ư Vũ cau mày hạ đũa, Lý Thanh Mai liền thấy hơi căng thẳng, vội vàng lấy ra một bao Hồng Tháp Sơn, rút một điếu cung kính đưa qua, “tách” một tiếng châm cho hắn. Vương Tư Vũ lại càng nghi ngờ hơn, rõ ràng buổi chiều còn nói kiên quyết không châm thuốc cho lãnh đạo, lúc này mới có mấy tiếng, mà đã đột nhiên thay đổi thế rồi, sự thể khác thường, nhất định là có âm mưu!
Vương Tư Vũ nhận điếu thuốc hút một hơi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, học theo bộ dáng của Chu Tùng Lâm, tay trái cầm bút, nhẹ nhàng gõ lên bàn, lại dùng ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Lý Thanh Mai, muốn từ vẻ mặt của cô mà tìm ra được điều gì đó.
Sự tình không phát triển theo đúng phương hướng, vẻ mặt của Vương phó huyện trưởng hiện giờ khiến cho người ta đoán không ra, Lý Thanh Mai hơi hoảng hốt, vội nói: “Vương huyện trưởng, để tôi đưa ngài về.” (.
Vương Tư Vũ gật đầu, hai người liền tắt đèn đóng cửa, một trước một sau xuống lầu. Sau khi lên xe, Vương Tư Vũ giả bộ híp mắt ngủ gà ngủ gật, dùng khóe mắt liếc nhìn Lý Thanh Mai, thấy Lý Thanh Mai cũng thi thoảng thông qua gương chiếu hậu nhìn mình, Vương Tư Vũ liền cảm thấy rất không bình thường, tối nay biểu hiện của cô gái này rất khác thường, chẳng lẽ là do Ngụy Minh Lý ở thành phố gặp phải rắc rối gì, muốn dùng mỹ nhân kế để đối phó mình? Biết đâu đấy, lại để cho Trương Chấn Vũ bắt kẻ thông dâm tại giường thì sao?
Vương Tư Vũ nghĩ rằng, muốn bắn tới tín hiệu giảng hòa cũng đơn giản thôi, cần gì phải làm hoành tráng như vậy. Tưởng tượng đến mỹ nhân kế, hắn lại nhịn không được lặng lẽ nhìn dáng người của Lý Thanh Mai một lượt, liền cảm thấy vị thiếu phụ xinh đẹp này không chỉ tướng mạo xuất chúng, mà ánh mắt còn mang theo một loại quyến rũ tự nhiên, nhất là vùng cổ tuyết trắng, cực kỳ mê người. Vương Tư Vũ như đang gõ trống trong lòng, thầm nghĩ nếu lát nữa cô ta thực sự cám dỗ mình lên giường, thì liệu mình có thể chịu được được hay không?
Vương Tư Vũ kỳ thực cũng chỉ suy nghĩ lung tung vậy thôi, nào ngờ ở bên dưới cũng đã bắt đầu giơ tay biểu tình, mãnh liệt yêu cầu đòi bị cám dỗ. Vương Tư Vũ nổi giận trong lòng, mk, đời này xem như mắc cái kiếp thích vợ nguời rồi, thật là hết thuốc chữa cho chính mình!
Xe chạy tới trước cửa nhà khách ủy ban, Vương Tư Vũ liền gật đầu với Lý Thanh Mai, xuống xe xong chưa bước đi ngay, mà còn đứng ở đó để chờ Lý Thanh Mai bước xuống thi triển mỹ nhân kế, kết quả là Lý Thanh Mai lại khiến cho người ta thất vọng, lái xe đi thẳng luôn…
Đương nhiên, Vương Tư Vũ cũng không biết, Lý Thanh Mai còn thất vọng hơn cả hắn, bỗng nhiên cảm thấy trọng trách trên vai càng nặng nề hơn nhiều. Cô rốt cục cũng phát hiện ra, hóa ra vị phó huyện trưởng trẻ tuổi này lại không dễ thu phục như vậy, xem ra mình còn phải hao tốn nhiều tâm tư hơn nữa.
Hôm sau là thứ bảy, Vương Tư Vũ tới hơn 9h mới tỉnh dậy, ăn sáng xong mới mở máy, phát hiện ra đă có tới sáu tin nhắn mới, đều là do Trương Thiện Ảnh gửi tới, hắn liền vội vàng trả lời, hai người liền nổ ra một cuộc đại chiến tin nhắn mới. Trương Thiện Ảnh tán phét với hắn về một bộ phim cô mới xem hay ho ra sao, phấn khích đến thế nào, tập nào khiến cho cô chảy ra bao nhiêu nước mắt.
Vương Tư Vũ lại không có tâm tư chơi trò này với cô, hắn liền chuyển sang chơi trò đồi trụy với Trương Thiện Ảnh, chọc ghẹo một hồi, rốt cuộc khiến cho Trương Thiện Ảnh cuồn cuộn gửi lại mấy tin nhắn đê tiện, vô sỉ, hạ lưu, lưu manh, thối vô lại, sắc lang, sắc quỷ, sắc côn… Vương Tư Vũ cũng mặc kệ cô mắng, dùng vũ khí tối thượng để đối phó lại: “Chị dâu, em muốn X chị!”
Trương Thiện Ảnh chỉ đơn giản nhắn lại: “Có bản lĩnh thì em đến Thanh Châu X chị đi! Em mà đến đây bây giờ thì chị cho X sướng luôn.”
Vương Tư Vũ vừa nghe thấy vậy thì tinh thần tỉnh táo, nói chị chờ đó, em đi ngay đây, Trương Thiện Ảnh liền vội nhắn tin lại nói giờ chị đang không ở Thanh Châu, đi tỉnh lỵ có việc rồi, đang trên đường đi. Vương Tư Vũ vẫn kiên quyết không tin, sống chết cũng đòi về Thanh Châu, hết biện pháp, Trương Thiện Ảnh đành phải gọi tới, Vương Tư Vũ quả nhiên nghe thấy cô đang ở trên xe, thở dài một hơi, hết hứng nhắn lại.
Trương Thiện Ảnh nhắn tin lại bảo hắn đúng là không có tiền đồ, mới sáng sớm đã nghĩ tới chuyện xấu, Vương Tư Vũ lại nhắn lại: “Chị dâu, em nhớ chị.” Một hồi lâu sau, Trương Thiện Ảnh mới nhắn lại: “Chị cùng vậy.” Trận đại chiến tin nhắn kịch liệt cứ như vậy mà kết thúc.
Trở về phòng, Vương Tư Vũ lại nằm lên giường ngẩn ra, tới khi bên ngoài truyền tới một tiếng đập cửa nhẹ nhàng, hắn hô lên: “Vào!” Một người đàn ông mập mạp khoảng trung niên đẩy cửa bước vào, cung kính đứng cạnh cửa, tươi cười nói: “Chào Vương huyện trưởng, tôi là quản lý của khu nhà khách ủy ban Lang Bằng Phi.”
Vương Tư Vũ nhìn thấy khuôn mặt của hắn chỉ có một loại cảm giác muốn xông lến đấm ột cái, cưỡng chế lửa giận trong lòng, nhíu mày nói: “A, là Lang quản lý à, khách ít đến đó nha, ngồi xuống nói đi.”
Lang Bằng Phi vừa nghe thấy vậy, khuôn mặt tròn liền lã chã mồ hôi, vội lấy khăn tay ra lau. Hắn cũng không bị mù, đương nhiên thấy được căn phòng này đừng nói là sô