XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328784

Bình chọn: 7.5.00/10/878 lượt.

miệng nhỏ của Sanh Dung, cười nói: “Tô đường Chức Nữ ngươi ăn nhiều một chút, ngươi thích náo loạn như vậy, không ăn nhiều sẽ khiến cha mẹ ngươi buồn chết!”

Chính văn Chương 106: Xấu hổ 2

Editor: mèomỡ

Thích Vi nghe hai chữ ‘nhân duyên’, hơi hơi đỏ mặt, lại trêu chọc cầm lấy một viên tô đường nhét vào cái miệng nhỏ của Sanh Dung, cười nói: “Tô đường Chức Nữ ngươi ăn nhiều một chút, ngươi thích náo loạn như vậy, không ăn nhiều sẽ khiến cha mẹ ngươi buồn chết!”

Sanh Dung cũng cầm hai cái nhét vào miệng nàng, nói:“Ngươi mới phải ăn, ta không cần gả, ngươi mới phải gả!”

Thích Vi không trốn được, lại vẫn bị Sanh Dung nhét một cái vào miệng, sau đó che miệng không cách nào mở ra được. Sanh Dung thấy trên tay còn có một cái, chuyển ánh mắt về phía Cầu Mộ Quân, lập tức chạy đến trước mặt nàng nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, cái này để tỷ ăn !”

Cầu Mộ Quân vội xua tay nói:“Ta không thể ăn, đây là cô nương chưa gả mới có thể ăn.”

Sanh Dung vẫn đem tô đường nhét vào miệng nàng:“Có thể ăn có thể ăn, tỷ thích Ngọc Lâm biểu ca như vậy, ăn xong gả cho hắn đi, hắn tốt hơn Đoàn thái giám, hắn có thể sinh con!”

Lời vừa nói ra, mấy người còn lại thiếu chút nữa không thở nổi, đương nhiên trừ Đoàn Chính Trung.

Thích Ngọc Lâm nhịn không được nở nụ cười, Cầu Mộ Quân cười không nổi, cũng không dám nhìn Đoàn Chính Trung, chỉ trốn tránh miếng tô đường Sanh Dung đưa đến bên miệng.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (191)

Thích Vi ở một bên xấu hổ ho khan, cũng không dám nhìn Đoàn Chính Trung bên kia.

Thích Ngọc Lâm nói:“Mộ Quân, nàng ăn đi, không phải chỉ là viên đường thôi sao! Sanh Dung, lại đi lấy cho biểu ca vài cái đi, huynh cũng thử”

Lúc này hắn không nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa chế nhạo Đoàn Chính Trung, mà còn giải vây cục diện xấu hổ này. Nghe hắn nói, Cầu Mộ Quân cũng có chút bình tĩnh lại, nàng không ăn Sanh Dung quyết không bỏ qua, đem tô đường để bên môi của nàng, nàng cũng liền hé miệng ngậm tô đường vào trong miệng.

Sanh Dung nhìn nhìn Thích Ngọc Lâm nói:“Chính huynh tự lấy đi, ta mới không thèm lấy cho huynh.” Sau đó nàng lại nhìn Đoàn Chính Trung nở nụ cười, cầm lấy một cái tô đường đưa cho hắn nói:“Đoàn thái giám, ngươi cũng ăn đi, rất ngon .”

Đoàn Chính Trung không cầm, chỉ nghiêm túc nói:“Tiểu thư, về sau mấy từ như lập gia đình, sinh con không nên lúc nào cũng nói ra miệng, bị cha mẹ người nghe thấy thì không tốt.”

Sanh Dung bĩu bĩu môi,“À” một tiếng, đem tô đường để vào trong miệng mình.

Sau đó Đoàn Chính Trung đi thanh toán tiền.

Vài người đều mới hơn hai mươi tuổi, nói nói cười cười, chỉ có mặt Đoàn Chính Trung vẫn lạnh như băng, thậm chí còn không bình tĩnh như ngày thường. Cầu Mộ Quân không khỏi lại nghĩ tới lúc ở Đoàn phủ hắn cũng như vậy .

Hoặc là nhăn nhó, hoặc là che giấu cảm xúc, hoặc là âm dương cổ quái, ngoại trừ lúc ở trong thư phòng nàng vô tình nhìn thấy rõ ràng hắn có cười, hắn thật sự tựa như…… ông già cổ quái. Nhưng thật ra hắn còn ít hơn Thích Ngọc Lâm một tuổi.

Chẳng lẽ thực sự có người trời sinh tính đã như thế sao, chỉ sợ đều là do các nhân tố bên ngoài thúc đẩy. Bởi vì đang ở trong cung? Bởi vì hầu hạ những người khó hầu hạ sao?

Cầu Mộ Quân đi cạnh Thích Ngọc Lâm, Thích Ngọc Lâm vẫn giúp nàng che ô, vẫn cười nói với nàng, trong lòng của nàng lại luôn nhớ tời người đang cách nàng hai người – Đoàn Chính Trung.

Nàng hiểu được, Thích Ngọc Lâm cũng không phải thật bởi vì thích nàng mới cố ý thân mật cùng nàng trước mặt Đoàn Chính Trung. Hoặc là nói, hắn cũng thích nàng, bởi vì nữ nhân khắp thiên hạ hắn đều thích.

Trước kia nàng không biết Thích Ngọc Lâm, nhưng từ sau khi thấy hắn, nghe đến người khác nghị luận, nàng biết là đang nói hắn. Con hát, giáo phường, thanh lâu…… Thật sự giống Đoàn Chính Trung nói, tri kỷ trải khắp thiên hạ. Mấy ngày nay, nàng còn nghe được người khác nói, hắn ở “Mỹ nhân phường” vung tiền như rác, mua đêm đầu tiên của cô nương mới lên đầu bảng ở đó.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (192)

Là vì thế nên hôm nay nàng đi cùng hắn mới có thể khiến cho người ta hiểu lầm. Bọn họ một người là lãng tử tình trường kinh nghiệm đầy mình, một người là kẻ bị chồng ruồng bỏ, thanh danh hai người cũng không tốt đẹp gì

Đến giữa trưa, đến giờ ăn cơm, mấy người liền cùng tiến vào quán rượu.

Đồ ăn tốt nhất, người đầu tiên Thích Ngọc Lâm gắp cho là Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân nở nụ cười.

Nhìn một màn này, Thích Vi có chút đăm chiêu.

Trước lúc mặt trời xuống núi bọn họ đến quán rượu Hồng Thái, trước khi “Đại hội Khất Thải” bắt đầu. Thích Vi dẫn bọn họ đi xem ‘Hoa sen đồ’ khắc từ ngọc, sau đó chuẩn bị cho buổi tối để Thích Ngọc Lâm thể hiện thân thủ, đoạt thất thải tú cầu.

Đoàn Chính Trung lại nói:“Tiểu thư, phải về thôi.”

Sanh Dung đang chơi đùa vui vẻ, vừa nghe lời này lập tức xụ mặt

“Ai nha, trí nhớ ngươi sao lại tốt như vậy, ta còn tưởng ngươi đã quên. Chúng ta cướp tú cầu rồi mới về, được không? Đúng rồi! Ngươi đi cướp, ngươi cũng đi cướp đi, đoạt “Hoa sen đồ” Vi Vi thích cho ta, sau đó ngươi ném tú cầu lại lấy thê tử mới!” Sanh Dung