Teya Salat
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326970

Bình chọn: 9.5.00/10/697 lượt.

gười mặc đồ đen nghiêng đầu đi, nói:“Không, chúng ta không quen.”

Cầu Mộ Quân đột nhiên tiến lên, kéo khăn che mặt của hắn.

Là một khuôn mặt xa lạ.

Nhưng lại có cảm giác quen thuộc.

Nhìn đến ánh mắt ngoài ý muốn của nàng, người mặc đồ đen cô đơn cúi đầu nói: “Ngươi quả nhiên đã quên.” Sau đó cười khổ nói: “Mười một năm trước, ngươi mới tám tuổi, quên cũng đúng.”

Mười một năm trước?

Cầu Mộ Quân đột nhiên lặng lẽ mở to mắt, kinh ngạc bưng kín miệng.

Trên khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt hắn quật cường mà cương nghị, khí thế nắm trong tay hết thảy, không phải là người kia sao?

“Cố công tử……”

Chính văn Chương 42: Con trai Cố gia

Editor: mèomỡ

Trên khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt hắn quật cường mà cương nghị, khí thế nắm trong tay hết thảy, không phải là người kia sao?

“Cố công tử……”

Người kia… từ nhỏ nàng đã chôn hình bóng hắn ở trong lòng, người làm cho nàng không cảm thấy hứng thú với tất cả vương tôn công tử, cũng từng là vị hôn phu của nàng — Cố Dật Lâu.

Hắn không chết…… Hắn vẫn còn sống……

“Ngươi…… Mấy năm nay, ngươi vẫn còn sống?” Hơi thở Cầu Mộ Quân có chút dồn dập, không thể tin nhìn hắn hỏi.

Cố Dật Lâu gật gật đầu, nói:“Còn sống, sống ở trong thù hận, sống trong ý nghĩ báo thù.”

Nàng không biết bây giờ tâm tình mình là gì.

Nàng đã từng vô cùng đau khổ.

Tám tuổi đính hôn ước, mười một tuổi từ hôn, sau đó là tin cả nhà Cố gia bị tịch thu tài sản, chém đầu.

Lúc nhỏ nàng rầu rĩ không vui, rõ ràng sự việc bi thảm đó không liên quan đến mình, mình lại bị đả kích, vô cùng đau đớn…

Sau đó, nàng biết chuyện năm đó nhà nàng từ hôn vì không muốn bị liên lụy, liền thầm oán hận cha.

Sau này, trong nhà tìm nhà chống cho nàng, nàng chê này chê nọ, đều từ chối. Nàng không biết vì sao, chỉ là trong lòng luôn nghĩ đến bé trai mười hai tuổi từng chỉ vào nàng nói “Ta muốn lấy nàng”, luôn nghĩ, nếu hắn không chết, bây giờ hắn trông như thế nào, có phải vẫn bá đạo như trước hay không.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (63)

Đến tận lúc trước khi gả đến Đoàn phủ, nàng đều nằm mơ, mơ mình nhìn thấy lưng một người nam nhân, người kia là hắn, nhưng khi nàng đi đến phía sau hắn lại tỉnh.

Nhưng mấy năm nay, hắn thật sự còn sống.

Sống trong thù hận, sống trong ý nghĩ báo thù, trong sinh mệnh của hắn không có bóng dáng của nàng.

“Sao ngươi có thể vào đây?” Nàng hỏi.

“Ta ám sát không thành công, bị người đuổi giết đến gần Đoàn phủ, trốn vào được.” Cố Dật Lâu trả lời, nhìn nàng chăm chú.

Nhớ tới hôm nay Đoàn Chính Trung lùng sục khắp nơi trên đường, nàng giật mình hỏi:“Ngươi đi ám sát Tam hoàng tử ?”

“Không.” Cố Dật Lâu lắc đầu nói:“Ta đi ám sát Thích Tĩnh.”

Thích Tĩnh, kẻ năm đó tạo ra “Phản loạn Thiếu Dương”, kẻ thù lớn nhất của Cố gia. Hắn đương nhiên muốn ám sát .

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, hai người kinh ngạc xoay mình nhìn về phía ngoài cửa, chỉ nghe giọng nói của một nha hoàn:“Phu nhân, lão gia về.”

Cầu Mộ Quân lập tức nhìn về phía Cố Dật Lâu, Cố Dật Lâu nhìn nàng một cái, sau đó đi ra cửa sổ.

“Đừng!” Cầu Mộ Quân chạy lên giữ chặt hắn nói:“ Thị vệ bên người hắn người người võ nghệ cao cường, bây giờ ngươi đi ra ngoài chắc chắn sẽ bị phát hiện .”

Không để bọn họ nghĩ nhiều, lại nghe được tiếng bước chân ngoài cửa, đúng là Đoàn Chính Trung .

Trong lúc kinh hoảng, Cầu Mộ Quân đứng trước mặt hắn, cầm kiếm trên tay hắn đặt lên trên cổ mình.

“Ngươi……”

“Kèm ta đi ra ngoài!”

Cố Dật Lâu chưa mở miệng, cửa đã bị mở ra, bốn thị vệ đồng thời rút đao.

Chính văn Chương 43: Người vô tình

Editor: mèomỡ

Cố Dật Lâu chưa mở miệng, cửa đã bị mở ra, bốn thị vệ đồng thời rút đao.

Đoàn Chính Trung trước nhìn Cố Dật Lâu, sau đó lại nhìn nàng, mở miệng nói: “Tội của ngươi, càng phạm càng lớn .”

Cố Dật Lâu cùng Cầu Mộ Quân đồng thời chấn động.

Cầu Mộ Quân lập tức hiểu ra.

Đúng rồi, bây giờ Cố Dật Lâu đã tháo khăn che mặt xuống.

Một thích khách làm sao có thể để cho người ta nhìn thấy mặt, trừ phi bọn họ có quen biết. Đoàn Chính Trung lợi hại như vậy, sao có thể không đoán ra?

Kiếm của Cố Dật Lâu chậm rãi từ trên người nàng thả xuống, đi ra phía sau nàng, giằng co cùng thị vệ ngoài cửa.

Đoàn Chính Trung lạnh lùng cười, nâng tay lên, chuẩ bị ra tay, Cầu Mộ Quân chắn trước người Cố Dật Lâu.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (64)

“Ta xin ngươi thả hắn!”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng cười nói: “Là lòng đồng tình của ngươi lại dâng trào, hay nam nhân này vốn dĩ tới tìm ngươi ?”

“Không! Không phải, hắn……” Cầu Mộ Quân hết sức che chở Cố Dật Lâu, lại cầu xin nói: “Ta chỉ xin ngươi thả hắn, từ nay về sau ta không bao giờ cầu xin ngươi bất cứ chuyện gì nữa, ta sẽ làm theo quy củ, cái gì cũng nghe lời ngươi, cũng không phạm vào sai lầm nữa.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt dần dần lạnh lùng, không lưu tình nói: “Bắt sống.”

Cố Dật Lâu đẩy Cầu Mộ Quân ra, chờ khi nàng quay đầu, trong phòng là cảnh đánh chém khốc liệt.

Nước mắt từng giọt rơi xuống, mười một năm chờ đợi, biết hắn còn sống, nhưng dường như lập tức sẽ mất đi. Nàng quay đầu nhìn về phía Đoàn Chính T