, người đánh cá bị trúng một phát đánh mạnh thì dần dần buông tay, buông Cầu Vĩ ra.
“Đại nhân, mau lên đây!” Đoạn Vân vội kêu lên.
Cầu Vĩ đã uống phải vài ngụm nước lạnh, hắn nhìn nhìn người đánh cá xong dùng chút sức lực cuối cùng bơi đến bên thuyền.
Đoạn Vân đưa mái chèo về phía hắn, để hắn bắt lấy mái chèo mà leo lên thuyền.
Đang lúc Đoạn Vân kéo Cầu Vĩ lên thuyền, người đánh cá lại bơi đến túm chặt lấy mép thuyền.
“A” Đoạn Vân nhìn Cầu Vĩ cùng người đánh cá bộ mặt dữ tợn không biết nên làm thế nào bây giờ. Cầu Vĩ quay đầu lại, dùng hai ngón tay đâm mạnh vào mắt người đánh cá.
“A!” Người đánh cá kêu thảm thiết một tiếng, vội dùng một tay ôm lấy mắt.
Cầu Vĩ buông mái chèo ra, bám thuyền, nói:“Mau, thả mái chèo!”
Đoạn Vân vội dùng mái chèo đẩy người đánh cá ra rồi lập tức buông mái chèo, làm cho người đánh cá không có chỗ bám dần chìm xuống.
Đoạn Vân kéo Cầu Vĩ lên thuyền.
Thuyền đánh cá xuôi chiều gió chầm chầm đi trên sông. Cách đó không xa người đánh cá ở trong nước bùm giãy dụa vài cái, cuối cùng không trồi lên được nữa. Mặt nước trở nên phẳng lặng, chỉ còn máu từ từ lan ra bốn phía.
Cầu Vĩ run rẩy lập tức ngã xuống khoang thuyền, cuối cùng không mở nổi mắt nữa.
Đoạn Vân chạm vào cơ thể lạnh như băng của hắn, trong lòng chua xót nước mắt không kìm chế được mà chảy ra.
Cầu Vĩ bị thương lại còn bị lạnh. Thuyền vẫn xuôi theo dòng sông, không có mái chèo nên bọn họ cách bờ càng ngày càng xa. Có lẽ, Cầu Vĩ sẽ bị lạnh mà bệnh, sẽ phát sốt. Có lẽ, người trong dịch quán sẽ không tìm thấy bọn họ.
NGOẠI TRUYỆN (15)
Nàng quả nhiên là sát tinh, không thể chạm vào khác, cũng không ai có thể chạm vào nàng……
Nếu bây giờ nàng chết sẽ không khắc người khác nữa, Cầu Vĩ có thể được cứu. Bây giờ nàng nên lập tức nhảy xuống sông thì hơn.
Nhìn Cầu Vĩ môi đã bắt đầu tím tái, nàng khóc, từ từ cởi quần áo đẫm nước của hắn.
Cởi áo hắn xong, nàng lại cởi áo của mình, nhẹ nhàng lau người cho hắn.
Cầu Vĩ chậm rãi mở mắt ra, nhìn nàng tóc mây toán loạn hai mắt đẫm lệ, yên lặng không nói một câu.
Đoạn Vân cũng nhìn hắn, trong mắt là đau lòng cùng ái mộ không kìm chế được. Nàng hơi cúi đầu lau bọt nước trên người hắn, nước mắt nóng bỏng “tí tách” rơi trên ngực hắn.
Nàng cầm quần áo của mình, vội lau đi giọt nước mắt trên người hắn.
Cầu Vĩ đột nhiên cầm tay nàng.
Đoạn Vân ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt lại càng trào ra mãnh liệt hơn.
Hắn nâng tay kia lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.
Nàng lại càng khóc to hơn, cuối cùng đột nhiên dựa vào lồng ngực lạnh như băng của hắn khóc thảm thiết.
Hắn nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên, tiếp tục lau nước mắt cho nàng, sau đó chậm rãi cúi xuống hôn môi nàng.
Sau nguy hiểm cửu tử nhất sinh, lại vẫn chưa biết sinh tử. Thân phận, tiền đồ…… Trong giây phút này tất cả băn khoan, lo lắng đều không đáng nhắc tới.
Giây phút đó, ngọn đèn kia còn ấm áp hơn đôi nến đêm động phòng. Giây phút đau đớn khẽ rên rỉ lại mang theo hạnh phúc. Cũng vào giây phút đó, nước mắt nàng trào ra còn nhiều hơn mười mấy năm qua cộng lại, nhưng lại hạnh phúc chưa từng có.
Hôm đó từ lúc bắt đầu cho đến lúc trời sáng. Đoạn Vân từ trong lòng hắn đứng dậy, đưa tay sờ trán hắn, rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ngơ ngác nhìn khuôn mặt hắn ngủ thật lâu, sau đó đắp áo lên người hắn, còn mình đi ra khoang thuyền.
Có đêm nay là đủ rồi, cả đời này nàng không còn cầu mong gì hơn.
Cha nàng vì có con gái như nàng mà mất sớm. Người từng là hôn phu của nàng vì đính hôn với nàng mà chết. Bây giờ người nàng yêu đương nhiên sẽ phải chịu liên lụy, bị nhốt trên sông không thấy người này……
Chính văn Đoạn Vân 6
Editor: mèomỡ
Có lẽ, bọn Trương công công sẽ tìm dọc theo con sông này, bọn họ sẽ được cứu, nhưng sau đó thì sao…… Nếu bị người ta phát hiện bọn họ đã…… Nàng là một kẻ đoạn chưởng sát tinh, có chết cũng chẳng có gì nuối tiếc, nhưng hắn có tiền đồ rộng mở, có vợ con đợi hắn trở về…… Hắn không thể chết được, không thể bị nàng hại chết oan khuất như vậy được
NGOẠI TRUYỆN (16)
Nàng sống sẽ hại hắn, mà nàng chết hắn lập tức sẽ được cứu, cũng sẽ không bị nàng làm liên lụy.
Nàng chậm rãi đi về đầu thuyền, nhìn nước sông cuộn sóng, nhắm mắt lại.
“Đoạn cô nương, nàng làm gì vậy hả?” Cầu Vĩ đột nhiên lao ra khoang thuyền, giữ nàng lại.
“Đại nhân……”
“Nàng muốn nhảy sông sao, vì sao, vì sao? Là trách ta sao?” Cầu Vĩ vội hỏi.
“Không, không phải, ta……” Đoạn Vân liên tục lắc đầu, nói:“Ngài không nên đuổi theo ta, không nên cứu ta, là ta hại ngài……”
Cầu Vĩ ôm nàng, nói:“Hại ta? Nàng đâu có hại ta? Là do tên dâm tặc cùng người đánh cá kia, liên quan gì đến nàng?”
“Nhưng……” Đoạn Vân cúi đầu, khóc nói:“Nhưng nếu Trương công công bọn họ biết…… Vậy ngài……”
“Ta đang muốn cùng nàng bàn chuyện này.” Cầu Vĩ đỡ lấy nàng đi vào khoang thuyền ngồi xuống nói:“Bây giờ nàng còn muốn tiến cung không?”
“Ta……” Nàng không biết nên trả lời như thế nào.
Cầu Vĩ lại hỏi:“Hoặc nên nói…… nàng nguyện ý gả cho ta sao?”
“A……” Đoạn Vân khiếp sợ nói:“Đại nhân, ta sao có thể…… Ta là đoạn chưởng, hơn nữa Đoàn công công bọn họ sẽ cho phép s