càng nghĩ càng hưng phấn, kích động nói.
Đoàn Chính Trung nhìn nàng không nói lời nào, dường như đang chờ nàng nói xong liền dẫn nàng đi.
Sanh Dung còn nói thêm:“Như vậy như vậy!” Nàng chỉ vào Thích Vi, Thích Ngọc Lâm nói:“Chúng ta một đội, bọn họ một đội, ta lấy “Hoa sen đồ” của Vi Vi, ngươi ném tú cầu cho Mộ Quân tỷ tỷ, cướp nàng về từ trên tay Ngọc Lâm biểu ca, tức chết bọn họ! Ha ha ha!”
Mặt Thích Vi đen lại, mặt Thích Ngọc Lâm cũng đen lại, Cầu Mộ Quân đỏ mặt cúi đầu.
“Hồi cung.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói.
Sanh Dung đau khổ hừ hừ nói:“Được rồi được rồi, chúng ta chơi thêm lát nữa thôi, xem xong “Thất Thải” rồi về, không cướp cũng được, ta chỉ xem thôi……” Nàng còn chưa nói xong, Đoàn Chính Trung đã kéo cánh tay của nàng lôi đi.
“Không đi đâu, ta không muốn đi, buổi tối nhiều thứ chơi đùa như vậy…… Ta muốn xem “đại hội Thất Thải”, ta còn muốn xem, ta còn muốn thả hoa đăng…… Vi Vi…… Mộ Quân tỷ tỷ……” Sanh Dung bị Đoàn Chính Trung lôi kéo càng lúc càng xa, lại vẫn quay đầu lại nhìn bọn họ.
Thích Vi thở phào một hơi, nói:“Nha đầu kia, hôm nay thật đúng là dọa chết người……” Nói xong, nàng đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, nghe nói Đoàn Chính Trung tàn nhẫn ngoan độc, còn rất nhỏ nhen, hôm nay Nhị ca nói hắn nhiều lời khó nghe như vậy, Sanh Dung lại làm phiền hắn, hắn sẽ không thẹn quá thành giận, muốn đem Nhị ca……” Nàng lấy tay làm động tác cắt qua cổ.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (193)
“Này……” Dường như…… có thể , Cầu Mộ Quân nghĩ, nhưng lại cảm thấy hắn sẽ không.
Thích Ngọc Lâm không để ý nói :“Để cho hắn làm! Ta sợ hắn chắc!” Sau đó nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân, nếu ta thật sự phải đi Tây Thiên, đến lúc đó nàng ở trước mộ ta khóc cho ta một hai giọt lệ đi.”
Không có Đoàn Chính Trung ở đây nghe hắn gọi Mộ Quân nàng có chút không thoải mái, nhưng nàng không thể không biết xấu hổ bảo hắn không nên gọi nàng như vậy, thế nên cũng không nói gì, chỉ cười cười.
Trời tối, trước cửa quán rượu “Hồng Thái” đã đứng đầy người, đều là nam nữ trẻ tuổi cầu nhân duyên hoặc là xem náo nhiệt .
Chính văn Chương 107: Đại hội Khất thải
Editor: mèomỡ
Trời tối, trước cửa quán rượu “Hồng thái” đã đứng đầy người, đều là nam nữ trẻ tuổi cầu nhân duyên hoặc là xem náo nhiệt .
Trận đấu sắp bắt đầu, Thích Vi lấy dây lưng đưa cho Thích Ngọc Lâm buộc lấy cổ tay áo, ống quần, giúp cho hắn nhẹ nhàng một chút. Sau đó lại nghiêm túc nói:“Không được thua, nếu thua xem muội xử huynh thế nào!”
Thích Ngọc Lâm nói:“Hừ, võ nghệ bản công tử đi so với võ Trạng Nguyên còn được, mấy cái này … chỉ là chút trò vặt!” Hắn quay đầu cười nói: “Mộ Quân thay ta nổi giận đi!”
“Thích công tử cần gì phải nổi giận?” Cầu Mộ Quân nói.
Thích Ngọc Lâm nghe xong đắc ý cười cười, nói với Thích Vi:“Nhìn xem, nhìn xem! Bản lĩnh của bản công tử vừa nhìn đã biết!” Trận đấu bắt đầu, Thích Ngọc Lâm nhảy lên, đi lên trên đài.
Tham gia thi đấu tuy rằng đại bộ phận đều là nam tử trẻ tuổi, có vài người có chút võ nghệ, võ công Thích Ngọc Lâm đương nhiên không như Sở Mộc Thanh, Đoàn Chính Trung, nhưng ở đây còn có thể ứng phó tự nhiên, một đường qua ngũ quan, trảm lục tướng(1), tiếp tục tiến lên.
Nhìn thành tích hắn, Thích Vi cao hứng thay hắn, lại lo lắng nhìn người chạy song song bên cạnh hắn.
Sắp đến đích cuối, Thích Ngọc Lâm cùng một người bên cạnh đấu nhau ở trên đài, làm cho Thích Vi gấp đến độ nhảy dựng lên.
Cuối cùng vẫn là Thích Ngọc Lâm thắng, đạp người bên cạnh xuống, một mình đi đến đài cao nhất, bắt tú cầu.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (194)
Phía dưới tiếng hoan hô vang dội, đồng loạt hô:“Ném tú cầu, ném tú cầu!”
Thích Ngọc Lâm quay đầu nhìn đám người bốn phía phía dưới, sau đó chuyển tầm mắt nhìn tới phía các nàng, hoặc nói đúng hơn là nhìn nàng. Cầu Mộ Quân khẩn trương, có xúc động muốn bỏ chạy.
Nàng giống Thích Vi chỉ nghĩ đến phần thưởng, lại không nghĩ rằng còn có quả tú cầu. Hắn sẽ không thật sự ném tú cầu cho nàng chứ? Hắn có thể chơi đùa, nhưng nàng thì sao? Nếu tiếp tú cầu thật thì sao có thể giải thích với cha mẹ, trong tiếng hoan hô vang dội nàng phải nói thế nào?
Trong lòng Cầu Mộ Quân cầu nguyện hắn có thể cầm tú cầu đi xuống, hoặc là nhìn ra chỗ khác, nhưng mắt lại thấy hắn dùng lực ném tú cầu, tú cầu kia đúng là đang bay tới phía mình.
Nàng cuống đến mức không có phản ứng đứng bất động tại chỗ, mắt thấy tú cầu sẽ rơi xuống, có bóng người đột nhiên bay qua, tiếp được tú cầu ở giữa không trung.
Người nọ cầm tú cầu chậm rãi hạ xuống đất, Cầu Mộ Quân kỳ lạ nhìn về phía hắn, tầm ba mươi tuổi, bề ngoài lạnh lùng, bộ dáng giống tướng lĩnh.
“Đại ca!” Thích Vi lắp bắp kinh hãi hô. Cầu Mộ Quân mới biết thân phận của hắn, thì ra lại là một người của Thích gia.
Thích Ngọc Lâm từ trên đài cao phi thân xuống, đi đến trước mặt Thích Sóc Ly không vui nói:“Cướp tú cầu của đệ làm cái gì, muốn làm tân nương của đệ sao? Đại ca, nhiều năm như vậy đệ mới phát hiện thì ra huynh là người ghê tởm như vậy, chúng ta ở cùng nhau là loạn luân đấy!”
Thích