lên trên, nhìn thẳng nơi dưới cằm của anh, khóe miệng nâng lên nụ cười chua sót.
CHƯƠNG 138: ĐẠI KẾT CỤC ĐẦU
– Dean, có thể vào không? – Ngoài cửa vang lên tiếng coral. Mạc Duy Dương đi tới cửa phòng, giúp cô mở cửa, nhận lấy quần áo trên tay cô, nói cảm ơn – Vất vả rồi!
Coral vẫn chỉ cười nhạt không nói, ánh mắt nhìn một chút vào trong phòng.
Mạc Duy Dương thấy đã lâu mà cô không có ý tứ rời đi, không nhịn được hỏi:
– Thế nào? Còn có việc?
Coral cười nói:
– Không có, vậy thì không quấy rầy các ngươi!”
Mạc Duy Dương đóng cửa lại, đi về phía cô, cầm quần áo đưa cho cô:
– Mới mua, đến phòng tắm thay đi!
Diệc Tâm Đồng hếch môi lên, nhận lấy quần áo vào phòng tắm.
Lúc đi ra, anh đã dọn thức ăn xong, bản thân anh đang ngồi trên bàn ăn xem báo.
Cô cau mày hỏi:
– Hi và Phi Ưng đâu?
Anh để tờ báo xuống nhìn cô:
– Ăn cơm trước rồi mới nghĩ thứ khác! – Cô cứ nhớ mãi không quên Phi Ưng làm cho anh rất buồn bực trong lòng.
– Đừng quên, là ai muốn chúng ta lập tức rời khỏi đây, bây giờ tôi quan tâm đến bàn bè có gì không đúng! – Cô có chút tức giận nói.
– Không cần về, anh sẽ phái người mua hai vé máy bay để bọn họ đi về trước, em ở lại! – Câu nói đầu tiên của anh đã không để ý quyết định của cô, cô nắm quả đấm đi về phía anh – Tại sao mỗi lần đều không hề hỏi ý kiến của tôi, quyết định của tôi luôn không quan trọng như vậy sao? diễn ,đàn lê. quý /đôn Hay là anh cảm thấy tôi cũng sẽ mặc cho anh định đoạt?
Anh ngẩng đầu nhìn cô, lông mày không thể không nhíu lại:
– Anh không định đoạt em, anh chỉ không muốn em rời khỏi bên cạnh anh. Anh sẽ mau chóng xử lý tốt chuyện bên này, sau đó cùng nhau trở về thành phố J.
– Tại sao tôi phải cùng anh trở về, không phải anh đã sớm vứt bỏ tôi sao? Nếu như không phải tôi vẫn quấn chặt lấy, anh đã sớm quên mất con người tôi không còn một mảnh rồi.
– Đồng Đồng! – Anh nghiêm túc kêu cô một tiếng, thoáng qua trong mắt một tia đau đớn.
– Mạc Duy Dương rốt cuộc anh muốn như thế nào? Trước là tôi không đủ dứt khoát, cứ không bỏ được anh, hiện tại tôi thành toàn cho anh tự do, rời khỏi anh… Anh còn muốn như thế nào? – Cô kích động mắt rưng rưng nước mắt.
– Thật xin lỗi, anh chỉ muốn nói, anh không thể không có em, trước là em không bỏ được anh, bây giờ là anh không bỏ được em. Anh chưa từng ngừng yêu em, cho dù là ở trong một năm nay, anh cũng chưa từng có những người phụ nữ khác, là trời đất chứng giám, anh đối với em trung trinh! – Anh đứng dậy đi tới trước mặt cô, ôm cô vào trong ngực, mà cô có phần khóc không thành tiếng.
– Anh cho rằng anh nói những lời này, tôi sẽ lập túc tha thứ cho anh sao? Anh có biết trong một năm qua tôi vì anh đã khóc bao nhiêu lần, ngay cả quyết tâm chết cũng đã có, nhưng còn anh thì sao? Anh chế giễu tôi trốn ở nhưng nơi khác, mặc cho tôi khổ sở, vẫn không chịu ra mặt, đây chính là phương thức anh yêu tôi, tôi không lạ! – Cô kích động đẩy anh ra, sau đó xoay người bỏ đi, lại bị anh ôm lấy eo nhỏ từ phía sau.
– Thật xin lỗi! Anh chỉ biết là anh dùng phương thức sai lầm rồi, nhưng mà anh yêu em, Đồng Đồng, anh yêu em! Xin đừng đang dùng loại phương thức này trừng phạt cả em và anh, anh biết rõ sai lầm rồi! Cầu xin em tha thứ, cầu xin em ở lại bên cạnh anh! Đầu của anh đặt ở trên vai cô, giọng vô cùng khàn.
– Hu hu! – Cô xoay người không khách khí nâng cánh tay của anh lên, cắn một cái thật to lên cánh tay của anh, cho đến khi trên cánh tay của anh có lưu hai dấu răng rõ ràng, cô mới há miệng, ngẩng đầu phát hiện lông mày anh cũng chưa từng nhíu một cái, cô bĩu môi nói – Đây là trừng phạt anh vứt bỏ em đấy!
Nói xong, cô nhón chân lên lại dùng sức cắn một cái trên cổ anh, môi đặt ở nơi đang chảy máu, cô cắn răng mà nói ra:
– Trừng phạt anh hờ hững đối với em.
Ngửa nữa trực tiếp hôn lên môi của anh, anh kinh ngạc nhìn cô. Anh đưa tay muốn ôm cô, lại bị hai tay của cô đẩy ra. Hai tay cô nâng môi của anh lên, giống như là một con chó điên gặm loạn, cho đến trên môi của anh tất cả đều là máu tươi, cô mới đẩy anh ra, thở hổn hển lau miệng nói:
– Trừng phạt xong!
Anh sững sờ tại chỗ, còn cô đã sớm ngồi trên bàn ăn hưởng thụ thức ăn ngon, cô đói chết rồi! Cô liếc nhìn người đàn ông còn ngây người ở nơi đó, kêu lên:
– Anh có muốn ăn cơm hay không?
Anh hoàn hồn ngồi xuống vị trí đối diện cô, nhỏ giọng hỏi:
– Có phải hết giận rồi không, không rời khỏi anh nữa hả?
Cô nguýt anh một cái:
– Anh cảm thấy thế nào?
Anh nhếch môi cười, tâm tình rất tốt cầm đũa lên giúp cô gắp thức ăn:
– Ăn nhiều một chút, đây là món em thích nhất!
Cô ghét bỏ chu miệng:
– Tự em sẽ gắp, không cần anh xen vào việc của người khác!
Nhưng anh lại cưng chiều cười với cô, biết cô đã tha thứ cho anh, tâm tình của anh trở nên rộng mở trong sáng.
Điện thoại di động của cô và anh đồng thời vang lên, sau đó tự liếc nhau một cái, xoay người nhận điện thoại.
– Hi, sao vậy?
– Đồng Đồng, thật xin lỗi, tớ làm Phi Ưng tức giận bỏ đi, hình như anh ta mua vé máy bay trở về thành phố J rồi, cho nên hiện tại tớ chạy đi đuổi theo anh ta, một mình cậu trở về thành phố J được khô