t gấp mấy lần tốt nhất kia, vì sao hắn phải mạo hiểm cứu bọn họ?
“Đại nhân, ngài không nên mạo hiểm như vậy, ta.. . ta vốn không đáng để ngài mạo hiểm như vậy.” Trong khoang thuyền, Đoạn Vân khóc nói.
“Đoạn cô nương……” Cầu Vĩ đang định nói, ngực liền nhói đau, không kìm chế được ho dữ dội.
“Đại nhân!” Đoạn Vân vội đỡ lấy hắn, lại không biết nên làm thế nào.
Lúc này, người đánh cá tiến vào nói:“Trong ấm của tiểu nhân có chút nước, đại nhân uống đi.” Nói xong, đưa ấm nước cho Đoạn Vân.
Đoạn Vân cầm ấm nước, đưa cho Cầu Vĩ: “Đại nhân, mau uống chút nước đi.”
Cầu Vĩ nhận lấy, uống mấy ngụm, vừa đặt bình xuống vừa ho nhẹ hai tiếng.
“Đủ chưa?” Đoạn Vân sốt ruột hỏi.
Cầu Vĩ gật gật đầu.
Người đánh cá nhìn hắn, nhận lấy cái ấm đi ra ngoài khoang thuyền. Lát sau, chỉ thấy Cầu Vĩ trong khoang nói: “Đoạn cô nương, ta hơi choáng váng đầu, muốn nằm nghỉ một lát.”
“Được, ngài mau nằm xuống.” Đoạn Vân lập tức đỡ hắn nằm xuống.
Một lát sau, người đánh cá hỏi:“Cô nương, đại nhân thế nào rồi? Đỡ hơn chưa?”
Đoạn Vân nghe tiếng thở đều đều của Cầu Vĩ, nhẹ giọng trả lời:“Dường như đang ngủ.”
Người đánh cá đi vào, cúi đầu gọi:“Đại nhân, đại nhân?”
Đoạn Vân nói:“Hắn bị thương lại mệt, để cho hắn ngủ.”
Người đánh cá không để ý tới nàng, dùng sức đẩy Cầu Vĩ.
Cầu Vĩ lại không có chút phản ứng nào.
Người đánh cá lập tức tháo ngọc bội bên hông hắn xuống, đưa lên nhìn kĩ.
“Ngươi làm gì vậy? Sao lại lấy đồ của hắn?” Đoạn Vân nói xong, muốn xông lên lấy lại ngọc bội.
NGOẠI TRUYỆN (13)
Chính văn Đoạn Vân 5
Editor: mèomỡ
Người đánh cá đẩy ra nàng, đưa ngọc bội đến dưới ánh đèn nhìn một lát sau đó cao hứng cho vào trong ngực.
“Ngươi…… Ngươi ăn trộm?” Nhìn Cầu Vĩ đang ngủ, Đoạn Vân mơ hồ cảm thấy được nguy hiểm.
Người đánh cá quay đầu lại nhìn nàng, chậm rãi chuyển tầm mắt qua quần áo rách nát của nàng.
Đoạn Vân vội dùng cánh tay che ngực, lùi về đằng sau.
Người đánh cá cười cười chậm rãi tới gần nàng.
“Đại nhân, đại nhân” Đoạn Văn nhìn Cầu Vĩ gọi hai tiếng, hắn lại không có chút phản ứng.
Nàng bị buộc rời khỏi khoang thuyền, quay đầu nhìn nước sông cuộn sóng sau lưng.
Người đánh cá đột nhiên lao qua túm lấy nàng lôi lên đầu thuyền.
“Buông ra, ngươi buông ra”
Người đánh cá một tay chộp tới ngực của nàng, một tay vội vàng cởi quần áo đã rách nát của nàng.
“A, đại nhân đại nhân” Đoạn Vân khóc gọi Cầu Vĩ, trong lòng nàng đã tuyệt vọng nên không nhìn thấy Cầu Vĩ từ trong khoang thuyền đi ra.
