như hắn đặc biệt sợ nàng phát sốt, nàng càng sốt cao hắn càng tốt với nàng, sợ nàng sốt chết.
Đoàn Chính Trung ơi Đoàn Chính Trung, thật sự là làm cho nàng phiền lòng.
Vốn không muốn ngủ, sau khi nhắm mắt lại ngủ mất, khi tỉnh lại vẫn thấy hắn ở đây.
Khuôn mặt tuấn lãng có chút mỏi mệt, tơ máu trong mắt lại nhiều thêm hai sợi, thấy nàng tỉnh lại, thần sắc lập tức có chút thả lỏng.
Giây phút đó lòng nàng không cứng rắn được nữa, chỉ cảm thấy dù cho nàng tỉnh hay là ngủ, dù cho nàng ngủ bao lâu, hắn đều chăm sóc nàng.
Trong lòng thực ấm, thực an ổn.
Hắn nhẹ giọng nói:“Tỉnh sao? Có chỗ nào không thoải mái hay không, có thể uống thuốc chưa?”
“ừ.” Cầu Mộ Quân ngoan ngoãn đáp lại.
Lại bị hắn bón xong thuốc, nàng hỏi ra vấn đề trong lòng.
“Cố công tử rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?”
Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
“Ta chỉ hỏi kết quả, cho dù đau lòng thì vài ngày trước ta cũng đã đau lòng xong rồi.” Cầu Mộ Quân bình tĩnh nói.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (97)
Đúng vậy, đau lòng xong rồi, oán xong rồi, hận xong rồi, cho dù nàng tiếp tục đau lòng, Cố Dật Lâu cũng không thể trở về, dù nàng trách Đoàn Chính Trung, Đoàn Chính Trung cũng vẫn là người nàng yêu.
Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng nói:“Rơi xuống vách núi.”
“Ta chỉ giết hắn lúc này nếu hắn không chết, chỉ cần không phạm đến ta, ta sẽ coi như hắn đã chết.” Hắn nói tiếp.
“Đa tạ lòng tốt của ngươi.”
“Liên quan đến phu nhân của ta, cũng là phạm ta.” Hắn còn nói thêm.
Nghe câu đó, cảm giác được sự lạnh lẽo trong giọng nói của hắn, nàng mới phát giác mình không bình tĩnh được.
“ừ……” Cầu Mộ Quân nhẹ ngâm một tiếng, nhíu mày nói:“Đầu đau quá……”
“Mau nằm xuống!” Đoàn Chính Trung vừa giúp nàng nằm xuống vừa gọi đại phu tới.
Từ sau đó, bọn họ càng ít nói chuyện, Cầu Mộ Quân an tâm dưỡng thương, Đoàn Chính Trung ân cần chăm sóc.
Hắn bón thuốc cho nàng, bón cơm cho nàng, tìm ca kỹ đến xướng khúc khiêu vũ, tìm người kể chuyện đến kể chuyện cho nàng nghe, không chỉ có chăm sóc thân thể của nàng, hắn cũng chăm sóc cả tâm tình của nàng.
Sau đó, vết thương của nàng dần dần tốt lên, thời gian hắn bên cạnh nàng dần dần ít đi. Sau đó cách mấy ngày để cho quản gia đến hỏi tình trạng của nàng một chút.
Nàng lại một lần nữa nhận định trong lòng, hắn không muốn nàng chết, cũng chỉ là không muốn nàng chết mà thôi.
Chỉ cần tính mạng nàng không gặp nguy hiểm, trong lòng hắn liền không còn có nàng nữa.
Hơn một tháng sau, Cầu Mộ Quân nhìn ngoài cửa sổ nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn ra ngoài đi dạo.”
“Tiểu thư, bên ngoài gió lớn như vậy, đại phu nói người không thể trúng gió.” Tiểu Nhụy vội vàng nói.
Chính văn Chương 70: Công tử đặc biệt
Editor: mèomỡ
“Tiểu thư, bên ngoài gió lớn như vậy, đại phu nói người không thể trúng gió .” Tiểu Nhụy vội vàng nói.
Cầu Mộ Quân có chút phát điên, không kiên nhẫn nói:“Nhưng có ngày nào không có gió đâu, ta thật sự rất khỏe, em xem, không đau chút nào.” Nàng vừa nói, còn vỗ vỗ cái gáy.
Tiểu Nhụy bị nàng dọa cho hoảng sợ, vội vàng chạy tới giữ chặt tay nàng nói:“Tiểu thư, sao người lại giống trẻ con vậy, không được lộn xộn!”
“Đã nói ta không sao, em không cho ta đi ra ngoài ta lại vỗ!” Cầu Mộ Quân bĩu môi nói.
“Được rồi được rồi, nô tỳ giúp người, đi một vòng là phải về đấy.” Tiểu Nhụy không còn cách nào khác chỉ phải thỏa hiệp.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (98)
Bên ngoài, mặt trời có chút nóng, Cận Nhi miễn cưỡng che cho nàng, Tiểu Nhụy đỡ nàng đi ra ngoài cửa.
Hít thở không khí mới mẻ bên ngoài, tâm tình Cầu Mộ Quân vốn đang phiền muộn lập tức vui vẻ. Bước chân bất giác trở nên nhẹ nhàng, lại luôn bị Tiểu Nhụy lôi kéo bắt nàng đi chậm lại.
Dưới ánh nắng tươi sáng, hai con chim có lông xanh ở cô hót càng lớn. Cầu Mộ Quân đi đến dưới lồng chim trêu đùa chúng.
“Hắc, không ngờ quý phủ Đoàn tổng quản ngươi còn giấu đại mỹ nhân, nói mau nói mau, nàng là ai!”
Một giọng nói mềm mại truyền đến, Cầu Mộ Quân nghiêng đầu nhìn về phía giọng nói truyền đến, chỉ thấy Đoàn Chính Trung đang đi tới bên này, bên cạnh là một vị công tử môi hồng răng trắng. Công tử kia đang nhìn nàng chằm chằm, càn rỡ đánh giá nàng từ đầu đến chân.
“Nói mau, nàng là ai?” Công tử thấp hơn Đoàn Chính Trung kia lại kéo Đoàn Chính Trung đến trước mặt Cầu Mộ Quân .
Thần sắc Đoàn Chính Trung có chút không vui, nhìn nàng nói:“Sao ngươi lại ra ngoài?”
“Ta không thể ra ngoài sao?” Thần sắc Cầu Mộ Quân so với hắn lại càng không tốt.
Đoàn Chính Trung không nhìn nàng nữa, nói với Cận Nhi:“Dìu phu nhân trở về phòng đi.”
Cầu Mộ Quân còn chưa kịp nói gì, chợt nghe công tử bên cạnh hắn nói:“A? Nàng chính là phu nhân của ngươi, người không muốn làm phụ…… Không muốn tiến cung – tiểu thư Cầu gia sao?”
Đoàn Chính Trung không nói gì, công tử kia lập tức nhảy đến trước mặt Cầu Mộ Quân, vỗ mạnh vào bả vai của nàng nói:“Người có chí! Làm nữ nhân nên như vậy! Ta nói cho ngươi này, tuy rằng Đoàn thái giám này không tốt, nhưng ông già kia còn tệ hại hơn hắn nhiều. Tính tình không tốt không nói làm gì, còn không cho ngươi tự do. Tuy