Disneyland 1972 Love the old s
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327364

Bình chọn: 7.5.00/10/736 lượt.

rong kinh thành có rất nhiều thế lực đều đang nóng lòng muốn lật đổ hắn!”

Thích Vi nghe xong kinh ngạc, lập tức nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, lúc trước tỷ không giết cho muội Lệ phi là đã đoán trước được kết quả này sao?”

Cầu Mộ Quân thản nhiên nói: “Tỷ không ngờ nàng ta lại hết hy vọng ở Cầu Vĩ đến như vậy. Nàng vốn là một nữ tử dịu dàng si tình, vì người mình yêu làm rất nhiều chuyện ngay cả nàng cũng cảm thấy khinh thường. Mà ngày đó Cầu Vĩ buông tay nàng, làm cho nàng nhận ra sự thật, người nàng yêu bao nhiêu năm nay vẫn không yêu nàng, hắn chỉ yêu con của bọn họ, đứa con có được thân phận hoàng tử, có hi vọng làm Hoàng Đế.”

****

Năm tháng sau, trên sông Trường Hà, một chiếc thuyền xinh đẹp xa hoa, vừa nhìn đã biết là nhà phú quý, xuôi về phía nam đến Thiếu Dương.

Cầu Mộ Quân đứng ở đầu thuyền, một tay đặt lên bụng, ngơ ngác nhìn sóng gợn trên mặt nước.

Đoàn Chính Trung từ trong khoang thuyền đi ra, đem một chiếc áo choàng khoác lên người nàng, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng nói:“Trời còn lạnh, đừng để nhiễm lạnh.”

Cầu Mộ Quân quay đầu lại, nhẹ nhàng cười nói:“Cách Thiếu Dương còn xa không?”

Hắn trả lời:“Cũng sắp đến, còn khoảng hai, ba ngày nữa.”

Hai người đứng ở đầu thuyền một hồi lâu, Cầu Mộ Quân quay đầu lại, chần chờ một chút, nói:“Cha được chôn cất ở Thiếu Dương sao?”

Đoàn Chính Trung nói:“Cha ta cũng không phải người Thiếu Dương, vì sao lại chôn ở Thiếu Dương?”

“Ta đã biết, chàng là Cố……”

“Ta không phải.” Hắn nói:“Ta họ Đoàn, trước nay vẫn là họ Đoàn.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn thật lâu, hai hàng lệ chảy xuống.

Trong khoang thuyền, một giọng nói của nữ nhân vang lên:“Tỷ tỷ, tỷ phu, mau vào ăn chút điểm tâm!”

*******************

NGOẠI TRUYỆN

Chính văn Đoạn Vân 1

Editor: mèomỡ

Ngoại thành Giang Đô, hơn trăm cô nương khoảng mười mấy tuổi theo thứ tự đi lên thuyền lớn đậu ven sông, rời khỏi quê hương.

Đoạn Vân không kìm chế được quay đầu lại nhìn thành trấn phồn hoa in sâu trong kí ức, suýt chút nữa đã quên phải lên thuyền.

Lần này đi có lẽ sẽ chẳng có ngày quay về.

Lần này đi có lẽ hơn mười năm sau, nàng tóc trắng như tuyết chỉ có thể ngẩng đầu nhìn sao trên trời cao, nhớ lại nhiều năm về trước, có một cô gái mười mấy tuổi từng ở Giang Đô bắt bướm, hái sen.

Gió thổi qua bờ sông, làm tung bay mái tóc dài như lụa của các thiếu nữ, cũng thổi qua đôi mắt ẩm ướt của nàng.

Đoạn Vân cúi đầu, nhấc váy, bước lên tấm ván gỗ phía trước.

“Đợi chút”

Một giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi truyền đến, các thiếu nữ ngẩng đầu, chỉ thấy một nam tử từ trong khoang thuyền đi ra. Người đó khoảng ba mươi tuổi, dịu dàngận như ngọc lại mang theo vài phần uy nghiêm, trên người mặc quan phục màu đỏ.

Trong nháy mắt ngẩng đầu lên, nhìn nam tử trước mắt như gió mát lại khiến người ta không dám nhìn gần, không hiểu sao Đoạn Vân lại hoảng hốt cúi đầu.

Lúc này, Trương công công hỏi:“Đại nhân có chuyện gì sao?”

Nam tử đi đến trước mặt Đoạn Vân, cúi đầu nhìn chằm chằm bàn tay nàng hỏi:“Tay ngươi bị làm sao vậy?”

Trong lòng Đoạn Vân căng thẳng, hơi hơi dấu bàn tay quấn băng gạc ra sau, nhỏ giọng nói:“Bị…… Bị thương.”

“Bị thương?” Nam tử nhìn tay nàng, trên mặt xuất hiện vài phần hoài nghi.

Trương công công đi lên nói:“Đại nhân, cô nương này dung mạo thanh tao lịch sự, tính tình dịu dàng, đúng là kiểu nữ tử Hoàng Thượng thích nhất. Tay bị thương một chút, đến lúc tiến cung chắc cũng sẽ khỏi thôi, không cần quá để ý.”

Nam tử ngẩng đầu, khẽ cười nói:“Công công tất nhiên là hiểu Hoàng Thượng hơn ta, nếu công công cảm thấy không sao vậy ta cũng không có ý kiến.” Nói xong, hắn lui về phía sau hai bước, nói:“Lên thuyền.”

Đoạn Vân âm thầm thả lỏng, bước lên sàn thuyền.

Sau khi lên thuyền được một lát, liền cảm thấy thuyền rung chuyển.

Rời xa…… Cuối cùng cũng phải rời xa nơi này.

Quê hương, mẫu thân, còn có các ca ca vui sướng tiễn bước nàng.

Ngồi ở trên giường lớn mềm mại, nhìn bàn tay quấn băng gạc, nàng không khỏi nghĩ nếu như sau này bị đào thải, bị đuổi về, đại ca Nhị ca bọn họ chỉ sợ là hận không thể chặt tay nàng.

Mệnh khắc lục thân*, nhân duyên, tình duyên bạc bẽo…… Nàng vốn không nên có mặt trên đời này.

*sáu người thân: phụ, mẫu, huynh, đệ, thê, tử

Sau khi phân giường cho các cô nương xong, các công công đều rời đi, không khí không còn căng thẳng như lúc trước nữa.

NGOẠI TRUYỆN (2)

Trong chốc lát, vài vị cô nương khác liền tán gẫu lên tận trời.

“Vị đại nhân vừa nãy cũng là quan tuyển tú sao?” Người có gia thế nhất – Doãn Bích Lan hỏi.

Một cô nương khác cũng nói:“Đúng vậy đúng vậy, đó là ai vậy, nhìn dáng vẻ thì dường như chức vị cũng không nhỏ. Vậy vị đại nhân đó với Trương công công rốt cuộc ai lớn hơn, đừng để đến lúc đó không cẩn thận đắc tội.”

“Ha, cái này ta biết .” Trầm Lương Ngọc đang lau ống sáo nói.

Mấy người đều nhìn về phía nàng nói:“Ngươi biết sao?”

Trầm Lương Ngọc có chút đắc ý nói:“Nhà ta đã sớm hỏi thăm hết, lần này đến Giang Đô tuyển tú có hai người. Một là tâm phúc bên người Hoàng thượng – Trương công công, một người khác chính là Lễ bộ Thượng Thư. Vị