Quan Đạo Chi Sắc Giới

Quan Đạo Chi Sắc Giới

Tác giả: Đê Thủ Tịch Mịch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323353

Bình chọn: 7.00/10/335 lượt.

iều hắn vẫn rất kiên nhẫn lên giọng kẻ cả một hồi, hết thuốc, ai bảo ta đây chính là lãnh đạo chớ!

Muộn thế này rồi, còn ai gõ cửa nữa chứ? Kỳ cục thật. Vương Tư Vũ than thở trong bụng, vội vàng giấu sách ra sau ghế, thuận tay mở một túi hồ sơ ở trước mặt, lấy toàn bộ tài liệu bên trong ra, sau đó nắm lấy cái bút, bày ra một bộ dáng đang nghiêm túc sửa chữa tài liệu, rồi nói với giọng tràn đầy uy nghiêm: “Mởi vào!”

Sau khi cửa mở, Vương Tư Vũ cố ý sột soạt khoảng hai ba phút, cúi đầu nhìn chằm chằm vào văn kiện trên bàn, lấy cái bút nguệch ngoạc lung tung trên tài liệu, sau đó mới buông bút ra, nâng tách trà lên uống một ngụm, ho khan một tiếng, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người trẻ tuổi lịch sự đang đứng ở cửa, dùng một loại ánh mắt vô cùng sùng bái nhìn hắn.

“Có việc à?” Vương Tư Vũ nở nụ cười bình tĩnh, trong lòng lại đang nói anh bạn có lầm không đó, hai người chúng ta tuổi tác cũng không khác biệt mấy, kính nhờ anh đừng có dùng cái loại ánh mắt này mà nhìn tôi đi, khỉ thật, tôi cũng chỉ là một phó huyện trưởng thôi mà, cũng không phải là huyện trưởng, ánh mắt này của anh thật là quá…

“Vương huyện trưởng, tôi là Tiểu Hàn làm ca đêm ở văn phòng ủy ban huyện, mấy người chúng tôi lần đầu tiên mới thấy có lãnh đạo của huyện làm tăng ca tới tận rạng sáng, cho nên mọi người mới ủy thác tôi tới mời ngài điếu thuốc, để biểu đạt sự kính trọng của chúng tôi.”

Vương Tư Vũ cười cười, thầm nghĩ rằng tên này vỗ mông ngựa thật không tồi, nhưng nhìn vẻ mặt người trẻ tuổi này, cũng có vẻ rất chân thành.

Tiểu Hàn lấy bao thuốc, rút ra một điếu, đi tới trước mặt Vương Tư Vũ, cung kính châm cho hắn, liếc mắt nhìn lên bàn làm việc, lại nhẹ giọng nói: “Vương huyện trưởng, ngài cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhé.”

Vương Tư Vũ gật đầu, hít một hơi, cảm thấy rằng điếu thuốc này hơi cay, cúi đầu nhìn xem, là thuốc lá hiệu Ngọc Sơn của nhà máy thuốc lá Hoa Tây, một bao ba đồng, liền lấy từ trong ngăn kéo bàn ra hai bao Đại Trung Hoa, ném cho Tiểu Hàn, cười nói: “Đưa cho các đồng chí trực ca hút, bọn họ cũng rất vất vả.”

Mắt thấy Tiểu Hàn đã ra khỏi văn phòng, Vương Tư Vũ mới nâng cổ tay nhìn đồng hồ, không phải vậy chứ, đã rạng sáng rồi. Lúc này mới nhớ ra mình còn chưa ăn cơm chiều, cảm thấy bụng bắt đầu kêu ‘òng ọc’ không ngừng, liền lấy quyển sách ở phía sau lưng, gấp dấu ở chỗ đang xem dở, mới lưu luyến đặt nó vào trong tủ hồ sơ, rồi lại dọn dẹp đống tài liệu ở trên bàn.

