XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326894

Bình chọn: 9.00/10/689 lượt.

hắn.

Có đôi lúc, nàng thậm chí cảm thấy mình thích hắn, bằng không sao có thể chú ý hắn như vậy?

Tựa như bây giờ, hắn rõ ràng đang chuyên tâm ăn điểm tâm, ngồi ở đối diện xa xa, nhìn qua nàng cũng đang chuyên tâm ăn, nhưng trong đầu vẫn nghĩ về hắn.

Cuối cùng, Đoàn Chính Trung ăn xong buông bát đũa xuống, Cầu Mộ Quân lại chỉ ăn non nửa bát.

“Quản gia, giúp ta đem văn thư đến thư phòng.” Đoàn Chính Trung nói.

“Dạ, lão gia.” Quản gia gật đầu ra cửa, Đoàn Chính Trung đứng lên đi ra ngoài.

Cầu Mộ Quân ngồi lại trên ghế trong chốc lát sau đột nhiên nhớ tới cái gì, đuổi theo.

“Lão gia –” Cầu Mộ Quân chạy đến phía sau Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng gọi.

Đoàn Chính Trung quay đầu lại, mặt không chút thay đổi nhìn nàng.

Nhìn thấy vẻ mặt này của hắn, nàng không biết nên nói thế nào nhưng tên đã trên dây không thể không bắn, đành phải nói ra.

Chính văn Chương 33: Thư phòng Đại tổng quản

Editor: mèomỡ

Nhìn thấy vẻ mặt này của hắn, nàng không biết nên nói thế nào nhưng tên đã trên dây không thể không bắn, đành phải nói ra.

“Ta có thể đến thư phòng với ngươi không?” Cầu Mộ Quân ngẩng đầu giương mắt nhìn hắn, có chút lo lắng nói.

Thấy hắn không hề phản ứng, nàng lại lập tức nói:“Ta không quấy rầy ngươi, nhưng ở quý phủ không có việc gì làm, đi xem sách mà thôi, ta thật sự không……”

“Đi thôi.” Đoàn Chính Trung nói xong, xoay người đi nhanh về phía trước, bỏ lại Cầu Mộ Quân tại phía sau.

Sửng sốt một lúc lâu, Cầu Mộ Quân mới vui sướng phản ứng lại, kéo váy bước nhanh lên trước, khó khăn theo phía sau hắn.

Thư phòng Đoàn phủ quả nhiên rất lớn. Tổng cộng có năm giá sách lớn, có lẽ là thư phòng lớn nhất nàng từng nhìn thấy.

Đoàn Chính Trung vừa tiến vào liền ngồi ở thư án bên cửa sổ, xem văn thư.

Cầu Mộ Quân đứng bên giá sách đoán hắn đang làm gì?

Thật ra lúc đầu nàng còn tưởng rằng hắn không biết chữ.

Tiến cung làm thái giám bình thường đều là trong nhà cùng đường mới có thể đi đến bước này, đứa nhỏ nhà nghèo, bụng ăn không no, sao có thể đọc sách?

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (51)

Tiến cung lại càng không dễ dàng, không có tiên sinh dạy, công việc mỗi ngày làm không xuể, cho dù có muốn học, cũng không có thời gian.

Huống hồ, đọc sách đều vì làm quan, tiến cung làm thái giám coi như chặt đứt đường quan trường, ai lại làm chuyện không có liên quan đến tiền đồ của mình?

Nàng suy nghĩ rất nhiều, lại biết đều là sai, bởi vì hắn biết chữ, còn có thể viết chữ.

Chẳng lẽ trước kia hắn có đọc sách, hắn là gia cảnh sa sút sao?

Cầu Mộ Quân sửng sốt nhận ra nàng lại bắt đầu nghiên cứu hắn.

Ai, thật là……

Cảm thấy mình thật không có tiền đồ, nàng rút một quyển sách trên giá xuống xem.

Mới ở thư phòng đợi nửa canh giờ, quản gia liền gõ cửa đi vào.

Đoàn Chính Trung buông bút, ngẩng đầu hỏi:“Chuyện gì?”

“Có một công công vừa đến, nói Hoàng Thượng mặt rồng không vui, ở trong cung phát giận, nhờ người đi qua giải vây.” Quản gia nói.

Đoàn Chính Trung lập tức đứng dậy ra cửa, khi đi tới cửa quay đầu nói với Cầu Mộ Quân: “Ngươi phải ở lại đây, ta tiến cung .”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, đi ra cửa, nhìn theo hắn rời đi.

Thường nghe nói, gần vua như gần hổ, hắn không sợ Hoàng Thượng – con hổ kia trút giận lên người hắn sao?

Quản gia đưa hắn ra cửa, Cầu Mộ Quân xoay người lại trở về thư phòng.

Ban đầu nàng vẫn đứng, sau lại an vị trên ghế của Đoàn Chính Trung. Đến buổi chiều, nhàm chán, liền lấy bút cùng giấy ra viết viết vẽ vẽ, lần này nàng không dám mắng hắn, chỉ tùy tay viết mấy câu thơ nàng thích.

Nhưng trong đầu đều là bộ dáng của hắn, là bộ dáng khi hắn tức giận.

Thật sự nhịn không được, Cầu Mộ Quân vẽ lên giấy, nghĩ rằng hôm nay không có gió, sẽ không bị thổi đi, trước lúc hắn về nàng đốt đi là được rồi.

Trên người hắn có mùi hoa nhài, thích phụng phịu, thích cười dối trá, còn thích cười âm hiểm, thích làm cao, thích giả vờ thần bí……

Chính văn Chương 34: Hắn cười

Editor: mèomỡ

Bức thứ nhất, hắn ngồi trên đại kiệu tám người kiêng, chống cằm, hai má phồng to, bộ dáng người xấu xấu xí điển hình. Hai mắt nhìn xuống người đang quỳ dưới chân, há miệng cười đắc ý. Trên người bay ra luồng khí, biểu trưng mùi hoa nhài.

Bức thứ hai, hắn cầm tờ giấy hỏi: Ai mắng ta?

Trên đầu có đống lửa, trên mặt lại cười âm hiểm, mắt híp, miệng lại nhếch lên thật cao. Người chung quanh đều quỳ trên mặt đất, bên cạnh vẽ mấy đường cuộn sóng cùng điểm chấm, vừa thấy chính là phát run mồ hôi lạnh chảy ròng.

Bức thứ ba, hắn đưa tay chống ở phía sau đầu, cũng đang nhe răng cười, lông mày dương cao, đắc ý nhìn người phía dưới quỳ rạp trên mặt đất bị đánh.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (52)

……

Càng ngày vẽ càng hăng say, khi vẽ đến bức thứ sáu, ánh hoàng hôn màu vàng chiếu lên trên bàn, lúc này Cầu Mộ Quân mới phát hiện đến giờ cơm chiều. Sợ hắn trở về, liền buông bức vẽ, cầm ngọn nến trên bàn đi tới góc tường sau giá sách.

Ngồi xổm xuống đang định châm lửa, cửa “Cạch” một tiếng bị đẩy ra, tiếng bước chân đi đến.

Đúng là tiếng bước chân của Đoàn Chính Trung!

Thôi chết!

Cầu Mộ Quân buông ngọn nế