XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327325

Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.

6: Buồn bực

Editor: mèomỡ

Vừa hưởng thụ cảm giác tốt đẹp được hắn nắm tay, vừa thầm mắng hắn mắng mình. Thế nhưng nàng lại lo lắng thời gian trôi qua quá nhanh, hi vọng bọn họ vĩnh viễn dừng ở giờ khắc này.

Cái này đương nhiên không có khả năng, trong chốc lát liền có nha hoàn bưng cơm chiều của nàng tới.

Đoàn Chính Trung buông tay nàng ra, quay đầu nhìn về phía đồ ăn cùng cháo đặt trên cái bàn nhỏ bên giường.

Thả lỏng mà lại mất mát, Cầu Mộ Quân hơi hơi thu tay, cảm thấy độ ấm trên tay dần dần biến mất.

“Ngày mai thêm mười món, bảo đại phu viết nguyên liệu nấu ăn.” Đoàn Chính Trung nhìn đồ ăn đầy bàn nói.

“Vâng, lão gia.”

Lại thêm đồ ăn? Mấy ngày trước lúc nàng ngay cả đồ ăn nóng cũng không có mà ăn, sao hắn không thêm cho nàng vài món, bây giờ đồ ăn đầy bàn, nàng ăn không hết bao nhiêu lại muốn thêm đồ ăn, không phải là sợ nàng chết ở Đoàn phủ của hắn, khiến hắn khó ăn nói chứ? Thêm đồ ăn… nàng mới không thèm!

Cầu Mộ Quân nghĩ thầm trong lòng, đến khi Đoàn Chính Trung đem cháo táo đỏ đưa đến bên miệng nàng, nàng cũng chưa phục hồi lại tinh thần.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (93)

“Sao vậy? Lại muốn đổi người sao?”

Thấy nàng không phản ứng, Đoàn Chính Trung hỏi.

Cầu Mộ Quân hoàn hồn, liếc trắng mắt, nhận mệnh há miệng.

Hương vị cháo rất vừa miệng, độ ấm cũng thích hợp.

Chậm rãi bón xong một miếng, Đoàn Chính Trung lại múc một thìa nữa, đặt ở bên miệng thổi thổi mới đưa về phía nàng.

Thế Cầu Mộ Quân mới biết cháo là bị hắn thổi, oán hận nghĩ: Ai muốn ngươi thổi, nói không chừng thổi cả nước miếng vào trong cháo.

Nước miếng?

Nàng lại một lần không chí khí mặt đỏ. Nước miếng của hắn, hình như nàng đã ăn qua rồi………

Ghê tởm, nàng thực ghê tởm! Ghê tởm nhất là vừa mắng mình ghê tởm, vừa nhớ lại còn cảm thấy thực ngọt……

“Ừm –”

Đoàn Chính Trung không nhẹ không nặng “Ừm” một tiếng.

Cầu Mộ Quân tỉnh táo lại, phát hiện cháo đã ở bên miệng.

Mặt đỏ lên, nói:“Ta không muốn ăn .”

“Vậy uống canh.”

“Không uống.”

“Vì sao?”

“No rồi.”

Đoàn Chính Trung không nói lời nào, hai mắt nhìn nàng chằm chằm.

Bị hắn nhìn đến chột dạ, biết lời này không lừa được hắn, nàng lại thuận miệng nói:“Không thích uống, vừa nhìn đã thấy không ngon.”

Không nghĩ hắn lại lập tức nói:“Chặt tay đầu bếp, lập tức ném ra khỏi Đoàn phủ.”

“Ta uống!”

Cầu Mộ Quân vội vã mở miệng nói.“Vừa thấy…… Đã muốn uống, ta nói đùa thôi.”

Vì thế nàng nhìn Đoàn Chính Trung buông bát cháo, cầm một chén canh gà ô cốt (1), nhẹ nhàng thổi hai lần, bón cho nàng.

Có một số người rất ngốc, thích làm mấy chuyện nhàm chán, nói mấy câu nhàm chán.

Có một số người, biết con hổ không thể đụng vào, trí nhớ lại luôn không tốt, muốn đi khiêu chiến uy vũ.

Nàng chính là một trong số đó, chính mình dọa mình.

Bát canh này, vẫn do Đoàn Chính Trung bón. Bón xong canh lại đến đồ ăn, bón xong đồ ăn lại cho người mang cháo nóng đến, nhàn nhã đưa tới miệng nàng.

(1) Gà ô cốt còn gọi là Gà ác: Theo dinh dưỡng học cổ truyền, Gà ác vị ngọt, tính bình, có công dụng bổ can thận, ích khí huyết, dưỡng âm thoái nhiệt, thường được dùng để chữa các chứng bệnh hư nhược, tiêu khát (đái đường), đi tả lâu ngày do tỳ hư, lỵ lâu ngày, chán ăn, đới hạ (khí hư), di tinh, hoạt tinh, cốt chưng (nóng âm ỉ trong xương), đạo hãn (ra mồ hôi trộm), kinh nguyệt không đều…

Chính văn Chương 67: Lại kinh hãi

Editor: mèomỡ

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (94)

Bát canh này, vẫn do Đoàn Chính Trung bón, bón xong canh lại đến đồ ăn, bón xong đồ ăn lại cho người mang cháo nóng đến, nhàn nhã đưa tới miệng nàng.

Cuối cùng, Cầu Mộ Quân cau mày, đáng thương nói:“Ta thật sự no rồi.”

Đoàn Chính Trung đảo cháo trong bát, ngẩng đầu nói:“Vậy sao?”

“Đúng vậy.” Cầu Mộ Quân nặng nề gật đầu, không cẩn thận khẽ động miệng vết thương trên đầu, đau đến chảy nước mắt.

Đoàn Chính Trung lập tức buông bát cháo, đỡ nàng.

“Nằm xuống đi.”

Hắn ra lệnh, nàng cũng không dám có ý kiến, để hắn giúp nàng nằm xuống.

Ăn no liền ngủ, tỉnh ngủ lại ăn……

Cầu Mộ Quân lo lắng, đến lúc vết thương khỏi, nàng không đi lọt cửa phòng này, phải phá cửa mới có thể đi ra ngoài?

“Không có việc gì thì đừng lộn xộn.” Trong giọng nói Đoàn Chính Trung mang theo một chút trách cứ.

Cầu Mộ Quân trợn mắt nhìn hắn, lại ngoài ý muốn thấy tơ máu trong mắt hắn.

Hắn không ngủ? Bởi vì nàng sao?

Đoàn Chính Trung kéo chăn cho nàng, ngồi ở bên giường nhìn nàng. Nàng nhìn chằm chằm vào tơ máu trong mắt hắn.

Cuối cùng nàng nhịn không được, nói:“Ngươi đi ngủ trước đi.”

Hắn nói:“Lo cho chính ngươi là được rồi.”

Cầu Mộ Quân chu miệng, không để ý tới hắn.

Ai muốn quản ngươi! Ta cũng không phải ăn no rỗi việc!

Tuy rằng hắn ở bên cạnh nhìn khiến nàng không bình tĩnh được, nhưng dù sao cũng vừa bị trọng thương, thân thể còn suy yếu, nên không bao lâu sau Cầu Mộ Quân đã ngủ thiếp đi.

“Tất cả lui xuống.” Đoàn Chính Trung nói.

Tiểu Nhụy lặng lẽ nhìn hắn, cùng những nha hoàn khác rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Sau một canh giờ, Đoàn Chính Trung từ trong phòng đi ra, phân phó nha hoàn bê