pacman, rainbows, and roller s
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327402

Bình chọn: 8.5.00/10/740 lượt.

Nhị hoàng tử, tỷ đi gọi hắn tới đi.”Nói xong, nàng liền chạy ra ngoài.

Cầu Mộ Quân biết trong lòng Thích Vi rất khó chịu, nhưng cũng không biết Liễu Vấn Bạch cảm thấy thế nào. Rốt cuộc hắn có tình cảm với Thích Vi không, nếu có, sao không bớt phóng túng một chút, cứ thân mật với Hải Lăng ở trước mặt nàng như vậy?

Mấy người cùng ngồi bên bàn ăn cơm, Liễu Vấn Bạch và Hải Lăng lại ngồi cạnh nhau.

Hải Lăng ăn, gắp cải trắng vào trong bát mình, mộc nhĩ thì gắp cho Liễu Vấn Bạch.

Liễu Vấn Bạch lại gắp về bát nàng nói: “Bao nhiêu tuổi rồi còn kiêng ăn, gắp vào thì tự ăn đi!”

“Không đâu không đâu, huynh ăn đi, trước kia huynh cũng ăn mà, đừng lãng phí!” Hải Lăng lại gắp mộc nhĩ về bát hắn.

“Huynh không ăn, mộc nhĩ này ăn không ngon.” Liễu Vấn Bạch lại gắp vào trong bát Hải Lăng, bị nàng dùng chiếc đũa chặn lại, miếng mộc nhĩ rơi xuống bàn.

“Nhìn đi, rơi rồi, lãng phí quá, khó trách cha nói huynh không biết tiết kiệm tiền, không lấy được vợ.”Hải Lăng nói.

Liễu Vấn Bạch cười nói: “Sư phụ còn nói, huynh không lấy được vợ mới tốt, thế mới có thể chấp nhận lấy muội, để bên cạnh ông bớt đi một kẻ gây họa.”

“Hừ, huynh nói linh tinh gì đấy hả, cha không nói như vậy!”

Thích Vi nắm chặt chiếc đũa, mở miệng nói: “Mẹ cùng đại tẩu ta vẫn còn ở ngõ nhỏ trong thành, ta lo lắng cho họ. Ta ở chỗ này cũng không làm được gì, cho nên muốn hỏi ngươi, ta có thể đi về trước được không.”

Hải Lăng ngẩng đầu lên nói: ” Vi Vi tỷ, tỷ đâu có vô dụng, không phải tỷ nấu cơm cho chúng ta sao?”

Liễu Vấn Bạch tức giận nói: “Ngươi cho rằng chúng ta tới đây chơi à? Chúng ta đang chạy trốn. Ngươi trở về mà bị Cầu Vĩ phát hiện sẽ liên lụy tới chúng ta.”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (175)

Thích Vi cúi đầu, cắn môi, một giọt nước mắt rơi vào bát cơm.

Hải Lăng nói: ” Tiểu Bạch, hì hì, huynh không nói muội cũng không biết chúng ta đang chạy trốn!”

Thích Vi đột nhiên để đũa xuống chạy ra ngoài, Cầu Mộ Quân vội vàng đuổi theo.

Hải Lăng kỳ lạ nói: ” Vi Vi tỷ sao vậy?”

Sanh Dung cũng nhìn ra ngoài cửa nói: “Ta đã nói hai ngày nay Vi Vi dường như không vui, thì ra là lo lắng cho Thích phu nhân.”

Chiếc đũa trong tay Liễu Vấn Bạch ngừng lại, trên mặt mất đi nụ cười hời hợt trước sau như một.

Cầu Mộ Quân đuổi theo Thích Vi, giữ nàng lại.

Thích Vi đỡ một gốc cây phong khóc òa lên.

“Vi Vi, tỷ thấy Liễu Vấn Bạch cùng Hải Lăng không giống người yêu, mà giống như huynh muội bạn bè thôi, muội đừng quá đau lòng.”Cầu Mộ Quân an ủi.

