Old school Swatch Watches
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327374

Bình chọn: 7.5.00/10/737 lượt.

cạnh nàng.

Đoạn Vân cuống quít thu tay, vội vã nói:“Không, không cần……”

Cầu Thượng thư nhìn nàng trong chốc lát, nói:“Cô nương nếu có điều gì khó nói thì cứ nói ra đừng ngại. Nhưng ta xin khuyên cô nương một câu, trên đường hồi kinh, đương nhiên sẽ không đào thải; nhưng vào kinh rồi, kiểm tra sẽ càng nghiêm khắc hơn. Cho dù đã vào được trong cung, nhưng nếu bị phát hiện không ổn sẽ vẫn bị trục xuất hồi hương. Có một số việc không thể cưỡng cầu, Giang Đô chưa chắc đã kém, kinh thành chưa chắc đã tốt. Bản tính chân thành muốn thăng chức nhanh cũng không phải là dễ.”

Đoạn Vân cúi đầu, trong mắt đã tràn ra nước mắt.

Muốn nói dối trước mặt hắn quả thật rất khó.

Nàng cắn môi, quỳ xuống nói:“Đại nhân, dân nữ xin ngài, dân nữ van xin ngài, đừng đuổi dân nữ rời thuyền……”

Cầu Thượng Thư nói:“Cô nương mau đứng dậy, ta chỉ tùy tiện hỏi thôi, ngươi có chuyện gì hãy nói cho ta, nhưng không phải thẩm vấn ngươi, không cần quỳ xuống.”

Đoạn Vân nhìn hắn, chỉ thấy hắn vươn tay ra, nói:“Cô nương mau đứng dậy.”

Đoạn Vân đương nhiên không dám để cho hắn đỡ, tự mình đứng lên, chậm rãi tháo băng gạc trên tay xuống, lộ ra một vết rách nhỏ trong lòng bàn tay.

Nàng chậm rãi đưa tay về phía Cầu Thượng thư.

Cầu Thượng thư vừa nhìn thấy, giật mình nói:“Ngươi là ‘đoạn chưởng’?”

Cả người Đoạn Vân run lên, trên mặt lộ ra thần sắc thê lương vạn phần.

Nàng nói:“Đại nhân, dân nữ biết, bàn tay dân nữ như vậy, không thể vào cung được. Dân nữ cũng không muốn ở trong hậu cung, nhưng……”

Nàng nghẹn ngào một chút, nói:“Dân Nữ không còn con đường nào khác. Nếu bị đuổi về, dân nữ……”

NGOẠI TRUYỆN (5)

Nói xong, nàng đã khóc không thành tiếng. Cầu Thượng Thư nhìn nàng, nói:“Ngươi không muốn tiến cung, là bị người trong nhà ép buộc sao?”

Đoạn Vân gật gật đầu, nói:“Phụ thân dân nữ chết sớm, trong nhà chỉ còn các ca ca. Trước đó vài ngày nghe nói triều đình đến Giang Đô tuyển tú, liền vội báo danh cho ta. Bây giờ bọn họ đã cầm bạc của triều đình, còn đáp ứng sẽ chăm sóc mẹ ta, nếu thấy ta trở về, bọn họ nhất định sẽ……”

Cầu Thượng Thư hiểu được vài phần, nói:“Lần này đi kinh thành tiền đồ còn chưa biết, cho dù vào cung, cũng gian nguy vạn phần, ngươi thật sự muốn nghe ý các ca ca tiến cung sao?”

Đoạn Vân không ngờ ngay cả mẹ và các ca ca ruột còn chưa từng quan tâm mình như vậy, nay vị đại nhân không có quan hệ gì lại có thể nói ra những lời đó với nàng, trong lòng không khỏi chua xót thêm vài phần.

Nàng miễn cưỡng cười cười, nói:“Kẻ như ta vốn chưa bao giờ mang đến may mắn cho người khác. Cha ta lúc trước là Tri phủ Giang Đô, thanh liêm trong sạch, tài trí hơn người. Các ca ca cũng không chịu thua kém, trong nhà rất hưng thịnh. Thật không ngờ lại sinh ra một đứa con gái ‘đoạn chưởng’ như ta. Người nhà vội mời người đến xem tướng cho ta, xem ra mệnh ta khắc lục thân. Cái tên Đoạn Vân cũng có từ đó. Quả nhiên khi ta bảy tuổi, cha ta liền mất, trong nhà lập tức suy tàn. Bây giờ, các ca ca chỉ có thể lưu lạc lấy buôn bán mà sống. Sau này đại ca ngàn nhờ vạn gửi, mới tìm được bà mối đính việc hôn nhân cho ta, chuẩn bị để ta gả cho một người tái giá. Không ngờ chẳng được bao lâu, người nọ bệnh mà chết. Từ nay về sau, dù cho các ca ca nghĩ cách như thế nào, cũng không có bà mối chịu tới nhà ta. Bởi vì ta, cha ta mất sớm, mẹ ta cả đời buồn bực không vui, người đính thân cũng chết…… Có lẽ, cũng chỉ có Thiên tử mới có thể không bị ta khắc. Đại nhân, ngoại trừ vào cung, ta thật sự không biết mình còn có thể đi nơi nào nữa……”

Cầu Thượng thư trầm ngâm một chút, nhìn tay nàng, nói:“Định mệnh, hư vô lúc có lúc không, không thể quá tin vào nó được, cô nương không cần quá để ý. Việc cô nương mang theo bàn tay băng bó vào kinh thành ta sẽ không nhiều lời, nhưng sau này đến kinh thành rồi đành phải xem phúc phận của cô nương vậy.”

“Cám ơn đại nhân!” Đoạn Vân kích động nói:“Đại nhân…… Đại nhân thật tốt!”

Cầu Thượng Thư thở dài, nói:“Nếu quyết định tiến cung, vậy phải biết cách ứng phó. Nói không chừng ngươi ở Giang Đô mệnh đồ suy yếu, đến kinh thành cũng là một vùng trời khac. Cho dù ‘đoạn chưởng’ có thể khắc người, nhưng người trong cung mệnh cứng, không phải một tiểu cô nương như ngươi có thể khắc được, không cần quá lo lắng.”

NGOẠI TRUYỆN (6)

Nghe hắn nói như vậy trong lòng Đoạn Vân lập tức thoải mái hơn rất nhiều, còn bật cười.

“Đầu thuyền gió lớn, cô nương vẫn nên đi vào trước đi, nếu để bị bệnh, sợ rằng sẽ không tốt.” Cầu Thượng Thư nói.

“Dạ, đa tạ đại nhân.” Đoạn Vân nói xong, nhún mình, xoay người đi vào khoang thuyền.

Đi được vài bước, nàng nhịn không được xoay người lại nói:“Đại nhân, con gái ngài nếu nhìn thấy bức tượng khắc gỗ đó nhất định sẽ rất vui vẻ. Cha ta luôn luôn ghét ta, nhưng có một lần, ông nói muốn ra ngoài một chuyến, có thể sẽ mang về cho ta vài thứ. Khi đó ta vui mừng suốt nửa tháng. Nhưng sau lại…… truyền đến tin ông qua đời……” Đoạn Vân buồn bã lại lập tức vừa cười vừa nói:“Cho nên nếu con gái ngài nhận được món quà đó, nhất định cũng sẽ vui vẻ!”

Cầu Thượng thư nói:“Đa tạ cô nương. Phụ thân cô nương, nhất định