Vô cùng tức giận, vô cùng hận, vô cùng hối hận.
Tức hắn đùa giỡn, hận chính mình ngu ngốc, hối hận bản thân mình làm việc xúc động.
Nghe xong lời của nàng, Tiểu Nhụy nghĩ nghĩ, còn nói thêm:“Vậy tiểu thư, người còn có thể nghĩ cách khác thăm dò xem rốt cuộc lão gia có phải thái giám hay không?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (117)
Cầu Mộ Quân nhìn nhìn nàng, lại cúi đầu nói:“Tạm thời sẽ không.” Thăm dò thế nào, cho dù nàng muốn thăm cũng không dò được.
Tiểu Nhụy lại trầm mặc, dường như đang suy nghĩ. Đến khi bên ngoài truyền đến tiếng gió, nàng mới hồi phục tinh thần lại, nói:“Đúng rồi tiểu thư, thuốc buổi tối người còn chưa uống, nô tỳ đi bưng tới cho người.”
Tiểu Nhụy ra cửa, Cầu Mộ Quân vẫn ngồi ở trên ghế nghĩ cảnh tượng diễn ra ở Oanh Thanh Trì , tim lại đập thật nhanh.
Đột nhiên một cái gì màu trắng từ cửa sổ bay vào,“Cộp” một tiếng rơi trên sàn, sau đó lăn về phía trước.
Cầu Mộ Quân cả kinh, đi đến cửa sổ nhìn ra phía ngoài. Bên ngoài đen kịt, cũng không nhìn thấy cái gì, vừa định gọi người, nhớ tới cái vừa rơi trên sàn, quay người lại kiểm tra.
Là một hòn đá nhỏ bọc giấy bên ngoài.
Trong lòng đột nhiên run lên, có bóng dáng một người hiện ra trong đầu.
Bên trong ngoại trừ một hòn đá nhỏ, còn có một tờ giấy.
Nàng khẩn trương mở tờ giấy ra, thấy một hàng chữ: ‘Ngày mai, bên thúy hồ, sâu trong rừng trúc’.
Trong lòng mừng như điên.
Nàng biết, nàng biết hắn sẽ không chết. Tuy rằng sự thật xảy ra trước mắt, tuy rằng chính mình cũng khuyên mình hắn đã chết nhưng vẫn có giọng nói nào đó trong lòng nói cho nàng, hắn chưa chết.
Tuy rằng nàng chưa thấy qua chữ hắn, nhưng nàng nhận ra hắn.
Cố Dật Lâu.
Người này, chính là Cố Dật Lâu.
Chính văn Chương 80: Tin tức của hắn
Editor: mèomỡ
Cầu Mộ Quân lập tức chạy đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài vẫn yên lặng như cũ, không nhìn ra đã từng có người đến.
Tiếng bước chân Tiểu Nhụy truyền tới, Cầu Mộ Quân giấu tờ giấy vào trong lòng.
Tiểu Nhụy không phải người ngoài, nhưng việc này càng ít người biết càng tốt, vì an toàn của Cố Dật Lâu, cũng vì an toàn của Tiểu Nhụy.
Tối nay, Cầu Mộ Quân lại một lần không ngủ được.
Ngày mai nàng nhất định phải đi ra ngoài, nhưng lại không nghĩ ra cách.
Không có Đoàn Chính Trung mở miệng nàng không thể đi, nhưng nàng phải làm như thế nào mới có thể khiến hắn cho phép?
Nàng chưa từng yêu cầu hắn cho nàng đi ra ngoài, có lẽ ngày mai có thể thử một lần, nếu không thành, sẽ nghĩ cách khác.
Ý kiến hay, sáng sớm hôm sau, ăn qua điểm tâm thì mặt trời cũng lên cao, Cầu Mộ Quân liền đi tìm Đoàn Chính Trung.
Hạ nhân nói, hắn ở thư phòng.
Vì thế Cầu Mộ Quân lập tức đi đến thư phòng.
Kết quả bị ngăn lại ở ngoài cửa, thủ vệ nói:“Lão gia vừa mới phân phó, bất luận kẻ nào cũng không thể tự tiện đi vào, ngay cả phu nhân cũng không được.”
Được lắm, ngay cả quyền lợi được vào thư phòng cũng tước mất của nàng.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (118)
“Vậy các ngươi đi vào thông báo, nói ta muốn gặp hắn.” Cầu Mộ Quân nói.
Thủ vệ coi như cho nàng mặt mũi, đi vào thông báo. Chẳng bao lâu, Đoàn Chính Trung cũng cho nàng mặt mũi, cho phép nàng đi vào. Khi Cầu Mộ Quân tiến vào thư phòng, trong lòng còn có chút khẩn trương. Hắn có thể cùng nàng thân mật giống vợ chồng, bình thường ở chung lại giống người xa lạ, nàng không làm được. Quả nhiên, lúc nàng vào thư phòng, đứng ở trước mặt hắn nói chuyện, hắn vẫn cúi đầu làm việc của hắn.
Hôm nay hắn mặc một bộ quần áo màu trắng viền xanh, bộ dáng thực sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, không giống thái giám, giống công tử tài hoa hơn người hơn. Cảm thấy mình lại một lần nữa bị thân xác thối tha của hắn mê hoặc, Cầu Mộ Quân lần thứ vô số âm thầm mắng mình không có chí khí. Nàng hít một hơi thật sâu, nói:“Lão gia, ta muốn đi ra ngoài một lát.”
Đoàn Chính Trung vẫn cúi đầu, hỏi:“Làm gì?”
“Mua đồ.”
“Mua cái gì? Trong phủ không có sao?” Hắn tiếp tục cúi đầu.
“Vốn có, bây giờ không có.” Nàng có chút tức giận.
“Cái gì vậy?”
“Trâm gài tóc.” Nàng nói
Hắn ngừng tay, ngẩng đầu lên.
Cầu Mộ Quân không nói nữa, hắn nói:“Để quản gia gọi ông chủ tiệm trang sức trong thành vào trong phủ là được .”
Nàng trả lời:“Ngươi có thể gọi ông chủ toàn kinh thành tới sao? Ngươi có thể đem cửa hàng toàn kinh thành đến sao? Ngươi có thể đem hàng hóa toàn kinh thành mang đến Đoàn phủ của ngươi sao? Nếu có thể, nếu ngươi thật muốn làm như vậy, cho dù có chi ta cũng không không thèm.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng nửa ngày, đứng dậy.
Cầu Mộ Quân đang buồn bực, đã thấy hắn mang theo mùi hoa nhài lướt qua mũi nàng, đi ra ngoài cửa. Sững sờ một chút, chợt nhớ tới lời thủ vệ nàng mới phản ứng lại, đi theo hắn. Tới cửa, Đoàn Chính Trung quay đầu nói với nàng:“Chỉ có một mình ngươi?”
Cầu Mộ Quân chột dạ, lại cố làm ra bộ dáng hợp tình hợp lý nói:“Sao nào, một mình ta thì không thể đi ra ngoài sao?” Đoàn Chính Trung nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt kia làm cho nàng muốn chạy trốn. Nhưng nàng lại kiên trì nhìn thẳng hắn.
Nàng muốn khiến hắn cảm thấy không đền được cây trâm cho nàn