cởi.
Hắn thay quần áo nếu không phải có nha hoàn khác hầu hạ thì cũng là hắn tự làm, nàng cũng không xông vào được, cũng không phải không biết xấu hổ.
Làm sao giờ?
Tắm rửa?
Đúng rồi, nàng chưa bao giờ thấy hắn tắm rửa, mà tắm rửa không giống thay quần áo đôi khi chỉ thay cái áo khoác không thay quần, tắm rửa nhất định phải cởi sạch quần áo, nếu không cởi sạch vậy mới có vấn đề!
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (107)
Suy nghĩ rất nhiều cách, Cầu Mộ Quân cảm thấy tắm rửa là khả thi nhất.
Nhưng…… Nàng làm thế nào mới có thể nhìn hắn tắm rửa?
Nơi hắn tắm rửa nàng biết, là ở Oanh Thanh Trì . Mấy ngày đầu, nàng chỉ đi theo hắn tới cửa, sau đó ở lại bên ngoài cùng nha hoàn. Khi hắn tắm, thủ vệ rất sâm nghiêm, cửa vài tầng người gác. Nha hoàn hạ nhân hầu hạ hắn tắm rửa cũng cố định, sẽ không tùy tiện thay đổi người, càng như vậy, không phải càng chứng minh hắn có vấn đề sao?
Chính văn Chương 77: Con đường bí mật
Editor: mèomỡ
Cầu Mộ Quân càng nghĩ càng cảm thấy không nhìn hắn tắm rửa là tổn thất quá lớn, khẳng định sẽ phát hiện ra bí mật lớn của hắn!
“Tiểu Nhụy, đi gọi Cận Nhi tới.” Cầu Mộ Quân bắt đầu bày ra phương án, muốn bày ra vạn vô nhất thất*, đương nhiên trước tiên phải biết rõ ràng Đoàn Chính Trung tắm rửa như thế, vì thế đương nhiên phải hỏi Cận Nhi.
* Vạn vô nhất thất: ý chỉ ngàn vạn cái cũng không để lọt mất cái nào, vạn lần không thể thất thủ.
Không bao lâu, Tiểu Nhụy liền gọi Cận Nhi tới, Cầu Mộ Quân nhìn nàng nửa ngày mới bắt đầu hỏi:“Cận nhi, em có biết tình huống bên Oanh Thanh Trì kia không?”
Cận Nhi ngẩn người, lắc đầu.
“Vậy em biết được những gì?” Cầu Mộ Quân hỏi.
Cận Nhi nghĩ nghĩ, nói:“Oanh Thanh Trì được canh phòng rất nghiêm ngặt. Ngày đầu tiên vào phủ quản gia đã nói, chưa được lão gia tự mình cho phép, mọi người không được tới gần Oanh Thanh Trì . Cho nên nơi mà bọn nô tỳ không dám đi tới nhất chính là Oanh Thanh Trì , bình thường cũng không dám hỏi nhiều.”
Được lắm, cái này thật khó cho nàng rồi.
Oanh Thanh Trì còn khó vào hơn nàng tưởng.
Cầu Mộ Quân cắn môi suy nghĩ, lại hỏi:“Vậy ở Oanh Thanh Trì ai phụ trách cọ rửa, nước trong hồ cũng phải để người chuẩn bị chứ?”
Cận Nhi gật đầu nói:“Đúng vậy, việc này đều do quản gia tự mình làm. Bởi vì lão gia đối với bể và nước nóng yêu cầu rất cao. Chỉ có quản gia biết rĩ nhất lão gia thích thế nào, cho nên mỗi lần đều do quản gia thay nước, thử độ ấm, thả huân hương(hương ướp), làm xong tất cả mới thỉnh lão gia vào.”
Cầu Mộ Quân cảm thấy, mình muốn nhìn lén hắn tắm rửa thật sự là quá khó khăn.
Ngẫm lại cũng đúng, bình thường hắn làm cái gì bên người cũng có thị vệ, Đoàn phủ cũng luôn luôn canh phòng sâm nghiêm. Khi tắm là thời điểm người ta thả lỏng nhất, cũng là lúc không đề phòng nhất, vì thế nên loại người đa nghi như Đoàn Chính Trung lại càng phải chú ý, để tránh lúc nhắm mắt lại ngâm mình trong nước ấm xua tan mệt nhọc lại bị người đâm cho một kiếm, cuối cùng không tỉnh lại được.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (108)
“Được rồi Cận Nhi, ta đã biết, em lui xuống đi.”
Cận Nhi đi rồi, Cầu Mộ Quân lại bắt đầu suy nghĩ.
Nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được cách đi vào
Lúc này Tiểu Nhụy nói:“Tiểu thư, người muốn lén tiến vào nơi lão gia tắm sao?”
“Nhưng nghĩ lại, chỉ sợ là quá khó khăn.”
Tiểu Nhụy nói:“Tiểu thư, khi người dưỡng thương nô tỳ quen một người tên là Thương Lan, nàng hình như chính là người hầu hạ lão gia tắm rửa, có cần nô tỳ đến hỏi nàng không?”
“Thật sao?” Cầu Mộ Quân không ngờ Tiểu Nhụy lại có quan hệ này, vui mừng quá đỗi, lập tức nói:“Tốt tốt, hôm nay quá muộn, ngày mai em hãy đi hỏi nàng. Nhớ kỹ đừng để cho nàng đoán được ý đồ của chúng ta.”
“Dạ, ngày mai nô tỳ sẽ nghĩ cách đến hỏi.” Tiểu Nhụy nói.
Cầu Mộ Quân nhìn mấy thứ trang sức Đoàn Chính Trung cầm đến, nhớ tới cây trâm mẹ phí thật nhiều tâm tư tặng nàng, lại nhớ đến bộ dáng hắn cùng Công chúa Sanh Dung thân mật khăng khít, hận không thể hung hăng đánh hai phát trên người hắn.
Buổi tối lăn qua lộn lại không ngủ được, đến canh bốn mới miễn cưỡng chợp mắt một lát. Sáng sớm, ăn bữa sáng xong, Tiểu Nhụy lại đến.
“Tiểu thư, nô tỳ đã hỏi được!”
Không đợi Cầu Mộ Quân nói, Tiểu Nhụy liền nói tiếp:“Thì ra ngay cả mấy người Thương Lan cũng không trực tiếp hầu hạ lão gia tắm rửa. Trong Oanh Thanh Trì còn có một cửa. Thương Lan cùng ba nha hoàn khác, hai hạ nhân còn có bốn thị vệ của lão gia cùng nhau đi vào nhưng hạ nhân cùng nha hoàn đều bị giữ lại ở cửa, chỉ có thị vệ theo đi vào. Lão gia tắm rửa xong, đi ra thì đã mặc nội sam, bên người là bốn thị vệ, ra cửa xong thì mấy người Thương Lan sẽ hầu hạ hắn mặc ngoại bào, sau đó lại đi ra Oanh Thanh Trì .”
Cẩn thận như vậy, nàng lại càng không vào được.
“Tiểu thư, Thương Lan còn nói cho nô tỳ một chuyện.” Tiểu Nhụy thần bí nói.
Cầu Mộ Quân nhìn về phía nàng, Tiểu Nhụy tiến đến bên tai nàng nói:“Thật ra từ thư phòng lão gia cũng có thể đến Oanh Thanh Trì , nơi đó có cửa ngầm.”
Tiểu Nhụy nói xong, thấy Cầu Mộ Quân vẫn cúi đầu không nói lờ