n khác đều không quan trọng.” Sở mẹ mẹ lơ đểnh khoát tay.
“Đây không phải trọng điểm sao?” Tiễn Tiểu Háo nói leo.
“Đừng có nói leo.” Sở mẹ mẹ lại gõ nhẹ đầu Tiễn Tiểu Háo. Tiễn Tiểu Háo bất mãn bĩu môi.
“Thích thì theo đuổi đi, bá mẫu là người từng trải, bác nói cho cháu nghe nè, hiện tại hắn đang ở trạng thái thất tình, tâm tình khẳng định rất mất mác, lúc này cháu cứ ân cần niềm nở, chủ động chút.” Sở mẹ mẹ nói.
“Việc này cháu biết……”
“Không, đây cũng chưa phải trọng điểm, tặng hoa tặng lễ vật rất vô ích , cháu phải cho hắn ấm áp, tập cho hắn thói quen có cháu, không thể ly khai cháu.” Sở mẹ mẹ rất có kinh nghiệm nói.
“Vậy……”
“Ai nha, cháu cứ nghe bác.” Sở mẹ mẹ tước đoạt quyền tự do ngôn luận của Tiễn Mạc Nam.
“Thực hành luôn đi , bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày đưa đón hắn , tan ca liền dẫn hắn đi xem phim gì đó , sau đó ở lại trong nhà hắn nấu cơm cho hắn ăn, thỉnh thoảng còn có thể ở nhờ nhà hắn, vật dụng cá nhân, dép lê đồ ngủ…vân vân , sắm thêm một cái ở nhà hắn.
“Khoảng hai tháng, là cháu có thể tỏ tình, tỏ tình đừng làm long trọng quá, lúc xem TV hoặc là ăn cơm nói là được.” Sở mẹ mẹ một hơi nói xong, vừa lòng vỗ vỗ bả vai Tiễn Nhị ca.
“Vậy, nếu hắn không đồng ý thì sao?” Tiễn Mạc Nam hỏi.
“Tử triền lạn đánh*.” Tiễn Tiểu Háo rất có kinh nghiệm nói.
“Sai!” Sở mẹ mẹ phủ định lời Tiễn Tiểu Háo.
“Gì chứ, sao lại sai được chứ, con cũng áp dụng chiêu đó với chị Cố Hoài mà .” Tiễn Tiểu Háo phản bác lại.
“Cố Hoài lúc đó là không lên tiếng, tình huống không giống nhau.”
“Vậy, cháu phải làm sao bây giờ?” Tiễn Mạc Nam mờ mịt hỏi.
“Mất tích, mất tích khoảng một tuần, cam đoan hắn sẽ tự mình tìm đến cháu.” Sở mẹ mẹ ban thánh chỉ, tràn đầy tự tin nói.
Chú thích:
*ôn nhu thể thiếp: dịu dàng quan tâm.
*tử triền lạn đánh: tấn công theo kiểu “chai mặt”, đeo bám bằng được.
CHƯƠNG 47: BỎ NHÀ RA ĐI
47. Bỏ Nhà Ra Đi …
“Oa, bá mẫu thật là lợi hại, con rất bội phục người……” Tiễn Tiểu Háo vỗ tay, vì Sở mẹ mẹ vĩ đại diễn giảng.
“Đó là vì, bác ăn muối nhiều hơn các con ăn cơm. Nghĩ tới năm đó câu dẫn ba Cố Hoài, quả thật phí không ít sức lực.” Sở mẹ mẹ đắc ý nói.
“Gì cơ, bá mẫu theo đuổi bá phụ a?” Tiễn Tiểu Háo kinh ngạc hỏi.
“Vô nghĩa, chờ tên đầu gỗ kia đến truy bác đến bao giờ?”
“Thật là lợi hại! Bá mẫu, giúp con giúp con!” Tiễn Tiểu Háo chợt đứng dậy bắt lấy tay Sở mẹ mẹ.
“Con không phải theo đuổi thành công Cố Hoài rồi sao?” Sở mẹ mẹ khó hiểu hỏi.
“Ai nha, không phải mà…… Chuyện đó……” Tiễn Tiểu Háo mặt đỏ hồng.
