không được hỏi:“Đại nhân, nghe nói sau khi đến kinh thành, tuyển tú sẽ cạnh tranh rất khốc liệt, rất đáng sợ, còn có thể chết người, đúng không?”
Cầu Vĩ cười cười, nói:“Gần đến kinh thành nên cô nương càng ngày càng lo lắng sao?”
Đoạn Vân ngượng ngùng cúi đầu.
Cầu Vĩ nói:“Cũng không đáng sợ như vậy đâu. Nhưng lời nói cử chỉ phải chú ý nhiều, mọi việc thì phải để ý, nhớ kỹ ‘Không nên có tâm hại người, nhưng không thể không có tâm phòng bị người’ là được. Ở trước mặt người khác đừng lộ ra sự sắc sảo, giấu tài, đại trí giả ngu, như vậy mới không trở thành cái đinh trong mắt người khác.”
“Giấu tài, đại trí giả ngu……” Đoạn Vân nhẩm lại một lần, nói:“Đại nhân, ta biết rồi, chính là ở trước mặt người khác phải giả ngu, giả ngốc nghếch một chút, như vậy người khác mới không thèm để mắt đến mình, không trở thành kẻ địch, đúng không?”
Cầu Vĩ cười nói;“Cô nương quả nhiên rất thông minh, ý ta đúng là như vậy.”
Nghe thấy hắn khích lệ, Đoạn Vân khẽ đỏ mặt trong bóng đêm, nói:“Đại nhân, cám ơn ngài, ta sẽ nhớ kỹ.”
Lúc này, Cầu Vĩ còn nói thêm:“Cô nương thật sự đã quyết định rồi sao?”
Đoạn Vân im lặng.
Nàng biết hắn muốn nói cái gì, cũng biết hắn giống mình, không cho rằng tiến cung là chuyện tốt.
Trước đó vài ngày, nàng quả thật chưa quyết định, chỉ đi theo vận mệnh an bài. Nhưng bây giờ nàng đã thật sự quyết định .
Nguyên nhân tiến cung nàng sẽ không nói, cả đời cũng sẽ không nói, nàng sẽ mãi mãi để nguyên nhân này ở trong lòng.
NGOẠI TRUYỆN (9)
Nàng ngẩng đầu nhẹ nhàng cười, nói:“Đại nhân, ta đã quyết định rồi, sẽ không hối hận .”
Thật lâu sau, Cầu Vĩ chậm rãi gật gật đầu, nói:“Như thế cũng tốt.” Hắn đứng tại chỗ trong chốc lát, còn nói thêm:“Cô nương… đi nghỉ ngơi sớm, ta lên trước.” Nói xong, liền xoay người rời đi.
Đoạn Vân buồn bã đứng ngẩn người tại chỗ, si ngốc nhìn bóng dáng hắn, câu nói cuối cùng của hắn cứ quanh quẩn bên tai. Ngữ khí có chút ảm đạm, nhưng khi nhớ lại lại khiến cho nàng cảm thấy hoảng hốt.
Trên nóc dịch quán, một nam nhân khoảng ba mươi tuổi tay cầm thiết liên, nhìn chằm chằm Đoạn Vân trong viện như sói đói.
Cầu Vĩ đi vào hành lang tối đen, đang định vào cửa lên lầu, lại không kìm chế được mà quay đầu lại.
Nàng vẫn còn đứng đó, nhìn chỗ hắn vừa đứng. Nhưng hắn có thể khẳng định, mình đã sớm biến mất ở trong tầm mắt của nàng.
Nam nhân trên nóc nhà đột nhiên phi thân xuống, tung ra thiết liên, quấn lấy thắt lưng Đoạn Vân.
“A –”
Đoạn Vân kêu sợ hãi một tiếng, lập tức bị nam nhân ôm vào trong lòng, nhảy ra tường viện chạy đi.
