của mọi người ở hiện trường.
Khuê Thú Chi vừa quay đầu đã nhìn thấy Vu Hàn, nhanh chóng đem khuôn mặt không còn chút máu tiến đến gần cô, trong lòng không ngừng mắng nhiếc. Con mẹ nó! Chết tiệt!
“Tiểu Hàn, tất cả đều là hiểu lầm thôi, không giống như em đang nghĩ đâu”. Anh nhẹ giọng giải thích.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ mặt lại giống như không nhận ra anh là ai.
“Tiểu Hàn…”. Anh bối rối mở miệng, nhưng lại bị thanh âm của cô thình lình đánh gãy.
“Tôi nghĩ như vậy là nghĩ thế nào?”. Cô hỏi anh.
Khuê Thú Chi trong khoảng thời gian ngắn á khẩu không trả lời được.
“Tại sao bọn họ lại muốn vây bắt anh?”. Cô hỏi.
“Anh quên mang theo giấy thông hành, cho nên mới có hiểu lầm kia…”. Anh không biết giải thích thế nào.
“Hiểu lầm kiểu gì mà phải động tay động chân?”.
“Cái này…”.
“Anh không phải đang làm việc trong viện lập pháp sao? Tại sao lại ở ngoài này?”.
“Anh…”.
“Anh thật sự đang làm việc ở đây sao? Nếu đã như vậy, sao chỉ vì không mang theo giấy thông hành liền biến thành người diễn toàn vai võ phụ? Thân thủ của anh sao lại thế? Tôi còn tưởng mình đang xem phim hành động. Còn người mới nói chuyện với anh là ai? Sao lại hành xử cung kính với anh, có phải hay không anh dối gạt tôi chuyện gì?”.
Liên tiếp nhiều vấn đề đến cùng một lúc ép Khuê Thú Chi bẹp đến không đứng dậy nổi, anh nhìn cô đang chờ đáp án, nhịn không được đem đám bảo vệ hỗn đản bại sự nhiều hơn thành công kia mắng một ngàn tám trăm lần.
Tình huống này biết giải thích làm sao đây???
Bên trong xe tràn ngập không khí làm người ta hít thở không thông, Khuê Thú Chi thật cẩn thận nhìn Vu Hàn từ lúc lên xe đã không nói một câu, trong đầu rối loạn chen chúc những suy nghĩ không biết phải ứng biến với cô ra sao.
“Anh có thể giải thích”. Anh nhỏ giọng mở miệng, muốn ngăn cơn sóng dữ.
“Giải thích cái gì? Giải thích vì sao một nhân viên hành chính nhân sự nho nhỏ có thể làm người ta khúm núm, còn động thủ tay không đánh lại một đám bảo vệ sao?”. Cô mở miệng, ngữ khí bình thản nói.
Khuê Thú Chi cứng người, nhất thời á khẩu không trả lời được.
“Sao lại không nói gì, anh không phải muốn giải thích sao?”. Cô mặt không chút thay đổi quay đầu nhìn anh.
Không ngờ anh thật sự có chuyện giấu giếm cô. Cô vẫn nghĩ mình đã tìm được một người chồng đàng hoàng, thật thà, ngay cả nói dối thiện ý cũng không học được, ai biết sự việc vốn không phải thật như vậy. Cô không chỉ có cảm giác bị lừa, còn có cảm giác mình là kẻ ngu ngốc, tâm tình của cô bây giờ phải nói là cực kỳ, cực kỳ hỏng bét.
“Em đang tức giận?”.
“Tôi đang đợi anh giải thích”. Cô không tự chủ được, cao giọng.
Làm sao bây giờ? Cô ấy thật sự đang rất tức giận. Nếu chuyện này mà làm cho cô tức giận đến vậy, anh thật không tưởng tượng nổi, cô mà biết được tên Tiểu Thú có đánh chết cô cũng không gả cho kia đáng lẽ lấy cô làm vợ lại chính là anh, tất cả đều là kế hoạch do anh và ba mẹ cô bày ra, cô không tức điên lên mới là lạ.
Làm sao đây a??? Chuyện này anh thế nào cũng phải xử lý cẩn thận, nếu không hậu quả khó có thể tưởng tượng được.
Anh nhíu chặt chân mày, liều mạng nghĩ biện pháp.
“Anh dừng xe lại bên đường đi”. Cô bỗng nhiên mở miệng.
“Tiểu Hàn?”. Anh vẻ mặt kinh hoàng nhìn về phía cô.
“Nếu anh còn chưa tìm được cớ hoặc từ gì để che đậy việc mình làm thì anh cứ một mình từ từ suy nghĩ, tôi muốn xuống xe, đỗ xe lại bên đường cho tôi xuống”. Cô lãnh đạm nói, không có tâm tình kiên nhẫn chờ đợi một sự dối trá khác.
“Anh không phải cố ý gạt em”. Khuê Thú Chi nhanh chóng giải thích, dường như sợ cô một giây sau sẽ không thấy đâu nữa.
“Anh thật sự là nhân viên công vụ ăn lương nhà nước, chỉ là tính chất công tác của anh có vẻ không giống vậy, anh… Anh sợ sẽ dọa em chạy mất, cho nên mới nói dối em”.
“Sợ sẽ dọa tôi chạy?”. Lý do kiểu gì thế này?. “Tính chất công tác của anh rốt cuộc là cái gì?”.
“… Có chút khó giải thích”.
Hay là anh ta không muốn nói thật?. “Không cần giải thích nữa, ngừng xe lại bên lề đường đi”. Cô căm tức nói.
“Không, không khó, tuyệt đối không khó, nếu so sánh với việc ăn cơm, uống nước, đại tiện, đi ngủ còn đơn giản hơn”. Anh nhanh chóng sửa lời.
Vu Hàn nhíu mày. Anh có cần thiết phải nói một tràng dài dòng như vậy không?. “Ngay cả chữ đại tiện, tiểu tiện cũng nói ra được sao?”.
Thật là… mất vệ sinh.
Vụng trộm liếc mắt ngắm cô một cái, xác định cô đã không còn kiên trì muốn xuống xe nữa, Khuê Thú Chi thở phào nhẹ nhõm. Anh rất sợ cô xuống xe xong, liền bắt taxi bỏ chạy mất dạng.
Đi qua hơn hai tháng, anh đã có thói quen mỗi ngày đều có thể gặp cô, nghe cô nói chuyện, ôm cô ngủ, hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi có cô bên cạnh. Nếu mất đi cô, dù chỉ là một ngày ngắn ngủi, anh không thể tưởng tượng nổi, cũng không chịu đựng nổi.
“Công tác của anh tính chất hẳn có thể gọi là cố vấn an ninh, nhưng bởi vì không có danh hiệu chính thức, cho nên thật không biết giải thích với người khác thế nào”. Anh than nhẹ một tiếng.
“Cố vấn an ninh?”. Cô làm một bộ như vịt nghe sấm.
“Cái này thật khó nói được—”. Thấy cô nhìn chằm chằm, anh lập tức đổi lời nói. “Nói đơn giả