“Nè, anh đi ra ngoài đi ra ngoài.” Tiễn Tiểu Háo đẩy đẩy Tiễn Nhị ca.
“Ác.” Tiễn Nhị ca ngoan ngoãn đi ra phòng, còn giúp các nàng đóng cửa.
Sau đó Tiễn Tiểu Háo liền bắt đầu cùng Sở mẹ mẹ ở trong phòng âm thầm thương lượng, ai cũng không biết ngày đó các nàng buổi tối tán gẫu chuyện gì, tóm lại khi Sở Cố Hoài lôi kéo Tiễn Tiểu Háo về nhà, thấy trên mặt nàng có chút cổ quái , làm cho người ta sợ hãi cười……
Sở trạch
“Rốt cuộc em bị làm sao vậy? Từ nhà trở về đây vẫn cười như thế.” Sở Cố Hoài nhịn không được, khoanh tay hỏi.
“Không có gì đâu, không có gì.” Tiễn Tiểu Háo không muốn nói, vẫn là cổ quái cười.
“Nói hay không?”
“Thật sự không có gì mà.”
“Đêm nay em ngủ khách phòng, đứng lên đi, chị phải ngủ.” Sở Cố Hoài quyết đoán đem Tiễn Tiểu Háo đẩy hướng ngoài cửa.
“Ai, em nói, em nói……” Tiễn Tiểu Háo xin khoan dung, thỏa hiệp.
“Nói đi, Sở Cố Hoài đem Tiễn Tiểu Háo lôi đến trên giường, ôm nàng nằm xuống.
“Chị Cố Hoài, chúng ta phải có em bé.” Tiễn Tiểu Háo cười quái dị nói nhưng mặt khác nàng lại không muốn nói cho Sở Cố Hoài.
“Ờ.” Sở Cố Hoài phản ứng không kinh ngạc như Tiễn Tiểu Háo dự kiến, chỉ là thản nhiên ” Ờ” Một tiếng.
Điều này làm cho tâm Tiễn Tiểu Háo lập tức trầm xuống, chị ấy……không muốn có em bé sao.
“Chị Cố Hoài…… Chị, chị không thích?” Tiễn Tiểu Háo thanh âm nho nhỏ , che dấu run rẩy.
“Đầu óc em lại suy nghĩ linh tinh cái gì rồi hả, sao chị lại không thích được chứ, chuyện này bá mẫu buổi chiều đã nói cho chị, chị biết cho nên mới không ngạc nhiên.” Sở Cố Hoài cười vỗ vỗ đầu Tiễn Tiểu Háo.
“Hở?! Sao mẹ nói cho chị mà không nói cho em! Còn nữa! Chị cũng không nói cho em nha!” Tiễn Tiểu Háo tức giận nói, tâm lại dịu xuống dưới, có chút ê ẩm .
“Bởi vì chị khẳng định em đã biết.” Sở Cố Hoài nói.
“Vì cái gì chị khẳng định như vậy?” Tiễn Tiểu Háo rất nhanh hỏi.
“Bởi vì em hỏi chị vấn đề này cho nên chị mới dám khẳng định.” Sở Cố Hoài kiên nhẫn giải thích.
“Như vậy a……” Tiễn Tiểu Háo gật gật đầu. Sau đó đột nhiên bạo cười:” Ha ha ha ha……”
Sở Cố Hoài mang theo vẻ mặt hắc tuyến, xoay người ngủ.
“Chị yêu~~…… Đừng như vậy mà.” Tiễn Tiểu Háo từ phía sau ôm lấy Sở Cố Hoài, cọ cọ lưng nàng.
“Đừng ầm ĩ nữa, ngày mai chị còn phải đi làm.”
“Em cũng muốn đi.” Tiễn Tiểu Háo nói.
“Em đi để làm gì, ở đó chán lắm.”
“Cô học muội kia của chị, hừ hừ……” Tiễn Tiểu Háo nhạy cảm phát giác một tia khó chịu.
“Nàng làm sao vậy?” Sở Cố Hoài hỏi.
“Không bình thường.” Tiễn Tiểu Háo lẩm bẩm nói.
“Chị đã điều tra qua xuất thân, thật sự trong sạch, người cũng đơn thuần.” Sở Cố H