ta liền tha tội chết cho ngươi.”

Cầu Mộ Quân nói:“Vậy phụ thân đại nhân tốt nhất đừng tha ta.”

“Ngươi không nên ép ta động thủ, nói, hắn ở đâu?”

“Ai? Ta không biết.” Cầu Mộ Quân nói:“Bảo bọn họ lui ra, bằng không ta sẽ giết nàng!”

Cầu Vĩ nói:“Dám có gan làm Thái Hậu bị thương, ngươi sẽ không ra nổi Đoàn phủ này!”

“Vậy ngươi tốt nhất đừng ép ta nóng nảy, lui ra!”

Cầu Vĩ vươn tay, ý bảo thị vệ lui lại vài bước.

“Vi Vi, Sanh Dung, đi mau!” Cầu Mộ Quân nói.

Thích Vi mang theo Sanh Dung đi đến trước cửa, Lệ phi nói:“Hiền vương, không thể để cho các nàng chạy, Sanh Dung đã biết chuyện của Thần Nhi.”

Cầu Vĩ đưa mắt, thị vệ lập tức cản đường hai người.

“Thả các nàng đi!” Cầu Mộ Quân kích động, đao trên tay lại kề sát một ít, bởi vì nàng quá khẩn trương, vô tình cứa vào cổ Lệ phi một vết.

Trong mắt Cầu Vĩ run rẩy, lấy mũi tên, chậm rãi nhắm vào Sanh Dung.

Sanh Dung sợ tới mức trắng bệch cả mặt, vội lui ra sau.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (169)

Cầu Mộ Quân thấy được sát ý trong mắt Cầu Vĩ, lập tức nói:“Cầu Vĩ, ngươi mặc kệ sự sống chết của Lệ phi sao?”

Cầu Vĩ không nhìn nàng, tiếp tục kéo cung.

Cả người Sanh Dung đã mềm nhũn, tựa vào tường, ngơ ngác nhìn hắn.

Cầu Mộ Quân ác tâm, cắt một vết trên cánh tay Lệ phi nói:“Ngươi không tin ta sẽ giết nàng sao?”

Mũi tên của Cầu Vĩ thẳng tắp bắn về phía Sanh Dung, bị Thích Vi đá bay.

Cầu Mộ Quân cảm thấy được rõ ràng cơ thể Lệ phi run rẩy.

Cầu Vĩ nhìn Sanh Dung cùng Thích Vi nói:“Giết các nàng, bắt sống Cầu Mộ Quân !”

Dao nhỏ trong tay Cầu Mộ Quân để ở cổ Lệ phi, phát run muốn đâm, lại không xuống tay được.

Nàng hiểu Cầu Vĩ muốn giết Sanh Dung cùng Thích Vi diệt khẩu, sau đó lại moi tin tức về Nhị hoàng tử từ trong miệng nàng.

Nàng đã nghĩ ít nhất Thích Vi cùng Sanh Dung có thể đào tẩu, cũng không ngờ ngay cả Lệ phi Cầu Vĩ cũng không tha.

Thị vệ đồng loạt nhắm tên về phía Thích Vi cùng Sanh Dung, đang chuẩn bị bắn, một bóng người từ trên nóc nhà Đoàn phủ bay ra, bay về phía đầu tường.

Cầu Mộ Quân nghiêng đầu nhìn, đúng là phong Nam Diệp!

Sao hắn lại đi, hắn không để ý đến bản thân mình, theo đường ngầm ra ngoài! Là vì cứu các nàng sao?

“Đuổi theo!” Cầu Vĩ hô to một tiếng, chỉ vào một tiểu đội nói:“Tất cả người trong Đoàn phủ, giết không tha!” Nói xong liền mang theo người giục ngựa rời đi.

Đa số mọi người theo Cầu Vĩ đuổi theo Phong Nam Diệp, chỉ còn mười người, giơ đao chậm rãi tới gần các nàng.

“Các ngươi không thấy đây là Thái Hậu sao? Ngay cả Thái Hậu các ngươi cũng dám giết sao?” Cầu Mộ Quân nói.

Thị vệ khiếp đảm, không dám tiến lên. Cầu Vĩ tay cầm đại quyền, đương nhiên không sợ, nhưng ai biết, biết đâu quay đầu hồi cung hắn sẽ đem chuyện Thái Hậu chết đổ lên đầu bọn họ?

Mấy người đang giằng co, bỗng một con chồn tuyết từ ngoài cửa bay vào, rất vui đậu lên bả vai một thị vệ trong đó. Khi hắn định gạt nó ra, nó lại nhảy lên trên người một người khác. Không đợi người nọ ra tay, nó lại bay đi. Cứ như vậy lần lượt nhảy lên người mấy thị vị. Có thị vệ không kiên nhẫn muốn dùng đao chém nó, nhưng không bắt kịp bóng dáng linh hoạt của nó.

Cầu Mộ Quân sững sờ nhìn tình cảnh này, không biết đang xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc này, một cô gái mặt trái xoan, mặc bộ quần áo màu vàng từ ngoài cửa đi vào, nhìn con chồn tuyết kia cười nói:“Tiểu Bạch, ngoan, đến đây, tỷ tỷ ôm.”

Chồn tuyết vừa thấy nàng, lập tức từ trên người thị vệ nhảy xuống, chạy đến trước mặt nàng, nhảy vào trong lòng nàng.

Cô gái ôm chồn tuyết cười “Khanh khách”.

Thị vệ giận dữ nói:“Ngươi……” còn chưa nói xong một chữ đa ngã gục. Thị vệ khác vừa thấy tình hình này, lập tức giơ đao lên, không ngờ tay còn chưa kịp nâng đao lên, trước mắt đã tối sầm, ngồi phịch xuống đất.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (170)

Phong Nam Diệp vẫn chạy thục mạng, nhìn địa thế phía trước, chạy về phía núi hoang bên phải.

Cầu Vĩ dẫn người đuổi theo phía sau không xa, xoay mình giục ngựa đuổi theo đến sơn đạo.

Thể lực Phong Nam Diệp dần dần cạn kiệt, tiếng vó ngựa phía sau càng ngày càng gần, khiến cho hắn không thể không cố sức chạy về phía trước.

Khoảng cách dần dần bị thu hẹp, mắt thấy Cầu Vĩ sắp đuổi đến, phong Nam Diệp ngẩng đầu, trước mắt không còn đường, là vách núi đen.

Quay đầu lại, Cầu Vĩ đã tới gần .

Hắn vội vã lui đến sát vách núi đen, sợ hãi nh