“Người đâu!” Cầu Vĩ hô to một tiếng, vội vàng chạy tới chuồng ngựa hậu viện, lên ngựa đuổi theo.
Một lúc lâu sau, thủ vệ trong dịch quán mới chạy tới hậu viện.
Đoạn Vân mặc một bộ quần áo màu trắng, rất bắt mắt trong bóng đêm. Xung quanh dịch quán cũng không có gì để che đậy, Cầu Vĩ thận lợi đuổi theo phía sau nam nhân cầm thiết liên. Tuy rằng hắn cường tráng, nhưng khinh công cũng không kém, Cầu Vĩ ở trên ngựa chỉ có thể duy trì khoảng cách nhìn thấy hắn chứ không thể nào đến gần.
Đuổi theo đã lâu, người của dịch quán cũng đã đuổi đến. Khi Cầu Vĩ đang lo lắng, bóng hình áo trắng Đoạn Vân bỗng chốc mất hút.
Cầu Vĩ vội vàng giục ngựa đuổi tới phía trước, cũng khiến nhà cửa cây cối lớn nhỏ hai bên lay động.
Tình huống như vậy lẽ ra hắn không nên xông loạn, hắn cũng không phải đối thủ của người trong võ lâm này, đi lên cũng chỉ chịu chết, nhưng hắn vẫn xuống ngựa, sốt ruột tìm khắp ngõ ngách.
Bước chân nam nhân dần dần hỗn loạn, thở hổn hển bước nhanh về phía trước, đến sau một bức tường hoang vắng, lập tức ném nàng xuống đất.
Hắn lộ ra vẻ mặt hung ác, hai mắt đỏ ngầu, như một dã thú nổi điên trong đêm!
Đoạn Vân sợ hãi nhìn hắn, dùng sức lực toàn thân lùi ra sau, sau đó trơ mắt nhìn hắn lao tới.
Chính văn Đoạn Vân 4
Editor: mèomỡ
“A – cứu mạng!”
Cầu Vĩ nghe thấy tiếng thét, lập tức chạy tới nơi phát ra âm thanh.
Nam nhân lập tức xé quần áo Đoạn Vân, nhưng lại điên cuồng khiến móng tay cào xước da ở cổ nàng.
NGOẠI TRUYỆN (10)
“Đừng, đừng mà, cứu mạng ……”
Đoạn Vân khóc lớn, khi nàng tuyệt vọng muốn chết lại nghe được giọng nói của Cầu Vĩ ở bên ngoài.
“Lớn mật, người của dịch quán ngươi cũng dám động vào!”
Nam nhân lập tức ngẩng đầu, nhưng lại không thấy kẻ địch đâu cả.
Hắn đứng lên chậm rãi đến gần bức tường đổ nhưng thân thể lại có vẻ như vô cùng đau đớn. Hắn nâng thiết liên trên tay chuẩn bị phóng ra, Cầu Vĩ lại đột nhiên lao ra từ sau bức tường, cầm một tảng đá đập vào đầu hắn.
Nam nhân nghiêng đầu tránh thoát, tung thiết liên ra, kéo Cầu Vĩ ngã mạnh xuống đất.
Đoạn Vân lại thất thanh hét một tiếng.
Cầu Vĩ dùng sức chống người muốn đứng lên, nhưng không đứng dậy nổi.
Nam nhân chậm rãi đến gần hắn, hắn lùi về đằng sau, gian nan tựa vào một thân cây bên cạnh.
Nam nhân nâng chân lên dường như chuẩn bị đạp đứt cổ hắn.
Cầu Vĩ lại đột nhiên vung tay lên tung một nắm vôi phấn màu trắng về phía hắn.
Nam nhân đau đớn kêu một tiếng, ôm lấy mắt, lảo đảo lùi ra sau thở phì phò.
Cầu Vĩ nhìn ra, ngoại trừ trong mắt dính vôi, dường như hắ
