ng bơi về phía máu loãng đang lan ra.
Đoàn Chính Trung nắm chặt nắm đấm, nhìn thị vệ đem Cầu Mộ Quân đang hôn mê từ trong nước lên, nâng nàng trở về, lưu lại một vệt máu ở trong nước chầm chậm tan đi.
Thị vệ mới bơi tới bên bờ, Đoàn Chính Trung đã tự ôm Cầu Mộ Quân kéo lên, lấy ra một viên thuốc từ trong lòng đưa đến miệng nàng, ôm lấy nàng chạy về trong phòng.
“Mau, gọi đại phu!”
Ngữ khí hắn có chút dồn dập.
Một bàn tay Đoàn Chính Trung đè chặt cái gáy không ngừng chảy máu của Cầu Mộ Quân, rất nhiều máu từ giữa các ngón tay chảy ra, nhiễm đỏ áo bào trắng của hắn.
Thật lâu sau Tiểu Nhụy mới tỉnh ngộ, vội vàng chạy xuống hành lang dài, chạy theo Đoàn Chính Trung.
Không lâu sau, quản gia đưa ba vị đại phu đến, vội vàng cầm máu chẩn đoán cho Cầu Mộ Quân.
Nếu chỉ ngã từ trên hành lang dài vào trong nước sẽ không sao, ai có thể ngờ phía dưới ao lại có một tảng đá dựng thẳng đứng, đầu Cầu Mộ Quân vừa vặn đập vào trên tảng đá.
Từ nơi cao như vậy đập vào đầu, có thể đoán tình huống tệ đến mức nào.
Đoàn Chính Trung trắng mặt, Tiểu Nhụy cũng bị dọa ngây người, nghe xong lời đại phu thần sắc mọi người đều ngưng trọng.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (87)
Đoàn Chính Trung vẫn mặc áo bào trắng nhiễm máu, nhếch môi, nhìn Cầu Mộ Quân trên giường không chuyển mắt, nắm chặt tay làm cho người ta nghe được âm thanh các đốt ngón tay kêu “rắc rắc”.
Ba vị đại phu thương lượng một lát, sau khi xác định phương pháp chẩn trị liền nắm chặt thời gian trị thương cho nàng.
Tiểu Nhụy nhìn những việc này, thân thể xụi lơ, ngồi dưới đất nỉ non “Tiểu thư”, bi thống khóc.
Mãi cho đến một lúc lâu sau, đại phu cho người đi sắc thuốc, Cầu Mộ Quân đã ngừng chảy máu, quần áo cũng đã đổi, Đoàn Chính Trung mới hỏi:“Nàng thế nào rồi?”
Đại phu nhìn nhìn nhau, một người trong đó tiến lên nói:“ Trong vòng mười hai canh giờ nếu phu nhân không thể tỉnh lại sẽ…… sẽ không tỉnh lại nữa.”
Bốn phía tĩnh mịch, rất lâu sau Đoàn Chính Trung mới hỏi lại:“Vậy…… khả năng nàng tỉnh lại là bao nhiêu?”
Đại phu im lặng.
Đoàn Chính Trung lại hỏi:“Nói, là bao nhiêu?”
“Hai phần.” đại phu vừa mới nói chuyện trả lời.
“Thật ra, là một phần phải không.” Đoàn Chính Trung nhìn đại phu chằm chằm.
“Đại nhân thứ tội, là…là một phần.”
Trong phòng lại im lặng.
Đoàn Chính Trung chậm rãi đi đến bên giường, nhìn Cầu Mộ Quân nằm trên giường, mặt không có chút máu, nói:“Trong vòng mười hai canh giờ này các ngươi sẽ ở Đoàn phủ, thay phiên nhau chăm sóc nàng.”
“Dạ, đại nhân.”
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay không.”
Chính văn Chương 62: Nóng vội
Editor : mèomỡ
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay không.”
“Vâng.” Quản gia lĩnh mệnh đi ra ngoài, Đoàn Chính Trung lại nói với nha hoàn đứng bên:“Dìu nàng đi nghỉ ngơi.”
Nha hoàn giúp Tiểu Nhụy còn đang hoảng loạn đi ra ngoài. Đoàn Chính Trung nhìn Cầu Mộ Quân, ngồi xuống đầu giường cầm tay nàng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đại phu cứ qua một lúc sẽ đến xem tình hình của nàng xem có gì dị thường không. Trong phòng người ra vào không ngừng, nhưng vẫn rất im ắng.
Một lát sau, quản gia trở lại, đứng ở trong phòng nói với Đoàn Chính Trung:“Tảng đá trong ao có từ ngày xây dựng, cũng không có chỗ nào đáng nghi, trên hành lang có vết cắt nho nhỏ vừa khéo là nơi phu nhân trượt chân. Xem ra, hình như là phu nhân giẫm vào hạt châu nào đó mà trượt chân, nhưng ở trên hành lang lại không tìm được gì.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (88)
“Đã biết.” Đoàn Chính Trung gật đầu.
“Chuyện này không cần tra xét nữa, nói là phu nhân ngoài ý muốn ngã bị thương. Mặt khác sai người nâng cao lan can hành lang thêm chút nữa.” Hắn bổ xung.
“Dạ, lão nô sẽ đi làm ngay.” Quản gia nói xong, lui xuống.
Sắc trời ngày càng tối, có người nhắc nhở Đoàn Chính Trung nên đi nghỉ.
Đoàn Chính Trung im lặng một lát, chậm rãi từ trên giường đứng dậy, lại chậm chạp không đi.
Tiếp theo, hắn lại ngồi xuống, nói:“Không cần lo cho ta, đi xuống.”
Đêm đã khuya, Đoàn Chính Trung còn ngồi ở đầu giường, hai nha hoàn đứng bên cạnh, đại phu canh giữ ở bên ngoài, không khí im lặng mà lại nghiêm túc.
Đầu tháng, gần như không có ánh trăng, chung quanh tối đen. Gió thổi từng đợt, khiến lá cây vang lên tiếng “xào xạc”. Không ngờ vốn chỉ có tiếng gió ban đêm, lại đột nhiên truyền đến tiếng kêu thê lương “quác –”, đúng là tiếng quạ đen kêu!
Đoàn Chính Trung nắm chặt tay Cầu Mộ Quân ngày càng căng thẳng.
Nha hoàn chạy ra ngoài phòng ném hai cục đá lên trên cây đuổi quạ đen đi.
Lại khôi phục im lặng, Đoàn Chính Trung nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Đêm dài cuối cùng cũng đi qua, đến khi cách canh năm còn nửa canh giờ, hạ nhân trong Đoàn phủ đã mở cửa, thay Đoàn Chính Trung chuẩn bị xe ngựa. Đoàn Chính Trung nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần, cuối cùng đứng lên ra khỏi phòng Cầu Mộ Quân.
Rửa mặt, thay quần áo xong, Đoàn C