ều là nàng nhìn không được tâm tư của hắn, đau lòng vì hắn, khổ sở vì hắn, còn vì hắn mà ghen với tiểu Công chúa Sanh Dung kia, nếu đổi lại thành hắn không đọc được lòng nàng thì sao?
Nếu cho hắn biết nàng thích Thích Ngọc Lâm, còn mỗi ngày cùng một chỗ với Thích Ngọc Lâm, hắn sẽ thế nào?
Nghĩ đến có một chút cơ hội, Cầu Mộ Quân kích động đứng lên, quyết định tiếp tục ái muội cùng Thích Ngọc Lâm như vậy. Dù sao Thích Ngọc Lâm cùng nhiều nữ nhân ái muội như vậy, nàng cũng không thật sự thích hắn, vậy tính ra nàng sẽ chỉ bị tổn thất chút thanh danh thôi. Dù sao nếu Đoàn Chính Trung không thích nàng không cần nàng, nàng cũng hoàn toàn hết hy vọng, không còn vọng tưởng chuyện tình yêu nữa, tổn thất thì cứ tổn thất đi, cùng lắm thì là cả đời ở nhà không gả ra ngoài !
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (199)
Hạ quyết tâm, Cầu Mộ Quân lúc này mới nhận ra một mình mình giữa đêm khuya lại ở nơi tối như vậy, trong lòng đột nhiên có chút sợ hãi, vội đứng lên chạy nhanh về phía cửa nhà.
“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ biết thêu không?” Ngày hôm sau, ở trong quán trà Thẩm Nhã, Thích Vi hỏi. Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nói:“Biết một chút.”
Thích Vi cao hưng nói:“Tỷ nói một chút tức là biết rất nhiều, vậy tỷ giúp muội một việc đi.” Nói xong, lấy khăn tay màu trắng đã sớm chuẩn bị từ trong ngực ra.
“Mẹ muội nói cho muội biết vài ngày nữa cha muội muốn kiểm tra nữ hồng của muội, cái kia…… Ha ha……” Thích Vi ngượng ngùng cười nói:“Muội thêu không được tốt lắm, khâu quần áo còn khâu không đều, nha hoàn trong phủ cũng không dám thêu giúp, cho nên muội tới hỏi tỷ.”
Cầu Mộ Quân cười nói:“Như vậy có được không? Cha muội sẽ không nhận ra sao?”
“Không đâu!” Thích Vi khẳng định nói:“Tỷ không cần thêu quá đẹp, bình thường là được rồi, cha muội không biết muội thêu thế nào, cũng không hiểu bức tranh thêu như thế nào mới là đẹp, chỉ biết giống hay không giống, châm pháp chỉnh tề hay không. Mẹ muội hiểu muội nhất, cũng sẽ không nói gì đâu, nhất định là được mà!”
Chính văn Chương 109: Ước hẹn
Editor : mèomỡ
“Không đâu!” Thích Vi khẳng định nói:“Tỷ không cần thêu quá đẹp, bình thường là được rồi, cha muội không biết muội thêu thế nào, cũng không hiểu bức tranh thêu như thế nào mới là đẹp, chỉ biết giống hay không giống, châm pháp chỉnh tề hay không. Mẹ muội hiểu muội nhất, cũng sẽ không nói gì đâu, nhất định là được mà!”
Cầu Mộ Quân nhận khăn tay, hỏi:“ Khi nào muội cần?”
“Bốn năm ngày nữa đi. Đúng rồi, còn có cái này.” Thích Vi nói xong, lại lấy ra một bộ kim thêu.
“Thêu giống cái này, một gốc cây hoa mai, hai con Hỉ Thước (chim ác là).”
Cầu Mộ Quân cầm đồ cùng khăn tay nói:“Vài ngày nữa thêu xong tỷ sẽ đưa cho muội.”
“Được, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ thật tốt!” Thích Vi cao hứng nói.
Nói xong, nàng nhớ tới cái gì, thần sắc đột nhiên nghiêm túc, nhìn Cầu Mộ Quân hơn nửa ngày, rốt cục mở miệng nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, hôm trước, tỷ cùng Nhị ca muội…… Hai người thật sự?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (200)
Cầu Mộ Quân cúi đầu, chần chờ một lát, không trực tiếp trả lời, mà hỏi:“Không được sao?”
Thích Vi nhíu mày nói:“Cũng không phải không được …… Chỉ là……”
“Mộ Quân tỷ tỷ, muội nói thật với tỷ, Nhị ca thực sự không phải người có thể phó thác chung thân, tỷ sẽ phải chịu thiệt .”
Cầu Mộ Quân vì nàng quan tâm mình mà cảm động, lại không thể không lừa nàng nói:“Ta không sợ. Chính là…… Ta là kẻ bị chồng ruồng bỏ….”
“Thì sao nào!” Thích Vi đánh gãy lời nàng nói:“Chỉ có Nhị ca không xứng với tỷ, không có chuyện tỷ không xứng với huynh ấy.”
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười.
Thích Vi còn nói thêm:“Thật ra Nhị ca từ ngày gặp tỷ luôn nhắc tới tỷ, nói lần này huynh ấy thật lòng, còn bảo muội nói tốt cho huynh ấy ở trước mặt tỷ, tạo chút cơ hội giúp huynh ấy, muội không thèm để ý đến huynh ấy. Lần nào huynh ấy cũng nói huynh ấy thật lòng yêu người ta, nhưng lần nào cũng vậy, không phải đảo mắt liền có người khác sao!”
Nói xong, nàng ghé sát lỗ tai Cầu Mộ Quân lặng lẽ nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có biết chuyện nửa năm trước, Lưu tiểu thư xuất giá, ngày hôm sau đã bị nhà chồng bỏ không ?”
Cầu Mộ Quân gật đầu thấp giọng nói:“Nghe nói là vì động phòng nghiệm hồng xảy ra vấn đề?”
Thích Vi nói:“Nàng lúc trước cùng Nhị ca muội, kết quả không được vài ngày Nhị ca liền mê một cô nương ở ‘Xuân Mãn viện’, không để ý đến nàng. Lưu lão gia biết là có quan hệ với Nhị ca muội, nhưng không dám nói với bên ngoài là con gái nhà mình lại cùng một tên ăn chơi, cũng không dám đến nhà muội bắt Nhị ca muội lấy con gái của ông ta, cho nên chỉ đành không rên một tiếng .”
Thích Vi nói xong, một lần nữa ngồi về đúng chỗ, hỏi:“Mộ Quân tỷ tỷ, nói nhiều như vậy, là muội muốn nói cho tỷ, người yêu Nhị ca muội rất nhiều, nhưng đều có kết cục thật đau lòng. Tuy rằng muội rất muốn tỷ có thể làm chị dâu muội, cũng tin tưởng tỷ có thế khiến cho Nhị ca thật sự vì tỷ mà không phong lưu nữa, nhưng như vậy thật sự rất mạo hiểm, cũng rất vất vả, tỷ thật sự muốn sao?”
Cầu Mộ Quân trái lương tâm gật đầu.
Thích Vi nhìn nàng hồi lâu, sau đó đột nhiên cười nói:“Được,
