Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326911

Bình chọn: 8.5.00/10/691 lượt.

i thủ vệ:“Từ nay về sau, không có sự cho phép của ta, nàng không được phép ra phủ.” Hắn lấy ra một khối ngọc bội từ trên người nói:“Các ngươi thấy ngọc bội này, hoặc chính miệng ta nói với các ngươi phu nhân có thể đi ra ngoài, bằng chứng khác cũng không tính.”

“Dạ, lão gia.” Thủ vệ đồng thanh trả lời.

Nói xong, Đoàn Chính Trung đi vào, Cầu Mộ Quân cúi đầu đi theo.

Quản gia chào đón, lấy dây cương từ trên tay hắn, hắn lập tức tiến vào phòng ngủ thay quần áo, Cầu Mộ Quân chờ ở ngoài cửa.

Chỉ chốc lát sau, hắn thay đổi một bộ quan phục đi ra, tóc cũng chỉnh trang lại.

“Còn phải tiến cung sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.

“Ừ.” Đoàn Chính Trung đi nhanh về phía trước.

“Khoan đã –” Cầu Mộ Quân gọi hắn lại.

Hắn dừng bước xoay người lại, khuôn mặt bị ánh hoàng hôn phủ một tầng vàng óng ánh mờ ảo.

Nàng đi lên phía trước, chậm rãi tiến gần đến hắn, sau đó cúi người lấy ra sợi tóc trong áo ở cổ hắn. Mặt có chút ửng đỏ, nói nhỏ:“Buổi tối có về không?”

Sắc bén trên người hắn giảm rất nhiều, nhìn nàng đáp: “Ừ, tối nay sẽ về.”

Môi của nàng run lên, giống như muốn nói gì lại không nói, hai người đối mặt yên lặng trong chốc lát, sau đó hắn xoay người xuống hành lang.

Thật ra nàng muốn nói: ‘Ta chờ ngươi’. Nhưng không nói ra miệng.

Hắn đi rồi, trong lòng lại trống vắng.

Ăn cơm chiều, tắm rửa, sau đó một mình ngồi ở trong phòng chờ hắn trở về.

Đêm yên lặng, nghe được đến ngọn nến cháy sạch vang “lép bép”. Trong phòng được xông mùi hương liệu nhè nhẹ, giống mùi trên người hắn.

Nàng đột nhiên nghĩ tới một câu: Một mình trông phòng.

Nàng lúc này có phải đang một mình trông phòng không? Nghĩ vậy nàng không khỏi nở nụ cười.

Nhàm chán mở một cái rương trong phòng góc, bên trong đều là quần áo của hắn. Từng bộ được nha hoàn gấp chỉnh tề, giống như mới. Bên trong có vài cái túi thơm, đều là mùi hoa nhài.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (61)

Vuốt ve quần áo, nhớ bộ dáng của hắn, càng hi vọng hắn mau chóng trở về.

Chưa từng hình dung hạnh phúc sẽ như thế nào, bây giờ lại đột nhiên rõ ràng.

Hạnh phúc chính là được hắn nắm tay, nhìn hắn cười, cùng đi đến già.

Nàng xác định, nàng mười chín tuổi, yêu phu quân của mình — một thái giám tính tình khiến cho nàng nhìn không thấu.

Sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân, không đợi nàng quay đầu, một thanh trường kiếm đã đặt trên cổ nàng, cánh tay mạnh mẽ có lực bắt lấy vạt áo của nàng, lôi nàng đứng lên.

Chính văn Chương 41: Người kia

Editor: Mèomỡ

Sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân, không đợi nàng quay đầu, một thanh trường kiếm đã đặt trên cổ nàng, cánh tay mạnh mẽ có lực bắt lấy vạt áo của nàng, lôi nàng đứng lên.

“Dám lên tiếng ta sẽ giết ngươi!” Giọng nói dồn dập mà lại sắc bén phát ra từ sau lưng, mơ mơ hồ hồ, hình như là che mặt .

Cầu Mộ Quân hoảng sợ, cả người chấn động, thật lâu mới mở miệng hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

Người phía sau nói: “Chỉ cần ngươi không lên tiếng, ta sẽ không giết ngươi.”

“Được, ta không lên tiếng, ta nhất định không lên tiếng.” Cầu Mộ Quân nói.

Người phía sau thả lỏng nàng, bỏ thanh kiếm trên cổ nàng. Nàng từ từ xoay người lại thì thấy một người mặc đồ đen che mặt.

Hắn chỉ che nửa khuôn mặt, nhìn cái trán cùng thân hình có thể thấy đó là một nam nhân hơn hai mươi tuổi

Người mặc đồ đen lại đem kiếm nhích gần cổ nàng, làm cho nàng có thể cảm nhận được lưỡi kiếm sắc bén, lớn tiếng nói:“Không cần giả vờ, kiếm của ta trước lúc ngươi hành động sẽ cắt vỡ yết hầu của ngươi!”

“Ta không có…… Ngươi…… Ngươi muốn làm gì?” Cho tới bây giờ chưa từng gặp qua tình huống này, nàng thật sự cũng bị hắn dọa, Đoàn Chính Trung, khi nào thì trở về ……

“Phu nhân, canh hạt sen của người đã nấu xong.” Bên ngoài vang lên tiếng của nha hoàn.

“Không cần.” Không đợi người mặc đồ đen nói nàng liền lập tức trả lời:“Ta…… Ta không muốn uống.”

“Dạ, phu nhân, để nô tỳ dọn đi.”

Nguy hiểm thật! Nghe tiếng bước chân đi xa, Cầu Mộ Quân mới quay đầu, lại nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của người mặc đồ đen.

Ánh mắt hắn vốn là hận thù cùng cương quyết, lúc này lại kinh ngạc nhìn nàng, trong không thể tin, lại lộ ra một chút đau đớn. Chậm rãi buông kiếm trên cổ nàng ra, run run hỏi: “Ngươi…… Ngươi là phu nhân của Đoàn Chính Trung…… Cầu……”

Hắn gian nan nói tên của nàng: “…… Cầu Mộ Quân ?”

Cầu Mộ Quân đột nhiên cảm thấy hình như mình thật nổi tiếng, đại nương bán hoa biết nàng, mà ngay cả người mặc đồ đen này cũng biết tên của nàng. Nàng ngoài ý muốn nhìn phản ứng của người mặc đồ đen, gật gật đầu.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (62)

“Ngươi……” kiếm của người mặc đồ đen từ trên người nàng buông xuống, tay nắm chuôi kiếm tăng thêm lực, hai mắt nhìn nàng chằm chằm, lảo đảo lui ra sau vài bước.

“Ngươi làm sao vậy? Ngươi biết ta sao?” Cầu Mộ Quân càng thêm kỳ lạ, lúc này nhìn ánh mắt hắn lại cảm thấy quen thuộc, chẳng lẽ trước kia bọn họ từng gặp nhau sao?

Người mặc đồ đen không đáp lời, trầm mặc một lúc mới run giọng hỏi: “Ngươi…… Có khỏe không?”

“Chúng ta có quen biết hay không, ngươi có thể tháo khăn che mặt xuống được không?” Cầu Mộ Quân hỏi.

N