Bạch mới cùng Thích Vi từ bên bờ suối trở về, quần áo Thích Vi ẩm ướt, bị Liễu Vấn Bạch dùng quần áo của mình bọc lấy, cúi đầu đỏ mặt, khóe miệng Liễu Vấn Bạch vẫn luôn tươi cười.
Buổi tối, Sanh Dung hỏi bên tai Thích Vi:“Vi Vi, chẳng lẽ ngươi cùng tên Liễu Vấn Bạch kia muốn làm chuyện sinh em bé sao?”
“Ai nói, làm sao có, chúng ta chỉ……” Thích Vi đỏ mặt, đem mặt vùi vào chăn nói:“Chúng ta cũng chưa làm cái gì hết!”
Nhìn Đoàn Chính Trung ngủ say, nàng nhịn không được nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
Tưởng tượng thấy được bộ dáng hắn đột nhiên tỉnh lại, tưởng tượng thấy nàng vẫn có thể dựa vào lòng hắn như lúc trước, nàng không kìm chế được khóc òa lên.
Nàng chậm rãi dựa vào trước ngực hắn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn
Vì sao, vì sao lại yên lặng, vì sao không có tiếng tim đập?
Cầu Mộ Quân cả kinh, cuống quít nằm úp sấp lên ngực hắn nghe ngóng, nhưng thật sự không có tiếng tim đập, lại dò hơi thở của hắn, cũng không có!
“Hải Lăng, Hải Lăng!” Mặt Cầu Mộ Quân trắng bệch, vội gọi Hải Lăng.
Hải Lăng từ ngoài cửa tiến vào, lập tức bắt mạch cho Đoàn Chính Trung, thật lâu mới nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, hắn …hắn đã chết……”
“Không!” Cầu Mộ Quân kêu to, từ trước ngực Đoàn Chính Trung bật dậy, hai mắt đẫm lệ. Trong lúc mông lung nàng thấy một cánh tay đang vuốt ve tóc mình.
Lau nước mắt đi, nàng nhìn thấy Đoàn Chính Trung dáng vẻ tiều tụy, đang mở mắt nhìn nàng.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (179)
Xoa xoa nước mắt, nhìn lại, thật sự là hắn.
Nàng lại nằm mơ sao?
“Gặp ác mộng?” Tiếng nói nhẹ nhàng của hắn truyền vào trong tai nàng.
Nàng chậm rãi đưa tay chạm vào mặt hắn, khóc nói:“Phu quân……”
“Oa, hắn thật sự tỉnh lại!” Tiếng nói của Hải Lăng truyền đến, làm cho Cầu Mộ Quân chấn động mạnh.
Cảnh tượng trước mắt không thể nào chân thật hơn, Đoàn Chính Trung đang mở mắt, hắn thực sự đã tỉnh
Đây không phải mơ sao?
Liễu Vấn Bạch theo sau chạy vào, nhìn Đoàn Chính Trung, vỗ hai phát vào ngực hắn nói:“Họ Đoàn, xem đi, mạng ngươi lần này là do ta cứu!”
“Huynh cứu, muội đây làm cái gì?” Hải Lăng nói.
Phong Nam Diệp đi đến bên giường, vui mừng cười, nói:“Ta biết ta sẽ còn có cơ hội nhận thức ngươi một lần nữa, Đoàn Chính Trung.”
Mặt Đoàn Chính Trung khôi phục vẻ thản nhiên, nói:“Nhị hoàng tử từng nói, muốn đón phu nhân ta tiến cung?”
“Hả?” Liễu Vấn Bạch, Thích Vi, Sanh Dung cùng nhìn về phía Phong Nam Diệp.
Phong Nam Diệp ho khan hai tiếng, nói:“Nói đùa, lời nói đùa thôi. Ngươi làm sao mà biết được?”
Đoàn Chính Trung nói: “Thần trí của ta vẫn luôn thanh tỉnh .”
