The Soda Pop
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327524

Bình chọn: 8.5.00/10/752 lượt.

i nào, liền hỏi:“Tiểu thư làm sao vậy, nô tỳ cảm thấy có thể nghĩ cách từ thư phòng đi vào, tiểu thư người từng vào thư phòng chưa?”

Lúc này Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lo lắng nói:“Tiểu Nhụy, ta không muốn vào.”

Tiểu Nhụy hơi kinh hãi, sau đó lại khôi phục thần sắc bình thường, nhưng vẫn khẩn trương hỏi:“Làm sao vậy, vì sao lại không đi?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (109)

Cầu Mộ Quân nói:“Thật ra sau khi Cố công tử đi, ta đã quyết định ở Đoàn phủ thật sự nghe lời. Ta yêu Đoàn Chính Trung, nhưng dù sao hắn cũng không yêu ta, ta cũng không hiểu hắn. Mấy ngày nay, ta vẫn luôn cố ý đối nghịch ý hắn, cũng thấy mấy người Cận Nhi bị phạt, nghe tin Cố công tử chết, ta cũng không phải chỉ một hai lần bị thương…… Có lẽ, ta quả thật luôn tự cho mình thông minh, rất tùy hứng. Chuyện lần này nếu bị hắn phát hiện ……”

“Nhưng tiểu thư à, người không muốn biết sự thật về hắn sao??” Tiểu Nhụy nói.

“Bây giờ, lão gia lớn nhất trong phủ, hắn nói cái gì chính là cái đó. Nngười cùng hắn rõ ràng là vợ chồng, gả cho hắn rõ ràng là người chịu thiệt, nhưng bây giờ người nguyện ý cùng hắn ở chung cả đời, lại không dám nói ra miệng. Người không muốn hỏi hắn, vì sao hắn lại đối với người như vậy sao, rốt cuộc có thích người một chút nào hay không, hai người còn nửa đời phía trước, hắn đã chuẩn bị trải qua như thế nào không?”

Cầu Mộ Quân trầm mặc không lên tiếng, Tiểu Nhụy còn nói thêm:“Nếu bây giờ người đi hỏi hắn, hắn nhất định sẽ không để ý đến người, ngược lại người sẽ lại một mình đau khổ. Nhưng nếu người biết bí mật của hắn sẽ không giống thế. Nếu hắn thực sự là thái giám thì không sao, nếu hắn là giả, không phải người có thể cầm bí mật này đi thổ lộ tình cảm với hắn sao? Nếu…… Nếu hai người không những được làm vợ chồng, còn có thể làm một đôi vợ chồng như người bình thường, vậy tiểu thư người mất hứng sao?”

Yên tĩnh một lát, Cầu Mộ Quân nói:“Ta có thể đi thư phòng, đợi…… Ta phải đi nhìn xem.”

Nghe thế, Tiểu Nhụy âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bởi vì lúc trước Đoàn Chính Trung cho phép Cầu Mộ Quân đi thư phòng, cho nên lần này thủ vệ cũng để cho nàng vào. Nhưng thư phòng không thể để cho người ta tùy tiện đi vào nên Tiểu Nhụy bị ngăn ở bên ngoài.

Một mình Cầu Mộ Quân đi vào thư phòng còn lưu trữ những kí ức tốt đẹp, nhìn từng góc, tìm con đường bí mật thông tới Oanh Thanh Trì .

Cầu Mộ Quân chưa thấy qua đường ngầm bao giờ cả, ở bên trong tìm nửa canh giờ, tìm khắp nơi cũng không thấy cái gọi là đường bí mật kia rốt cuộc ở nơi nào.

Nếu thông với nơi khác, nhất định là ở trên tường, nhưng tường thật sự rất bình thường, ngoại trừ vài cái giá sách, mấy cây nến, thì không có gì cả. Giá sách, đui đèn, nàng đều sờ qua rất nhiều lần, tìm đến đầu chảy đầy mồ hôi cũng không tìm ra bất cứ cái gì.

Chẳng lẽ không có đường ngầm? Là Thương Lan hoặc là Tiểu Nhụy nhầm?

Cầu Mộ Quân đoán. Nàng thật sự quá mệt mỏi, liền ngồi xuống trước thư án Đoàn Chính Trung hay ngồi, lấy sách ra quạt quạt, nghĩ cơ quan cùng cửa rốt cuộc là ở nơi nào.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (110)

Ghế dựa hình như là gỗ hoàng lê¹, rắn chắc lại thoải mái, Cầu Mộ Quân cúi đầu nhìn ghế dựa tinh xảo, lại sờ sờ bàn gỗ làm bằng cây tử đàn², nghĩ tới bộ dáng hắn ngồi ở chỗ này.

Vuốt vuốt, Cầu Mộ Quân đột nhiên nhớ tới cái gì.

Cửa đường ngầm quả thật không ở trên tường hay sàn nhà, vậy chốt mở thì sao? Vì sao nhất định phải ở trên tường?

Nhìn toàn bộ thư phòng, trực giác nói cho Cầu Mộ Quân có lẽ cơ quan ngay tại trên thư án này.

Nhớ tới điểm ấy, nàng đứng lên tìm hết cả thư án, rốt cục tìm được chốt mở ở phía trên ngăn kéo. Nàng sờ soạng dùng sức vặn, trên tường phía đông, một trong ba cái giá sách chậm rãi chuyển động, mở ra giống như cánh cửa .

Nhìn cánh cửa bí mật trong thư phòng, Cầu Mộ Quân mau chóng đi vào thông đạo.

Trong thông đạo không quá sáng chỉ vừa đủ để đường. Đi chưa được mấy bước, Cầu Mộ Quân mơ hồ nhìn thấy một luồng kim quang, bước đi bất tri bất giác chậm hơn rất nhiều, trong lòng nghi ngờ tiếp tục đi về phía trước.

Kim quang càng lúc càng lớn, trong lòng Cầu Mộ Quân cũng càng ngày càng không yên, chỉ cảm thấy đường này không phải thông ra bể .

Rõ ràng không xa lắm, nàng lại cảm giác giống như đã đi vài cây số. Rốt cục đến cuối, kim quang chói mắt liền đập vào mắt, Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại rồi chậm rãi mở, cảnh tượng trước mắt làm cho nàng suýt chút nữa thét chói tai.

(1) Hoàng lê: hay còn gọi là gỗ sưa.

Loại gỗ quý nhất với người Trung Quốc là gỗ sưa Hải Nam, có tên khoa học là Dalbergia odorifera T.chen, dịch ra tiếng Việt là ‘hoàng hoa lê’. Về chất lượng, đây là loại gỗ rất tốt, bền, không mối mọt, không biến hình, độ ổn định cao, nên rất thích hợp làm đồ đạc sử dụng trong gia đình.

(2) Tử đàn : được liệt vào một trong bốn loại gỗ quý nhất theo quan niệm của người Trung Quốc (gồm Tử đàn, Hoàng hoa lê, Kê sí và Thiết lực)

Chính văn Chương 78: Hắn trần truồng

Editor: mèomỡ

Rõ ràng không xa lắm, nàng lại cảm giác giống như đã đi vài cây số. Rốt cục đến