Thích Vi nhào vào trong ngực nàng nói: “Mộ Quân tỷ tỷ, muội không muốn nhìn thấy bọn họ, không muốn nhìn thấy hắn, muội muốn đi, thật sự rất muốn đi khỏi nơi này.”

“Vi Vi, không bằng tỷ giúp muội đi hỏi hắn được không? Hỏi hắn nghĩ thế nào, rốt cuộc có yêu muội hay không.”

“Đừng!” Thích vi lập tức nói.”Muội không muốn hỏi, không nên hỏi. Muội không thèm hỏi hắn, muội chỉ ghét hắn, không muốn gặp hắn!”

“Vi Vi. . . . .”

Buổi chiều, Cầu Mộ Quân ra bờ nước giặt quần áo, vừa mới đứng lên chuẩn bị đi, lại thấy Liễu Vấn Bạch ngồi ở tảng đá phía trên.

“Ngươi đến từ lúc nào?” Để thuận tiện cho việc giặt giũ mà không tốn nhiều công sức nên nàng ngồi ở chỗ thấp gần mặt nước. Xung quanh đều là tảng đá cao, từ phía dưới nhìn lên không thấy được bên trên. Cho nên Liễu Vấn Bạch ngồi ở phía trên nửa ngày, đến lúc Cầu Mộ Quân đứng lên mới nhìn thấy hắn.

Chính văn Chương 196: Đại kết cục

Editor: mèomỡ

“Ngươi đến từ lúc nào?” Để thuận tiện cho việc giặt giũ mà không tốn nhiều công sức nên nàng ngồi ở chỗ thấp gần mặt nước. Xung quanh đều là tảng đá cao, từ phía dưới nhìn lên không thấy được bên trên. Cho nên Liễu Vấn Bạch ngồi ở phía trên nửa ngày, đến lúc Cầu Mộ Quân đứng lên mới nhìn thấy hắn.

Thấy hắn ôm một đống quả dại, nàng hỏi:“Ngươi hái quả dại làm cái gì?”

Hắn vừa đi xuống, vừa giận dữ nói:“Lăng Nhi muốn, không hái cho nàng, nàng sẽ không để cho ta được yên, thật hết biết, đã ăn cơm rồi còn muốn ăn mấy thứ này.”

Nghe thấy hắn gọi Lăng Nhi, Cầu Mộ Quân muốn hỏi chuyện hắn cùng Thích Vi, chần chờ một chút, lại vẫn không nói, bưng quần áo, rời đi .

Liễu Vấn Bạch ngồi xổm bên cạnh suối, bắt đầu rửa quả dại.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (176)

Đi đến cửa phòng, thấy Thích Vi thất thần đứng dưới gốc cây phong, Cầu Mộ Quân đặt thùng gỗ dưới tàng cây, giũ giũ , đột nhiên nói:“Ai nha, rơi mất một bộ quần áo!”

Thích Vi hồi thần, hỏi:“Mộ Quân tỷ tỷ, làm sao vậy?”

Cầu Mộ Quân chạy đến bên người nàng, sốt ruột nói:“Vi Vi, mau, đến bên suối tìm hộ tỷ một món quần áo, hình như là rơi ở đó. Nhanh chút nhanh chút, nếu để bọn Phong Nam Diệp nhìn thấy sẽ không tốt!” Nàng tiến đến bên tai Thích Vi nói:“Là cái yếm!”

Thích Vi vội nói:“Muội đi ngay.” Nói xong, liền chạy về phía bờ suối.

Vội vàng chạy đến bờ suôi, đang muốn chạy xuống tìm, lại thấy Liễu Vấn Bạch đang ngồi xổm bên bờ, gấp đến nỗi thiếu chút nữa không phanh kịp, bổ nhào vào người hắn.

Liễu Vấn Bạch thấy nàng, hỏi:“Ngươi làm sao vậy?”

Thích Vi cúi đầu, vừa muốn chạy trốn khỏi nơi này thật nhanh, lại muốn lấy lại cái yếm