Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Tác giả: D Điều Lệ Táp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327664

Bình chọn: 8.00/10/766 lượt.

được.

– Em cũng hy vọng là hiểu lầm vậy, nhưng cũng may tối hôm qua em có ghi âm, lấy cái này làm bằng chứng, không biết anh còn có gì để giải thích! – Cô dùng di động cọ ngực của anh, cúi đầu kê cằm trên bờ vai anh.

Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng nhấn một cái nút nào đó trên điện thoại, bên trong truyền đến tiếng thở dốc của một người đàn ông bởi vì dục vọng mà khàn khàn:

– Đồng Đồng, bảo bối nhỏ của anh. . . . . . anh muốn em. . . . . . , Đồng Đồng, anh yêu em, anh rất yêu em… em biết không?, Đồng Đồng, Đồng Đồng của anh. . . . . .

Dĩ nhiên cô đã cắt bớt một bộ phận mắc cỡ chết đi rồi, cố ý đưa nội dung anh nói xuống dưới.

Nghe trong điện thoại truyền tới giọng của mình, Dean đau như muốn nứt ra, đưa tay vuốt cái trán, làm bộ suy nghĩ:

– Tôi uống say rồi!

Anh đẩy tất cả sai lầm do uống rượu say đưa tới, chỉ hy vọng có thể lừa gạt được cô, nhưng nhìn tâm tình của cô giờ khắc này cũng biết không lừa được cô, vì cô đã nhận định anh là Mạc thiếu gia rồi! diễn; đàn ,lê quý: đôn Thôi, dù sao cũng đã thành kết cục không tránh được, anh còn có gì phải kiêng dè?

Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, bước xuống nhặt quần áo bị anh ném đầy đất tối qua lên, vừa khoác áo lên, cánh tay bị dùng sức bắt lấy, xoay người đối diện một đôi mắt đẹp bốc lửa.

– Tại sao? Tôi cũng biết rõ chân tướng rồi, anh vẫn là làm như không có chuyện gì xảy ra? Chẳng anh không cảm thấy anh còn thiếu tôi một lời giải thích? Giả chết chơi rất vui sao? – Giọng của cô nghe vào có chút run rẩy, đôi môi hơi phát run, trong mắt chứa đựng nước mắt.

– Tôi. . . . . . ôi! – Anh kéo cô ngồi trên ghế sofa, nhặt quần áo trên đất lên phủ thêm cho cô, tránh cho cô cảm lạnh. Cô lại một phen ném quần áo ra đất, đẩy anh ra, cúi đầu yên lặng rơi nước mắt.

– Thật xin lỗi! – Anh đưa tay cô vào trong ngực, bàn tay nắm bàn tay nhỏ của cô, lồng ngực dán phía sau lưng cô. Cô cũng không nhúc nhích tựa vào trong ngực của anh, chỉ nghe thấy âm thanh nức nở.

Dỗ hồi lâu, thấy cô vẫn không có phản ứng, anh có hơi sốt ruột, vội vàng xoay người cô qua, nâng cằm của cô lên, dùng ngón tay thay cô lau nước mắt trên gương mặt, thở dài nói:

– Anh làm như vậy, cũng là vì muốn tốt cho em! Lúc ấy tình huống rất nguy hiểm. . . . . .

Cô ngẩng đầu lên, giơ tay lên tát anh một cái, một tát này hao hết tất cả hơi sức của cô. Không phải vì anh nói bậy mà đánh anh, mà bởi vì anh lừa cô lâu như thế làm cho cô tan nát cõi lòng.

Một tát này không chỉ có dọa sợ chính cô, Mạc Duy Dương cũng sững sờ mấy giây, tay giữ trên vai cô từ từ buông ra, ánh mắt sâu không lường được nhìn thẳng cô.

Mà cô thật sự là không có dũng khí để nhìn dấu ngón tay trên mặt anh cùng với biểu cảm của anh trong giờ phút này. Đau lòng căng lên, anh không nói lời nào, cô cho rằng anh sẽ hung hăng mắng cô, lại chỉ nghe thấy giọng trầm muộn vang lên ở đỉnh đầu của cô:

– Hết giận chưa? Còn muốn đánh nữa không?

Cô lại đau lòng nhìn anh, đưa tay níu lấy áo anh, vừa khóc vừa cười nói:

– Anh có biết anh rất đáng ghét không? Lừa tôi một năm, tránh mặt không gặp tôi một năm, sau đó một mình chu du ở các quốc gia. Chẳng lẽ tù trước đến giờ anh không hề cân nhắc qua cảm nhận của tôi? Tôi còn ngu ngốc mà bảo vệ cái hũ tro cốt quan trọng kia như vậy, lại không biết. . . . . . – Cô nghẹn ngào tiếp tục khóc nói – Có phải anh cũng đang ở sau lưng cười tôi ngu ngốc đến mức người ta lừa gạt cũng không có cảm giác.

Tay cô níu lấy áo anh càng lúc càng gấp, mà anh chỉ có thể đưa tay lồng vào mu bàn tay của cô, cổ họng nghẹn cứng, giọng run kịch liệt:

– Cái đó. . . . . . không phải như em nghĩ. . . . . . năm đó. . . . . .

Không đợi anh nói xong, cô trực tiếp cắt đứt lời của anh:

– Không cần nói nữa, tôi không muốn nghe! Cái tên lừa gạt nhà anh, lừa gạt tôi vất vả vậy, tại sao bây giờ muốn thừa nhận, tiếp tục giả bộ nữa đi chứ! Còn nhận người với tôi làm cái gì? Tôi đúng là mắc bệnh mới có thể luôn tìm anh, nhớ anh!

Cô vừa nói như thế, trái tim của anh giống như bị vô số cái tay níu thật chặt lấy, có chút thở không nổi. Cô khổ sở, trong lòng anh cũng không chịu nổi.

– Đồng Đồng! – Giọng của anh khàn khàn đi không ít, tay anh muốn vươn ra ôm lấy cô, lại sợ bị cô ghét bỏ, cho nên chỉ có thể dừng ở giữa không trung, ánh mắt nặng nề nhìn cô.

Cô cắn răng một tay đẩy anh ra, sau đó đứng dậy sửa sang lại quần áo của mình. Anh vội vậy lấy cô vào trong ngực, không để cho cô không để ý tới anh.

– Buông tôi ra, bây giờ tôi thành toàn cho anh, để cho anh tự do, tôi cũng sẽ không quay lại can trở anh, tôi đi tìm đàn ông để gả! Tôi sẽ không đợi anh nữa – Cô đang nói lẫy, nhưng khi anh nghe vào trong tai lại cảm thấy hết sức chói tai, đặc biệt là câu kia của cô ‘tìm đàn ông để gả’, càng thêm khơi dậy thân kinh của anh. Người phụ nữ của anh sao có thể gả cho người khác, muốn gả cũng phải gả cho anh.

– Muốn lập gia đình như vậy? Chẳng lẽ đợi ở bên cạnh anh không được? – Anh có phần bị thương hỏi.

– Đợi ở bên cạnh anh? Lời này nghe thật đúng là nực cười. Mạc Duy Dương, tôi sẽ không đợi anh nữa! Sẽ không bao giờ chờ đợi anh nữa! – Vẻ mặt cô hế


Polly po-cket