Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327422

Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.

cuối, kim quang chói mắt liền đập vào mắt, Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại rồi chậm rãi mở, cảnh tượng trước mắt làm cho nàng suýt chút nữa thét chói tai.

Vàng…

Cả căn phòng toàn vàng…

Chỉ cần là đồ vật, đều là phát ra ánh hoàng kim!

Giống như cảnh đẹp trong mộng khiến người ta phát điên, mở mắt ra, cảm giác như mình đang ở trong một thế giới làm bằng vàng. Lúc đó, Cầu Mộ Quân cảm thấy thế giới trước mắt không có thực.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (111)

Vàng xếp thành tường, kim nguyên bảo trang sức xếp chồng chất, ao bằng vàng, vàng lá, vàng hạt đậu khắp nơi đều có…

Dù cho sinh ra ở phủ Hầu gia phú quý, kết bạn đều là quý nhân, quan to, tiến vào hoàng cung, gặp qua Hoàng Thượng, kiến thức cũng không đến nỗi nông cạn, nhưng nhìn đến mấy thứ này, nàng cũng ngây người. Đặt mình trong ở trong luồng kim quang này, ngây người nhìn sự giàu có chưa từng gặp qua này, nàng trợn to mắt, khẽ nhếch miệng, một lúc lâu cũng không nói ra lời.

Đứng tại chỗ hồi lâu, trong đầu trống rỗng, Cầu Mộ Quân mới chậm rãi có suy nghĩ, từ từ nghĩ ra. Nơi này – Oanh Thanh Trì , thật ra là kho vàng, là kho vàng của Đoàn Chính Trung.

Không ngờ hắn cất giấu nhiều tiền tài như vậy, không ngờ lại… giàu có như vậy!

Trong một góc “Kim ốc” có xếp vài tầng thùng, là nơi này duy nhất không phát ra ánh vàng, trong lòng Cầu Mộ Quân có chút hiếu kỳ, chậm rãi đi đến.

Thùng cũng không khóa, Cầu Mộ Quân mở cái gần nhất ra, nhìn một cái, lại chấn động. Tất cả đều là châu báu, trân châu mã não, Ngọc Thạch phỉ thúy… Đều là vô giá. Tất cả đều là tiền, nơi này tất cả đều là tiền…

So với nơi này, hoa viên hoa lệ của hắn, đồ ăn phong phú, tất cả đồ dùng xa xỉ, cũng không là gì.

Kho vàng… Đó là lý do vì sao Oanh Thanh Trì canh phòng nghiêm ngặt hơn so với những nơi khác sao? Là lý do hắn ở Oanh Thanh Trì không cho người hầu hạ sao?

Trong đầu Cầu Mộ Quân ngàn hồi trăm chuyển, đến lúc từ bể đi ra, trở lại thư phòng, nàng vẫn mất hồn mất vía .

Mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu vào ánh mắt của nàng mới làm cho nàng tỉnh táo lại, đi đến thư án đóng chốt mở lại, lấy mấy quyển sách tượng trưng, đi ra thư phòng.

“Tiểu thư, tìm được đường ngầm không?” Về phòng, Tiểu Nhụy lại hỏi.

Cầu Mộ Quân sửng sốt nửa ngày, gật gật đầu.

Tiểu Nhụy vô cùng vui vẻ, lập tức nói:“Vậy người thấy bể tắm chưa? ”

Cầu Mộ Quân nhìn nhìn nàng, kỳ lạ nói:“Tiểu Nhụy, ta cảm thấy em có vẻ đặc biệt hi vọng ta có thể đi vào đó? ”

Tiểu Nhụy run lên một cái, lập tức nói:“Nô tỳ đương nhiên hi vọng, bởi vì nô tỳ đoán lão gia là thái giám giả, như vậy tiểu thư có thể cùng hắn làm vợ chồng chân chính, về sau còn có thể sinh con! ”

Cầu Mộ Quân cô đơn cúi đầu, không biết có nên nói cho nàng, thật ra Oanh Thanh Trì thần bí như vậy không phải bởi vì Đoàn Chính Trung sợ hạ nhân thấy hắn tắm rửa, mà do bên trong là tài sản của hắn hay không.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (112)

Thật ra cho dù hắn thật là thái giám thì sao, ngay từ đầu không phải nàng đã biết sao?

Nhưng mà… Nàng quả thật muốn kéo gần khoảng cách với hắn một chút, muốn biết hắn nghĩ cái gì, rốt cuộc hắn thấy nàng thế nào, chuẩn bị đối với thê tử thế nào.

Đến buổi chiều, Đoàn Chính Trung từ trong cung trở về, lúc trời vừa tối liền vào Oanh Thanh Trì . Cầu Mộ Quân cũng cầm sách trên tay, vào thư phòng.

Thật ra bây giờ nghi hoặc với Oanh Thanh Trì đã được giải trừ, nàng dường như không cần mạo hiểm tìm hiểu đến cùng, nhưng sự tình đã đến nước này, trong lòng có thêm vướng mắc, đương nhiên phải đến.

Trước khi Đoàn Chính Trung vào bể, nàng trốn ở đằng sau đống thùng kia là được.

Vừa ngồi xổm xuống, nàng liền hối hận.

Nơi này không kín đáo chút nào, nhỡ đâu hắn muốn đến xem châu báu của hắn thì làm sao bây giờ? Không phải lập tức liền nhìn thấy nàng sao?

Nhưng nơi này ngoại trừ cả phòng là vàng thật đúng là không có nơi nào để trốn, cho dù nàng trốn sau đống vàng, không may cản ánh kim quang, bị hắn nhìn ra có người đến thì sao?

Được rồi, không nghĩ nữa, dù sao hắn đã nói sẽ bảo toàn tính mạng của nàng, nàng là phu nhân của hắn, hắn cũng không thể mang chó đến vũ nhục nàng hoặc là đem nàng bán vào thanh lâu được… không dùng mấy loại hình phạt đó, thì nàng sợ cái gì!

Tự cổ vũ chính mình, dù tim đập thình thịch, nàng vẫn trốn đằng sau thùng nghe động tĩnh bên ngoài.

Chẳng bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, tuy rằng âm thanh rất nhẹ, nhưng vẫn nghe được là tiếng bước chân của Đoàn Chính Trung, kỳ lạ là chỉ có tiếng bước chân của một mình hắn.

Không phải còn có thị vệ sao? Chẳng lẽ ngay cả bọn họ cũng không thể tiến vào?

Oanh Thanh Trì này rốt cuộc có bao nhiêu cửa? Bên ngoài một cái, bên trong ngăn Thương Lan cùng nha hoàn là một cái, lại lưu thị vệ ở ngoài là một cái nữa, ít nhất có ba tầng cửa.

Tiếng bước chân chậm rãi tới gần, Cầu Mộ Quân ngừng thở không dám ngẩng đầu, cúi đầu cầu nguyện hắn đừng đột nhiên đi tới.

Tiếng bước chân dừng lại, sau đó nàng nghe được âm thanh sột soạt.

Hắn đang cởi quần áo.

Đằng sau, nàng cũng phải nhìn sao…

Làm nhiều chuyện nh


XtGem Forum catalog