Disneyland 1972 Love the old s
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327583

Bình chọn: 10.00/10/758 lượt.

rất yêu đàn?”

Đoạn Vân khó hiểu, gật gật đầu.

“Thì ra là thế.” Cầu Thượng Thư nói:“Khi thấy tên cô nương trong danh sách ta đã thấy sửng sốt, không hiểu vì sao cô nương lại có tên như vậy, bây giờ ta đã hiểu rồi.”

Đoạn Vân cúi đầu, ảm đạm nhìn tay mình.

Cầu Thượng Thư nói:“Có một chiếc cổ cầm tên ‘Đoạn Vân’, mà giám định và thưởng thước cổ cầm thường căn cứ vào hoa văn trên thân đàn. Phụ thân cô nương, nhất định rất yêu cổ cầm, cho nên liền đặt tên con gái là Đoạn Vân, vừa là cầm si, vừa là người yêu con gái mình.”

“Đoạn Vân……”

Nghe những lời đó, Đoạn Vân ngây người.

Cha quả thật rất yêu đàn, cũng cất giữ vài chiếc đàn, thậm chí có một cái nghe nói là đàn hơn một trăm năm trước, ông coi nó như chí bảo……

Có một chiếc cổ cầm tên ‘Đoạn Vân’, đoạn vân, là tượng trưng cho đàn cổ……

Đoạn Vân của nàng, không phải ý nói nàng đoạn chưởng sao?

Cha…… yêu thương nàng nàng? Yêu nàng giống như yêu đàn?

Nước mắt thi nhau rơi xuống, Đoạn Vân vội vã lauđi, nói một tiếng “Cám ơn đại nhân” Liền cuống quít chạy vào khoang thuyền.

Cầu Thượng Thư đứng ở đầu thuyền, nhìn bóng dáng của nàng thản nhiên cười.

Trương công công nói rất đúng, nữ tử như nàng, quả thật khiến cho Hoàng Thượng thích. Có lẽ, một thiếu nữ bi thiết như vậy, sau này thật sự có thể được Hoàng Thượng sủng ái, dưới một người, trên vạn người.

(*) Đoạn chưởng: là bàn tay có đường tình và đường học (theo cách gọi thông thường ở VN) trùng nhau. Nắm bàn tay vào sẽ thấy một đường xuyên suốt qua cả bàn tay mà không hề có chỗ nào đứt đoạn.

NGOẠI TRUYỆN (7)

Thời xưa cho rằng “Nam đoạn chưởng chưởng triều cương, nữ đoạn chưởng thủ phòng trống”, cũng có người nói rằng: “Nam đoạn chưởng thiên kim hưởng thụ, nữ đoạn chưởng hại cha mẹ”. Thế nên nhà có con gái đoạn chưởng coi như điềm xấu, mà cưới vợ cũng sẽ không chọn người đoạn chưởng, vì coi rằng đoạn trưởng khắc chồng.

Chính văn Đoạn Vân 3

Editor: mèomỡ

Đoạn Vân…… Danh Cầm……

Nghĩ tới lời của Thượng Thư đại nhân, lần đầu tiên nàng có thể mỉm cười mà đi vào giấc ngủ.

Cha, có dung nhan tuấn mỹ, nụ cười ôn hòa, có tài văn chương, giống như…… giống như Thượng Thư đại nhân bây giờ vậy.

Nàng chỉ biết, cha thích nàng, yêu thương nàng.

“Đoạn Vân”, nàng tên Đoạn Vân, cầm, đẹp quá, tên của nàng, cũng thật đẹp.

Ngày hôm sau, nàng thích một mình len lén cười trong lòng, thích lén nhìn người đứng lặng ở đầu thuyền kia, thích nằm trên giường nghĩ về khuôn mặt hắn mà đi vào giấc ngủ.

Nàng chú ý đến tất cả những chuyện có liên quan đến hắn. Nàng biết hắn ở kinh thành, năm nay hai mươi tám tuổi, có một thê một thiếp, có hai con gái, cũng biết tên hắn – Cầu Vĩ.

Nàng biết mình ngưỡng mộ hắn, nhưng nàng cũng hiểu ngưỡng mộ và yêu thường đi cùng nhau.

Mười tám tuổi, nàng rời khỏi Giang Đô — mảnh đất quê hương khiến nàng đau lòng nhưng không muốn rời xa, bỏ lại tương lai của mình, chuẩn bị cô đơn cả đời sau bức tường cung cao ngất. Không ngờ lại khiến cho nàng gặp được một người mà cả đời nàng không thể nào quên.

Hắn là quan lớn tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nàng là một sát tinh xuất thân thấp hèn. Mỗi tiếng nói cử động của hắn đều đẹp đẽ tao nhã như vậy, còn nàng ngoại trừ tiếc nuối thân thế thê lương thì chẳng làm được gì.

Nàng không dám hy vọng xa vời, chỉ khẩn cầu trời cao có thể để cho nàng được nhìn hắn cả đời.

Cuối cùng nàng cũng giống những cô nương khác, chờ mong mình có thể được vào hậu cung, có thể có được một vị trí bên người Hoàng thượng.

Vậy…… Nàng có thể ở cùng hắn, có thể được nhìn thấy hắn trong một số trường hợp.

Nếu được như vậy thì thật tốt.

Thuyền đi được vài ngày, dừng lại ở gần bờ Kim Châu.

Ngồi vài ngày thuyền, rất nhiều cô nương yểu điệu đều không chịu nổi, thân thể Trương công công cũng có chút không khoẻ, vậy nên mọi người đành dừng chân ở dịch quán.

Ban đêm, khi những người khác đều mệt mỏi lên giường sớm, tinh thần Đoạn Vân lại rất tốt, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, vui vẻ đi xuống tầng, đến hậu viện của dịch quán.

Đêm yên tĩnh, góc tường truyền đến mùi hoa đào nhè nhẹ, nàng đi theo mùi hương này, cuối cùng gặp được chút dấu hiệu của mùa xuân dưới ánh trăng.

NGOẠI TRUYỆN (8)

Mùa xuân, mùa xinh đẹp.

Hoa đào thật đẹp, ánh trăng cũng đẹp, ngay cả đêm cũng đẹp.

Dường như từ sau khi hắn xuất hiện, cái gì cũng đẹp lên.

Nàng không kìm chế được, quay lại ngẩng đầu nhìn gian phòng trên tầng.

Đèn đã tắt, chắc hẳn hắn cũng đã sớm đi ngủ rồi?

Nhìn hắn ở trên thuyền tinh thần có vẻ rất tốt, chẳng lẽ cũng mệt sao? Hi vọng nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ ổn.

Đang nghĩ như vậy, phía sau lại truyền đến tiếng bước chân.

Đoạn Vân quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy Cầu Vĩ.

Cầu Vĩ cười, nói;“Thì ra là Đoạn cô nương.”

Hắn vẫn nhớ rõ tên của nàng!

Nghe hắn nói Đoạn cô nương, trong lòng không kìm chế được mà vui vẻ.

Trái tim đập thình thịnh, nàng hơi run nói:“Đại nhân…… Còn chưa đi nghỉ sao?”

Cầu Vĩ nói:“Còn sớm, không ngủ được nên đi ra ngoài đi dạo. Mấy ngày ở trên thuyền, thân thể cô nương có ổn không?”

Đoạn Vân gật đầu, nói:“Đa tạ đại nhân đã quan tâm, ta rất khỏe.”

Nhìn bầu trời, nàng nhịn