nàng còn chưa thèm nhìn mặt đã dọa Phò mã bỏ chạy, còn nói cả đời này không cần Phò mã, cho nên……” mặt Tiểu Nhụy lộ vẻ khó xử, không biết nên nói tiếp thế nào.
Cầu Mộ Quân nhìn nàng, ý là nếu nàng không nói sẽ không chịu bỏ qua.
Tiểu Nhụy rốt cục nói:“Cho nên trong cung rất nhiều người đoán Công chúa và lão gia thật ra có quan hệ, còn nói rất nhiều thái giám từ nhỏ tiến cung, hoạn không sạch sẽ, về sau còn có thể bình thường, nói không chừng lão gia là hoạn không sạch, liền…… liền……” Tiểu Nhụy đỏ mặt nói: “là nam nhân thực sự.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (101)
Cầu Mộ Quân bị nàng dọa sợ.
Nam nhân thực sự? Đoàn Chính Trung? Không phải thái giám thật?
Này…… Chuyện này cũng quá kinh người?
Tiểu Nhụy nói tiếp:“Tiểu thư người đừng để ý đến lời đồn đãi bên ngoài. Lão gia là thái giám thật hay là thái giám giả người cũng không phải không biết, hắn sao có thể có quan hệ với Công chúa, đều là người khác nhàm chán nói bừa, người……”
Tiểu Nhụy nói một nửa kinh ngạc nhìn Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân cũng kinh ngạc nhìn nàng.
“Tiểu thư người……” Tiểu Nhụy nhìn ánh mắt của nàng, vẻ mặt càng kinh ngạc.
Cầu Mộ Quân lắc lắc đầu, nói:“Ta không biết……”
“Người cùng hắn là vợ chồng, không phải Cận Nhi nói lúc trước lão gia ngủ ở trong phòng người sao?” Tiểu Nhụy không thể tin được nói.
“Đúng là ngủ trong phòng ta, nhưng…… Nhưng ta cũng không biết.” Cầu Mộ Quân trả lời.
“Người…… Chưa thấy qua?”
Cầu Mộ Quân lại lắc đầu,“Chưa……”
Hai người hai mặt nhìn nhau.
“Không thể nào, không thể nào, hắn thật sự chính là thái giám. Hắn tàn bạo, ngoan độc, không chấp nhận người ta nói xấu hắn, ghét nhất bị người khác nói hắn là thái giám, cổ quái lại biến thái. Mỗi ngày còn ăn ngưu tiên lư tiên (1), còn dùng phấn thơm…… Người … người bình thường nào sẽ như vậy chứ?” Cầu Mộ Quân nói.
Hai người trầm mặc, hồi lâu, Tiểu Nhụy nói:“Nhưng…… Hắn vẫn không cho người thấy qua.”
Đúng vậy, chưa thấy qua. Dù là phu thê, dù đồng sàng cộng chẩm (2), nàng vẫn chưa bao giờ thực sự thấy hắn cởi hết quần áo.
(1)Ngưu tiên, lư tiên:là dương vật và tinh hoàn của giống trâu và lừa
(2)Đồng sáng cộng chẩm: Chung chăn chung gối, Đầu ấp tay gối.
Chính văn Chương 73: Thái giám thật giả
Editor: mèomỡ
Đúng vậy, chưa thấy qua. Dù là phu thê, dù đồng sàng cộng chẩm, nàng vẫn chưa bao giờ thực sự thấy hắn cởi hết quần áo.
Cầu Mộ Quân hoàn toàn không thể chấp nhận khả năng này. Hắn sao có thể không phải thái giám, làm sao có thể là giả? Hắn tiến cung đã tám năm, thời gian tám năm, trong cung sẽ không sẽ điều tra ra sao? Làm sao có thể dễ dàng để một thái giám giả ở lại trong cung?
“Tiểu thư, mau uống thuốc.” Tiểu Nhụy nhắc nhở.
Lúc này Cầu Mộ Quân mới nhớ đến thuốc còn chưa uống, mất hồn mất vía bưng bát thuốc đưa đến bên miệng, trong lòng vẫn nghĩ chuyện Đoàn Chính Trung.
“Tiểu Nhụy –” Cầu Mộ Quân uống một nửa, đột nhiên buông bát nói.
“Thái giám có bộ dáng như thế nào?”
“A?” Tiểu Nhụy lại một lần nữa đỏ mặt, lắp bắp nói:“Cái này…… Này nô tỳ cũng không biết, không phải là cái kia bị cắt sao?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (102)
Cầu Mộ Quân nghĩ thấy cũng đúng, ngay cả nàng đã thành thân còn lớn hơn Tiểu Nhụy một tuổi – Đoàn phu nhân cũng không biết, Tiểu Nhụy là một tiểu cô nương làm sao có thể biết được.
Nàng cái hiểu cái không, nhưng ‘nơi đó’ của thái giám rốt cuộc trông như thế nào nàng cũng không biết. Vốn dĩ nữ tử trước khi xuất giá đều có người nói cho, nhưng nàng không giống. Nàng là gả cho Đoàn Chính Trung, gả cho một thái giám, mẹ dạy nàng chuyện nam nữ không phải đổ thêm bi thương sao?
Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân đột nhiên đứng lên, từ trên giường đi xuống.
“Tiểu thư, người làm gì vậy? Thuốc còn chưa uống xong!” Tiểu Nhụy cũng theo nàng dựa vào giường hỏi.
Cầu Mộ Quân lục lọi mấy thứ, lôi một cái rương nhỏ sơn hồng ra.
“Ta nhớ rõ trong đồ cưới của ta có ‘tị Hỏa Đồ’ ¹, ta lấy ra nhìn xem.” Cầu Mộ Quân nói xong, lại đi đến trước bàn bên cạnh lấy từ ngăn kéo ra một chùm chìa khóa.
Chỉ thấy nàng lục đến tận đáy, tìm ra mấy quyển sách rồi cuống quít mở ra. Tiểu Nhụy cũng nhìn qua, lập tức mặt đỏ tai hồng, vội nhắm tịt mắt lại.
Cầu Mộ Quân cũng có chút ngượng ngùng gấp lại, nhưng lại nghĩ mình đã có chồng dường như không có gì không thể nhìn, lại mở ra xem.
Tuy rằng đỏ mặt, mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng biểu tình trên mặt Cầu Mộ Quân lại rất trịnh trọng, giống như đang nhìn từ phú cao thâm. Trong lòng không khỏi nhớ lại chuyện lúc trước
Nàng nhớ đến lúc nàng ở cùng Đoàn Chính Trung.
Đêm tân hôn, hắn để nàng cởi áo, nàng sợ tới mức không dám cởi quần hắn. Tuy bị hắn đá một cước, nhưng hắn lại không để cho nàng cởi quần, cuối cùng vẫn mặc quần ngủ. Sau đó, hắn cùng nàng ôm nhau mà ngủ, nàng không dám nằm quá gần hắn, hắn cũng không có cố ý dán sát thân thể của hắn vào gần nàng, cho nên nàng cũng không biết gì…… Sau đó, không có sau đó, nàng cùng hắn tiếp xúc thân mật nhất chỉ có lần đó.
Cho nên đến bây giờ, nàng chẳng biết gì hết.
“Ngươi đang làm cái gì vậy?”
Một giọng nói truyền đến, làm cho nàng sợ tớ