đại nhân vừa rồi chính là Lễ bộ Thượng Thư, hình như là họ Cầu. Hai người bọn họ đều là quan tuyển tú, không phân biệt lớn nhỏ, nhưng rốt cuộc lời nói của ai có trọng lượng hơn thì còn chưa biết.”
“Lễ bộ Thượng Thư? Vậy là quan lớn đó, không ngờ vị đại nhân kia còn trẻ như vậy đã làm Lễ bộ Thượng Thư, thật lợi hại.”
Trầm Lương Ngọc nói:“Chờ chúng ta được sủng, làm phi tử, chúng ta không phải sẽ càng lợi hại hơn sao?”
Vài vị cô nương đều gật đầu mỉm cười, không thèm nhắc lại.
Đến kinh thành cuộc đấu sẽ bắt đầu. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, bộc lộ tài năng quá sớm là điều không nên.
Đoạn Vân cúi đầu, vẻ mặt thê lương.
Kinh thành, hoàng cung……
Vào cung, làm phi tử thì sao? Bức tường cung cao ngất kia không phải là điều phải đáng sợ nhất đối với nữ nhân sao? Dù có được sủng, năm tháng qua đi nhan sắc tàn phai Hoàng Thượng có thể sủng ngươi đến khi nào?
Vinh hoa phú quý, cũng phải đánh đổi bằng cả đời cô đơn, đáng giá sao?
Suy nghĩ thật lâu, không biết phiên ngoại muốn dùng cái gì hình thức chưa giao cho…… Sau đó, đàn lý thân nhóm hẳn là biết, ta vừa ngoạn hoàn cổ kiếm kỳ đàm, nhìn đến kia mặt trên có người vật ngoại truyện, nhớ tới đến, cảm thấy rất tốt, liền chuyển chưa xong. Cho nên phía trước nói , chuẩn bị lấy trung trung nhật kí hình thức phiên ngoại, cũng liền thay đổi. Lâu lắm không viết, cảm giác không thế nào được, chỉ viết một ngàn tự, ha ha, trước như vậy, tưởng tốt lắm lại viết.
Chính văn Đoạn Vân 2
Editor: mèomỡ
Thuyền đi được một ngày, Đoạn Vân cũng ở trong khoang thuyền ngây người suốt một ngày. Người khác còn có thể dùng thời gian để khát khao về tương lai, nhưng nàng thì khác. Không cùng cảnh ngộ, cũng không có tâm tình nói chuyện với mấy vị cô nương cùng phòng, nàng liền ra khoang thuyền, đi hít thở không khí.
NGOẠI TRUYỆN (3)
Tháng hai, tiết trời chợt ấm chợt lạnh, trên mặt sông thường có vài trận gió thổi tới. Buổi sáng còn mưa một trận, tuy nói ‘Dương liễu phong, Lê Hoa vũ’, nhưng vẫn cảm thấy có chút quạnh quẽ.
Đoạn Vân đứng đón gió, mới vừa ngẩng đầu đột nhiên trông thấy vị Thượng Thư đại nhân đang ngồi một mình trên mũi thuyền.
Cầu Thượng thư nghe thấy động tĩnh, cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Trong lòng Đoạn Vân có chút kinh hoảng, muốn trốn về khoang thuyền, may mà kịp phản ứng, hạ người nói:“Dân nữ bái kiến đại nhân.”
Cầu Thượng thư nhẹ nhàng nói:“Là ngươi à, không cần đa lễ.”
Đoạn Vân đứng lên, đứng ở tại chỗ cúi đầu, không biết nên làm thế nào cho phải.
Cầu Thượng thư nhìn nhìn nàng, nói:“Ngươi lại đây một chút, ta có chuyện này nhờ ngươi giúp.”
Đoạn Vân kinh ngạc, vội nói:“Dân nữ không dám, nhưng xin đại nhân cứ phân phó.”
Cầu Thượng thư cười nói:“Là chuyện riêng của ta thôi. Ngươi xem cái này.”
Đoạn Vân ngẩng đầu, đến gần hắn mới thấy rõ trên tay hắn là một bức tượng bé gái khắc gỗ, nhìn có vẻ không giống những bức tượng bé gái khắc gỗ tinh xảo xinh đẹp bán trên đường, nhưng cũng rất đáng yêu.
Cầu Thượng thư có chút ngượng ngùng nói:“Đã khiến cô nương chê cười rồi, tiểu nữ còn nhỏ, nhìn thấy đứa bé nhà khác có đồ chơi, rất hâm mộ, nên bắt ta cũng mua một cái. Lần này đến Giang Đô, nhàn rỗi không có việc gì làm nên tự khắc một cái. Muốn vẽ màu lên nhưng không biết bé gái thích màu gì, nên muốn nhờ cô nương giúp đỡ.”
Đoạn Vân không nhịn được, ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái.
Quan lớn như vậy, luôn luôn tranh đua lại có được sự dịu dàng như vậy. Có thể làm con gái hắn, người nhà hắn, thật đúng là hạnh phúc.
Đoạn Vân nói:“Đại nhân, lệnh thiên kim yêu thích màu gì dân nữ không biết, nhưng trước đây dân nữ rất thích mấy màu sắc rực rỡ như màu đỏ, màu tím.”
Cầu Thượng thư cười nói:“Cô nương nói vậy, ta cũng nhớ ra quần áo của tiểu nữ quả thật đa số là màu đỏ màu tím, vậy nhất định là đúng rồi. Đa tạ cô nương .”
Đoạn Vân nhẹ nhàng cười, cúi đầu.
Cầu Thượng thư đặt tượng khắc gỗ sang một bên, bắt đầu vẽ màu.
Nàng đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn hắn.
Một lát sau, hắn ngẩng đầu lên nói:“Cô nương không cần giữ lễ tiết, muốn vào khoang thuyền thì cứ vào, muốn ra bên ngoài đi dạo cũng cứ tự nhiên. Chuyện tuyển tú đa số là do Trương công công phụ trách, ở trước mặt ta không cần quá giữ lễ tiết.”
NGOẠI TRUYỆN (4)
“Đa tạ đại nhân, dân nữ…… Ra đây vốn định hít thở không khí bên ngoài, cũng…… Cũng không quá giữ lễ tiết.”
Cầu Thượng Thư cười cười, cúi đầu xuống, làm việc của mình.
Đoạn Vân đứng ở đầu thuyền, đứng cách hắn một đoạn nhìn cảnh sắc trên mặt, bờ sông, thình thoảng nhẹ nhàng quay đầu, nhìn ngắm vị đại nhân trẻ tuổi lại hòa ái này.
Con gái hắn ở kinh thành, thấy phụ thân tự tay làm tượng khắc gỗ cho mình, chắc hẳn sẽ rất vui vẻ, chỉ sợ ở trong mơ cũng cười .
Thật tốt…… Ngay cả người ngoài như nàng nghĩ đến còn có thể vui vẻ như vậy cơ mà.
Cúi đầu nhìn bàn tay quấn băng gạc của mình, nụ cười thản nhiên trên mặt dần dần biến mất.
Trong lòng nàng lại dâng lên sự chua xót bỗng nghe được một giọng nói ấm áp bên tai:“Tay cô nương còn đau sao? Ta có thuốc, có cần bôi một ít không?”
Nàng kinh hãi quay đầu nhưng lại thấy Cầu Thượng thư đang đứng ở bên
