hính Trung liền ra khỏi phủ lên xe ngựa, đến thẳng hoàng cung.
Sau khi Đoàn Chính Trung đi, Tiểu Nhụy đến bên cạnh đầu giường Cầu Mộ Quân, nóng lòng chờ đợi nàng tỉnh lại.
Trời dần dần sáng, mười hai canh giờ sắp hết. Tiểu Nhụy nhắm mắt lại, hi vọng lúc mở mắt ra Cầu Mộ Quân cũng sẽ mở mắt nhìn nàng, nhưng mỗi lần mở mắt lại là một lần thất vọng.
Đại phu mỗi lần bắt mạch, đáp án đều là “Chờ thêm một chút.”.
Thật ra bọn họ cũng không biết đợi lát nữa sẽ có kết quả gì, một phần cơ hội không phải ai cũng có thể may mắn như vậy .
Lúc còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi, nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ biến mất.
Chính văn Chương 63: Tỉnh lại
Editor: mèomỡ
Lúc còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi, nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ biến mất.
Nha hoàn đứng bên thấy tâm trạng nàng không ổn, tiến lên muốn dìu nàng đi nghỉ.
“Ta không đi…… Ta không đi.” Tiểu Nhụy trợn trừng mắt, giống như thấy cái gì rất kinh khủng, thân thể run rẩy kịch liệt, thế nào cũng không chịu buông tay Cầu Mộ Quân.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (89)
“Tiểu Nhụy cô nương, ngươi vẫn nên đi nghỉ một chút đi, ngươi xem ngươi đều…… A –” Nha hoàn đột nhiên hét to một tiếng, chỉ vào trên giường, không nói được một câu, trên mặt là biểu tình ngạc nhiên vui sướng.
Tiểu Nhụy quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Cầu Mộ Quân mở mắt.
“Tiểu…… Tiểu thư……”
Tiểu Nhụy run run gọi.
Cầu Mộ Quân nhìn mặt Tiểu Nhụy, cảm giác được nàng đang nắm chặt tay mình. Nhưng trong lúc ngủ mơ bàn tay nắm lấy tay nàng không mềm mại như vậy, thậm chí người nàng nghĩ đến kia cũng chưa xuất hiện trước mặt nàng.
Đại phu lập tức đi lên bắt mạch cho nàng, thở phào một hơi, vui mừng gật đầu, sau đó liền đưa tay đến trước mắt Cầu Mộ Quân vẫy vẫy hỏi:“Đoàn phu nhân, người nhìn thấy không?”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
“Rõ ràng không?”
“Rõ ràng.” Cầu Mộ Quân trả lời.
Ba vị đại phu nhìn nhau cười, lại hỏi:“Vậy người nghe được rõ ràng không?”
“Ừ, rõ ràng.”
Đại phu lại hỏi tiếp nói:“Có chỗ nào không thoải mái hay không?”
Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Đầu có chút đau.”
Đại phu mỉm cười, nói:“Đầu bị thương đương nhiên là phải đau, đợi uống thuốc xong, lại tĩnh dưỡng vài ngày sẽ không đau như vậy nữa. Xem ra phu nhân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Đoàn đại nhân có thể yên tâm .”
Tiểu Nhụy nhìn chằm chằm vào Cầu Mộ Quân, nhìn xong liền khóc.
Cầu Mộ Quân hỏi:“Tiểu Nhụy, làm sao vậy?”
“Đều do nô tỳ, không nên kéo người đi ra ngoài, kéo người lên hành lang cao như vậy, còn chỉ cho người nhìn cái diều…… Người ngã xuống, đều là do nô tỳ làm hại……” Tiểu Nhụy nức nở nói, đôi mắt đỏ hồng.
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười, cầm lại tay nàng nói:“Được rồi, đâu phải lỗi của em, là do ta không cẩn thận. Bây giờ không phải ta đã không có việc gì rồi sao? Em còn khóc cái gì?”
“Chính là do nô tỳ, chính là do nô tỳ, để lão gia, phu nhân đánh chết nô tỳ đi, đều là nô tỳ làm hại tiểu thư……”
Cầu Mộ Quân nhíu mày nói:“Được rồi, được rồi, ta đã bị thương thành như vậy em còn muốn ta an ủi em sao? Ta nói không phải lỗi của em là không phải lỗi của em. Đến lúc cha mẹ hỏi, em cứ nói là ta không cẩn thận ngã bị thương, biết chưa?”
“Tiểu thư……”
“Cứ như vậy đi, không cho nói gì nữa, ta đau đầu, thật không còn sức khuyên em nữa.” Cầu Mộ Quân nói.
Tiểu Nhụy ngậm miệng, gật gật đầu.
Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.
Chính văn Chương 64: Bón thuốc
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (90)
Editor: mèomỡ
Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.
Buổi chiều, Đoàn Chính Trung từ trong cung trở về.
Quản gia dìu hắn vào cửa, khi đi đến sân nói:“Phu nhân đã tỉnh, đại phu nói không còn gì đáng ngại.”
Đoàn Chính Trung dừng bước, không nói gì, sau đó lại tiếp tục đi đến phòng nghỉ.
Thay quần áo, dùng bữa, sau khi làm xong công việc mới đến thăm Cầu Mộ Quân.
Cầu Mộ Quân ngủ vừa mới tỉnh lại, chợt nghe bên ngoài có tiếng gọi “Lão gia”.
Nghiêng đầu liền thấy Đoàn Chính Trung từ bên ngoài đi vào.
Bốn mắt nhìn nhau, nàng rõ ràng thấy được sự vui mừng trong mắt hắn.
Chẳng qua ánh mắt kia chỉ chợt lóe qua, nàng cũng không biết đó là ảo giác của mình hay là thật nữa.
Tiểu Nhụy lui đến một bên, Đoàn Chính Trung đi đến bên giường, nói:“Tỉnh là tốt rồi, còn chỗ không thoải mái không?”
Cầu Mộ Quân nhớ lại bộ dáng lạnh bạc ngày đó của hắn, nghiêng mặt đi không muốn nhìn hắn, đơn giản đáp:“Không.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng trong chốc lát, quay đầu hỏi nha hoàn:“Phu nhân đã dùng bữa chưa?”
Nha hoàn đáp lại:“Phu nhân vừa tỉnh ngủ, còn chưa uống thuốc, đợi uống xong thuốc mới có thể ăn cơm.”
Đang nói, một bát thuốc còn đang bốc khói đã được hạ nhân bưng lên. Tiểu Nhụy lại nâng nàng dậy, nhận lấy bát thuốc, ngồi xuống đầu giường bón cho nàng.
Không biết là do chăm sóc Cầu Mộ Quân quá lâu nên mệt mỏi, hay là bởi vì Đoà