Hắn lặng lẽ cầm lấy một cái lưới đánh cá đi đến đầu thuyền, chụp lên đầu tên người cá.
Người đánh cá đứng dậy, Cầu Vĩ lập tức dùng lưới cuốn lấy hắn, nhìn Đoạn Vân hô lớn:“Trong khoang thuyền có cái gậy sắt, mau lấy ra đây!”
Đoạn Vân vội đứng lên chạy vào khoang thuyền, tìm được một cái gậy sắt.
“Mau, đập vào đầu hắn!”
Nghe thấy lời Cầu Vĩ, Đoạn Vân giơ gậy lên nhằm vào người đánh cá, nhưng hai tay nàng run rẩy không thể nào đánh xuống được.
“Nhanh, nhanh lên!” Cầu Vĩ giữ chặt lưới không cho người đánh cá giãy, sốt ruột hô lớn.
Đoạn Vân nhắm mắt lại, hạ quyết tâm đập vào người đánh cá một cái, nhưng chỉ đập được vào lưng, sức cũng không lớn.
Cầu Vĩ buông lưới cá đoạt lấy gậy sắt trong tay Đoạn Vân, nhắm thẳng vào đầu người đánh cá mà đập, lại bị hắn tránh được.
Cầu Vĩ cầm gậy sắt không ngừng đánh. Người đánh cá vừa trốn, vừa cố gắng vùng ra khỏi tấm lưới, trên người đã trúng vài gậy nhưng không phải nơi trí mạng.
Mắt thấy người đánh cá sắp thoát được ra khỏi tấm lưới, Đoạn Vân lo lắng muốn giúp Cầu Vĩ một tay nhưng không tìm được cái gì để mà đánh.
Cuối cùng, trong giây phút người đánh cá thoát khỏi tấm lưới, gậy sắt trong tay Cầu Vĩ lập tức đánh thật mạnh vào đầu hắn. Máu tươi từ trên đầu người đánh cá chảy xuống. Đoạn Vân vội bưng kín miệng.
Người đánh cá lập tức lao tới trước mặt Cầu Vĩ đoạt gậy sắt trong tay hắn. Cầu Vĩ nắm chặt gậy sắt không buông tay.
Hai người giằng co ở đầu thuyền, vài lần suýt chút nữa rơi xuống sông.
Người đánh cá tay cướp gậy sắt, chân đá Cầu Vĩ. Thể lực của Cầu Vĩ rõ ràng không bằng hắn.
NGOẠI TRUYỆN (14)
Cuối cùng, Cầu Vĩ xác định mình không đánh lại hắn, liền dùng sức đẩy hắn ra mép thuyền, muốn đẩy hắn rơi xuống nước.
Rốt cục hai người kéo nhau ra mép thuyền. Cầu Vĩ xem đúng thời cơ, dùng sức đẩy người đánh cá rơi khỏi thuyền. Ngay lúc người đánh cá rơi xuống nước hắn túm lưới đánh cá dưới chân Cầu Vĩ, kéo Cầu Vĩ rơi xuống theo.
“Đại nhân!” Đoạn Vân kêu sợ hãi một tiếng, vội chạy tới mép thuyền.
Cầu Vĩ vừa ngã xuống nước thì buông lỏng tay, gậy sắt chìm xuống đáy sông. Người đánh cá kỹ năng bơi tốt lập tức dìm Cầu Vĩ xuống.
Chân Cầu Vĩ còn quấn lưới, kỹ năng bơi lội cũng không bằng người đánh cá, lại mất tiên cơ, lập tức không giãy dụa được.
Đoạn Vân hoảng loạn nhìn khắp thuyền, vội vàng cởi mái chèo trên thuyền, cầm lấy mái chèo đập mạnh vào đầu người đánh cá.
Lúc này nàng vô cùng hoảng sợ, chỉ biết nếu hắn không chết thì Cầu Vĩ sẽ chết. Thế nên nàng lấy mái chèo điên cuồng mà đập vào đầu người đánh cá.
Khi nước sông xung quanh hai người dần dần biến thành màu đỏ