pacman, rainbows, and roller s
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327034

Bình chọn: 10.00/10/703 lượt.

ương trọng điểm binh lính điều tra, Cầu Mộ Quân liền nhanh chóng đi vào.

Không ngờ lúc này phía sau lại có tiếng bước chân “Rầm rập”.

Vừa quay đầu lại, chỉ thấy Đoàn Chính Trung cưỡi ngựa chạy tới, đột nhiên chỉ về phía này nói:“Bắt lấy hắn!”

Không đợi nàng hiểu được, liền thấy một nam nhân mặc quần áo màu đen thần sắc kích động chạy tới, vừa nhìn đã biết đó là người quan binh muốn bắt. Nàng vội vã tìm nơi trốn, vừa khéo nhìn thấy một thuyền phu đang tháo dây neo thuyền bên bờ sông.

Không nghĩ được nhiều, nàng lập tức chạy đến bên thuyền, nhanh chóng trốn vào khoang thuyền.

Ánh mắt Đoàn Chính Trung nhanh chóng đảo qua trên thuyền, sau đó lại chỉ huy binh lính, dường như không để ý đến bên này. Cảm thấy thuyền đang rời đi, Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Khoang thuyền còn có vài vị đại nương đại thúc, lúc này nói.

“Hội hoa xuân này vô cùng náo nhiệt, quan binh đang làm cái gì?” Một vị đại nương nhìn bên ngoài nói.

Giọng nói cao vút vang lên, đại thúc bên cạnh nàng nói: “Hắc, ta biết, vừa rồi nghe nói, trong cung……” Đại thúc ngửa đầu nghĩ nghĩ, nói:“Đúng rồi, Tam hoàng tử trong cung bị ám sát, lúc này trong cung đang lùng sục khắp nơi bắt người!”

“A!” Đại nương giật mình nói:“Là ai lớn mật như vậy, ngay cả người trong cung cũng dám giết, hắn không muốn sống nữa sao?”

Đại thúc làm bộ hiểu biết nói:“Bọn họ là sát thủ, liều mạng làm việc, lá gan lớn!”

“Ôi chao, đi rồi đi rồi, bắt được một tên rồi!” Đại nương nhìn về phía bờ lớn tiếng nói.

Mọi người đều nhìn lên bờ, Cầu Mộ Quân cũng nhìn theo, chỉ thấy Đoàn Chính Trung ngồi trên ngựa dẫn đại đội quan binh đi vào ngõ nhỏ. Trong chốc lát, hội hoa xuân lại náo nhiệt bình thường.

Cuối cùng hắn cũng đi rồi, không hề bị phát hiện, trong lòng Cầu Mộ Quân hoàn toàn thả lỏng, lại nghĩ đến việc mình đang ở trên thuyền.

Không phải nàng đến xem hội hoa xuân sao?

Thuyền đã cách bờ một đoạn khá xa, nàng không thể bảo nhà đò quay trở lại, liền hỏi người đối diện:“Đại nương, thuyền này đến chỗ nào vậy?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (57)

Đại nương trả lời:“Bến đò phía Tây, đến phía Tây.”

May mà cũng không xa. Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm nghĩ, sau đó lại hỏi:“Vậy lúc trở về là từ bến đò phía Tây đi thuyền về sao?”

Chính văn Chương 38: Vận mệnh bi thảm

Editor: mèomỡ

May mà cũng không xa. Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm nghĩ, sau đó lại hỏi:“Vậy lúc trở về là từ bến đò phía Tây đi thuyền về sao?”

“Đúng vậy. Tiểu nương tử ngươi một mình đi ra ngoài sao?” Đại nương nhìn nàng hỏi, không đợi nàng trả lời lại thêm một câu:“Ngươi trẻ tuổi như vậy nên chú ý một chút!”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Không sao đâu, phu quân ta ở bến Tây chờ ta!”

“A, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Đại nương liên tục gật đầu.

Ai…… Cầu Mộ Quân cười gượng, trong lòng lại chất chứa đau khổ.

Gặp phải Đoàn Chính Trung, cho tới bây giờ nàng chưa bao giờ được thuận lợi.

Viết vài chữ bị gió thổi đi không nói làm gì, lại còn bị hắn nhặt được; Một mình trốn ở trong phòng vẽ hai bức họa về hắn, đang chuẩn bị đốt đi, vừa lúc hắn trở về; Ra ngoài xem hội hoa xuân, rõ ràng chuẩn bị tốt, lại ở bên ngoài gặp phải kẻ vốn nên ở trong cung……

Có phải ông trời muốn nàng hiểu rõ: ‘Ngoan ngoãn làm nô bộc của hắn đi, tâm địa hơi chút gian xảo sẽ bị hắn phát hiện’ .

Cầu Mộ Quân chống cằm ngồi trên thuyền, nghiêm túc nghĩ quãng đường về sau của mình.

Muốn nàng ngoan ngoãn không làm trái với quy củ của hắn là chuyện không thể, giở trò trước mắt hắn bao nhiêu lần thì bị bắt bấy nhiêu lần, vậy nàng cũng chỉ có thể ra sức lấy chút đồng tình của hắn.

Nhưng ở trong lòng hắn, rốt cuộc nàng chiếm vị trí như thế nào? Buổi tối hôm kia hắn còn làm vậy với nàng.

Nhớ một người thời gian qua lúc nào không biết, không bao lâu, đại nương nhắc nhở nàng đã đến, nàng mới thấy thuyền đã sắp cập bờ .

Vừa định nói nàng trả thêm tiền trở về, đã thấy trên bờ có người chuyển đồ lên thuyền. Người nọ vừa chuyển, vừa hỏi:“Trước lúc mặt trời lặn có thể đến thôn Tiểu Hà không?”

“Có thể có thể, cam đoan có thể!” Nhà đò vỗ ngực cam đoan nói.

Cầu Mộ Quân lập tức hỏi:“Bây giờ nhà đò không trở về bờ bên kia sao?”

“Không về không về, chờ đến chuyến chiều đi.” Nhà đò khoát tay nói.

“Buổi chiều?” Cầu Mộ Quân nói: “Phải chờ tới buổi chiều sao?”

Lúc này người đang chuyển đồ nói nói:“Phu nhân, từ bên này đến bờ bên kia một ngày có hai chuyến, buổi sáng một chuyến, buổi chiều một chuyến, đến buổi chiều thuyền sẽ đến .”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (58)

“A?”

Một nửa thuyền đã chất đầy hàng hóa , Cầu Mộ Quân đành phải xuống thuyền nhường chỗ, nhìn thuyền chằm chằm.

Buổi chiều…… Buổi chiều trở về, chỉ sợ Đoàn Chính Trung sẽ lấy gậy đập chết nàng

Nàng chỉ biết…… Nàng không có kết cục tốt , nàng tránh không khỏi hắn, bây giờ thì hay rồi, sớm biết như thế này không bằng lúc trước để hắn túm còn hơn, dù sao người nhiều như vậy hắn cũng sẽ không làm gì nàng.

Ai —

Thuyền nhỏ đi rồi, bến đò chỉ còn một mình nàng.

Nơi này là một cái đê, trên đê thả đầy trâu cùng dê, đều đang nhàn nhã ăn cỏ, nàng nhìn đống t