Snack's 1967
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327160

Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.

i là giống Cố Dật Lâu, nói cách khác nó có thể theo dõi Cố Dật Lâu!

Cầu Mộ Quân nhìn về phía Đoàn Chính Trung, hắn nhìn phương hướng ong mật bay đi, thản nhiên cười vẫn là tư thái coi thường mọi chuyện như trước.

Ở trước mặt nàng hắn vĩnh viễn là người thắng.

Hắn xoay người rời đi, khi lướt qua người nàng liền ngừng lại, lấy trâm cài trên tay nàng, nắm ở trong tay. Chỉ nghe thấy trong lòng bàn tay hắn “rắc” một tiếng, trâm cài gãy thành hai đoạn từ trong tay hắn rơi xuống. Đụng tới tảng đá, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Giây phút đó lòng nàng đóng băng ba thước.

Giây phút đó lần đầu tiên nàng không muốn thừa nhận tình yêu của mình.

Giây phút đó, trong lòng nàng thầm nhủ, Đoàn Chính Trung, sẽ có một ngày ngươi cũng yêu ta, ta đây nhất định phải cho ngươi nếm thử mùi vị đau khổ.

Đêm đó, nha hoàn phụng mệnh Đoàn Chính Trung đem quần áo Cầu Mộ Quân từ phòng ở của nàng lúc trước đặt ở phòng nhỏ Cố Dật Lâu từng nằm.

Nha hoàn còn cúi đầu chuyển lời nói của Đoàn Chính Trung:“Lão gia nói, người ở nơi này chắc sẽ rất vui vẻ .”

Cầu Mộ Quân cười sáng lạn, nói:“Thay ta cám ơn lão gia, ta thật sự rất vui vẻ! Tối thiểu ở đây cũng từng có chân chính ……”

Nàng dừng lại nói, sửa lời nói:“Tốt lắm, các ngươi đi ra ngoài đi.”

Có câu, chửi ngừơi không nói thẳng chỗ yếu.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (81)

Nàng không biết Đoàn Chính Trung khi nghe người khác gọi hắn “Hoạn cẩu” trong lòng hắn nghĩ thế nào, nhưng trong lòng nàng có chút đau lòng .

Nhưng vừa rồi, nàng suýt chút nữa đã nói:“Tối thiểu nơi này cũng từng có một nam nhân chân chính ngủ qua.”

Nàng thật sự giận hắn coi thường cảm tình của nàng, không lưu tình với nàng.

Chính văn Chương 57: Bừng tỉnh đại ngộ

Editor: mèomỡ

Nàng thật sự giận hắn coi thường cảm tình của nàng, không lưu tình với nàng.

Thật ra nàng thì không có lý do trách hắn, ai nói thiếp có ý lang nhất định phải có tình?

Nhưng sớm biết rằng hắn vô tình như vậy, không bằng vẫn nghĩ đến Cố Dật Lâu.

“Tiểu thư, mau đi ngủ.” Tiểu Nhụy trải xong đệm chăn nói.

Đoàn Chính Trung cho tất cả nha hoàn rời đi, bây giờ bên người nàng chỉ còn Tiểu Nhụy.

Cầu Mộ Quân nghĩ, cha thật đúng là phòng ngừa chu đáo, vừa mang Tiểu Nhụy đến đây bên người nàng đã không còn ai.

Nàng đi đến bên giường, ngẩng đầu hỏi:“Tiểu Nhụy em ngủ ở đâu?”

“A?” Tiểu Nhụy nhìn phòng, nói:“Nô tỳ nằm úp sấp trên bàn là được. Tiểu thư yên tâm, bây giờ trời không lạnh, không có chăn cũng không sao.”

Cầu Mộ Quân thở dài, nói:“Em ngủ cùng ta đi.”

“Không không, tiểu thư, như vậy sao được, nô tỳ ngủ trên bàn là được ……”

Cầu Mộ Quân nàng kéo đến bên giường nói:“Quên đi, đừng cãi lời ta, đã đến nước này rồi còn so đo cái gì?”

Tiểu Nhụy thấy nàng kiên quyết, hai người đã ở bên nhau nhiều năm, cũng không nói gì nữa, cùng Cầu Mộ Quân ngủ ở trên giường.

Hai người ở trên giường nằm nửa canh giờ, Tiểu Nhụy thấy Cầu Mộ Quân còn chưa ngủ, liền hỏi:“Tiểu thư, hắn vẫn luôn đối xử với người tệ như vậy sao?”

“Cũng…… Không phải.”

Không phải sao? Thật ra hắn đối xử với nàng vốn không tốt. Bởi vì hai lần ngẫu nhiên không rõ nguyên nhân đối tốt với nàng, nàng liền cảm thấy hắn không xấu. Nhưng sự thật thì nàng chẳng là gì trong lòng hắn cả.

“Tiểu thư, người thích hắn sao?”

Cầu Mộ Quân kinh ngạc, lại bình tĩnh hỏi:“Em…… sao có thể hỏi như vậy?”

Tiểu Nhụy nói:“Nô tỳ đoán, ánh mắt tiểu thư nhìn hắn rất khác, đôi khi làm ra vẻ không để ý, đôi khi lại giống như đau lòng. Nhưng mà rất nhiều lúc trong mắt của người giống như chỉ có mình hắn…… Nô tỳ cũng không biết, chính là đoán thôi.”

Nhưng lại đoán đúng rồi.

Cầu Mộ Quân nghĩ.

Nàng đột nhiên nghĩ ra.

Tiểu Nhụy còn nhỏ hơn nàng một tuổi, mới mười tám tuổi, có rất nhiều việc còn chưa hiểu, nhưng Tiểu Nhụy lại nhìn ra nàng thích hắn, vậy hắn thì sao?

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (82)

Hắn mười lăm tuổi tiến cung, xem rõ thị phi trong cung. Lấy sự thông minh của hắn, tâm cơ của hắn, không biết cao hơn Tiểu Nhụy bao nhiêu lần. Nam nhân khác thì khó mà nói, nhưng hắn là đại tổng quản – là kẻ có thể nghe lời mà đoán lòng người, hắn sao có thể không nhìn ra nàng thích hắn!

Có lẽ, lúc chính nàng còn chưa nhận ra tình cảm của mình thì hắn đã nhìn ra rồi, cũng đã nhìn thấu lòng nàng!

Nhưng …… Nhưng mà hắn lại hoàn toàn chẳng để ở trong lòng!

Chính văn Chương 58: Kiếm gãy

Editor: mèomỡ

Nhưng mà…… Nhưng mà hắn lại hoàn toàn chẳng để ở trong lòng!

Trong bóng đêm, Cầu Mộ Quân đưa lưng về phía Tiểu Nhụy nắm chặt tấm đệm trải giường trong tay, thế nhưng có xúc động muốn khóc.

Vì sao nàng lại thích một người như vậy, vì sao nàng lại thích Đoàn Chính Trung!

Tiểu Nhụy còn nói thêm:“Tiểu thư, nô tỳ nói bừa, người đừng để ý. Còn có…… Buổi chiều, nô tỳ nghe thấy công tử kia nói mình là Cố công tử, nhưng không phải Cố công tử đã chết rồi sao?”

Cầu Mộ Quân nói:“Việc này ta cũng không biết. Tiểu Nhụy em coi như không nghe thấy là được, cũng không được nói với bất kì kẻ nào, việc này biết nhiều sẽ có nguy hiểm.”

“Dạ.” Tiểu Nhụy thật nghe lời lập tức gật đầu, không nữa