Phong Nam Diệp lại ho khan hai tiếng.
“Đây là thật, hắn thật sự tỉnh lại?” Cầu Mộ Quân si ngốc hỏi.
Đoàn Chính Trung nói:“Không phải lúc nãy nàng vừa nói chuyện với ta sao?”
“Không phải mơ? Là thật !” Cầu Mộ Quân kinh hỉ nói.
Thích Vi vỗ nàng, nói:“Là thật, hắn thật sự đã tỉnh!”
Hải Lăng nói:“Bây giờ ta đi sắc thuốc cho hắn, các ngươi cũng đi ra ngoài đi, bây giờ hắn vẫn còn yếu, cần nghỉ ngơi nhiều .”
Mọi người nghe vậy, đều đi ra cửa, Cầu Mộ Quân cũng nhìn Đoàn Chính Trung, đứng dậy.
Liễu Vấn Bạch nói:“Cô đứng lên làm cái gì, cô nhất định phải ở lại. Hắn nói với chúng ta nhiều thêm một câu thì mệt, nhưng cô thì khác, nói không chừng còn có thể giống như lần bị trọng thương trước kia!”
“Liễu Vấn Bạch!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt.
“Đi!” Thích Vi kéo Liễu Vấn Bạch đi ra ngoài.
Cầu Mộ Quân ngồi xuống bên giường, mặt vẫn đỏ như cũ, theo thói quen cúi đầu, lại nhịn không được muốn nhìn hắn nhiều hơn.
Hắn nắm tay nàng, lẳng lặng nhìn nàng.
“Mộ Quân……” Hắn nhẹ giọng gọi.
Nước mắt chảy xuống, nàng đột nhiên bổ nhào vào trong lòng hắn.
Một tay hắn nắm bả vai của nàng, một tay vuốt ve mái tóc của nàng.
“Chính Trung, ta có rất nhiều lời muốn nói, rất nhiều rất nhiều……” Nàng khóc nói.
Hắn nói:“Nàng nói, ta nghe.”
“Ta yêu chàng, ta tuyệt đối không hận chàng, từ trước đến nay chưa bao giờ hận chàng. Ta yêu chàng, từ rất sớm rất sớm đã yêu chàng, rất yêu rất yêu chàng. Ta vô cùng nhớ chàng, mỗi ngày đều cầu mong chàng đừng ngủ mãi như vậy. Ta không muốn chàng ngủ, nếu chàng ngủ tiếp, ta sẽ ngủ cùng chàng, một người tỉnh rất đau khổ, ta không muốn, ta không muốn đau khổ như vậy. Chính Trung, ta yêu chàng, ta yêu chàng phu quân, phu quân……”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (180)
Đoàn Chính Trung ôm lấy nàng, nhắm mắt lại nhẹ nhàng cười.
“Ta cũng yêu nàng.” Hắn nói.
Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, rơi lệ nhìn hắn.
Hắn cầm lấy tay nàng, đưa tới bên môi, nhẹ nhàng hôn.
Cầu Mộ Quân khóc, nhìn thẳng hắn, chậm rãi đưa tay dời khỏi môi hắn, hôn hắn.
“Tin tức đến!” Liễu Vấn Bạch đột nhiên đẩy cửa ra, Cầu Mộ Quân cuống quít từ trên người Đoàn Chính Trung đứng lên.
Liễu Vấn Bạch thở dài nói:“Có thể đừng để ta bắt gặp sao? Có thể đừng để ta xen ngang sao? Hai người này……” Nói xong, nhìn thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung, hắn vội ngậm miệng, nói:“Được rồi, ta nói, Lệ phi độc chết Cửu hoàng tử sau đó tự sát, Cầu Vĩ giết Phụ quốc Đại tướng quân trước đây cùng hắn lập Cửu hoàng tử làm Hoàng Thượng, tự mình đăng cơ làm Hoàng Thượng. Bây giờ t