Thu dọn xong, vừa định tắt đèn, chợt lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng gõ cửa “cộc cộc”, Vương Tư Vũ tự nhủ đúng là gặp quỷ, sao vẫn còn chưa hết, cau mày mở cửa, đã thấy Lý Thanh Mai tay cầm hộp cơm, mỉm cười đứng trước cửa.

” Lý chủ nhiệm, ngài đây là?” Vương Tư Vũ liếc nhìn hộp cơm trong tay cô, hơi sửng sốt, bụng lại không chịu thua kém mà kêu lên “òng ọc”.

“Vương huyện trưởng, tôi vừa mới thấy ở trên diễn đàn Người Thanh Dương có một topic, nói ngày đầu tiên ngài đi làm đã tăng ca làm đến khuya, thật sự là khiến cho người ta phải khâm phục, cho nên tôi mới vội vã làm món ăn khuya đến cho ngài.” Lý Thanh Mai thuận tay vuốt tóc, nhẹ nhàng nói. Vương Tư Vũ thấy cô mặc một chiếc áo bó sát, trước ngực từng đợt sóng dập dềnh, hình như là không mặc áo ngực. Nhìn bộ ngực sung mãn rung động từng đợt theo hô hấp, Vương Tư Vũ liền cảm thấy tròng mắt cùa mình sắp rơi ra đến nơi, trong lòng ngứa không chịu nổ, đột nhiên sinh ra một cảm giác muốn sờ thử xem.

Nhưng hiện tại dạ dày đang vào lúc khó chịu, Vương Tư Vũ gật đầu, mỉm cười mời cô vào phòng. Lý Thanh Mai đặt hộp cơm lên bàn làm việc, Vương Tư Vũ cầm đũa ăn vô cùng thoải mái.

Vương Tư Vũ ăn cơm mà trong lòng vẫn càm thấy mơ hồ, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Lý Thanh Mai, thấy khuôn mặt cô có một vẻ dương dương đắc ý, liền cảm thấy hơi khó hiểu. Hắn biết chồng của vị thiếu phụ xinh đẹp trước mặt này là Trương Chấn Vũ, mà Trương Chấn Vũ là phụ tá đắc lực của Ngụy Minh Lý, hắn cũng là tâm phúc tuyệt đối của ông ta. Hắn ta đẩy bà xã đi làm trợ thủ ình, chắc chắn là không có cái ý gì tốt, phỏng chừng là muốn đóng một cái đinh ở bên cạnh mình, theo dõi nhất cử nhất động của mình.

Có điều vị Lý chủ nhiệm này cũng quá là chuyên nghiệp nha, chỉ vì theo dõi mà đến nửa đêm còn làm đồ ăn mang đến tận nơi, cho dù là đặc công của cục an ninh quốc gia chắc cũng không chuyên nghiệp đến như vậy. Vị Lý chủ nhiệm này không phải là xem nhiều phim hình sự quá đấy chứ?

Tóm lại sự nhạy bén của Lý Thanh Mai đã làm cho Vương Tư Vũ hoàn toàn mơ hồ. Vừa ăn cơm vừa cau mày, càng không ngừng suy nghĩ về động cơ của Lý Thanh Mai, càng không nghĩ ra, vẻ mặt lại mang theo chút phiền muộn.

Lý Thanh Mai ban đầu còn vô cùng đắc ý, mừng thầm vì đã nắm được cơ hội ngàn năm có một, Muộn như vậy mà còn mang đồ ăn tới, Vương huyện trưởng nhất định là sẽ cảm động đến rối tinh rối mù, không nói đến lệ nóng lưng tròng, ít nhất cũng phải liên mồm nói cảm tạ. Nhưng mà nhìn vẻ mặt Vương Tư Vũ lại có vẻ không thích hợp, càng ăn càng nhíu mày, Lý Thanh Mai lại cảm thấy hơi bất an, chẳng lẽ là đồ ăn không hợp khẩu vị?

Xem thấy Vương T


XtGem Forum catalog