àm, có đôi khi chính anh cũng cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì cô cười nên anh cười, bởi vì cô buồn nên anh cũng buồn, bởi vì cô mặt ủ mày chau mà cảm thấy trong lồng ngực uất ức. Yêu một người, thì ra việc không hề có đạo lý gì như vậy sao?
Thật là khó có thể nghĩ được… !(1)
(1) Nguyên văn ‘bất khả tư nghị – 不可思議
Thẳng thắn nói hết mọi chuyện với cô sao? Nếu như cô thật sự yêu anh, nhất định sẽ tha thứ cho anh. Còn nếu làm cho cô sinh ra nghi ngờ với tình yêu của anh, cũng không sao, hai người bọn họ tương lai cuộc sống còn dài, dù anh có phải quấn chặt lấy cô cả đời, làm cho cô tin tưởng vào tình yêu đó, anh cũng không hối tiếc.
Anh sẽ khôi phục hết thảy diện mạo nguyên thủy của mình, không có có nói dối cũng không lừa gạt, chỉ có nhiệt tình cùng thành thực mà thôi.
Chỉ cần thẳng thắn giải tỏa khúc mắc, bọn họ nhất định có thể hạnh phúc cả đời.
Đột nhiên có cảm giác trong đầu mình đã sáng tỏ như trăng giữa trời mây mù đã tan, Khuê Thú Chi trong lòng tràn đầy tin tưởng từ ghế salon đứng dậy, chuẩn bị chủ động tích cực giải thích, dẹp bỏ sự bị động tiêu cực mà chờ đợi sự trừng phạt từ cô.
Nhưng khi vừa mới đứng lên, trong bụng lại truyền đến một trận co rút quặn đau, làm cho anh cả người như nhũn ra.
Tại sao có thể như vậy?
Nghi vấn mới nổi lên trong lòng xong, cơn đau nhức quặn ruột thứ hai lại lần nữa đánh úp tới làm anh không khỏi nhăn mày, nhằm phía toilet xông tới.
Sự yên lặng ở phòng ngoài làm Vu Hàn cau chặt chân mày, hoài nghi rốt cuộc anh đang làm cái quỷ gì ngoài đó? Chẳng lẽ anh một chút cũng không để ý hay khẩn trương trước quyết định của cô sao? Hay là kỳ thực anh đang làm cái gì đó đặc biệt ở bên ngoài, cố ý muốn làm cô bất ngờ để cô nguôi giận, cầu xin sự tha thứ của cô?
Vu Hàn khẽ thở dài một hơi.
Thật ra thì cô cũng không phải là rất tức giận gì cho cam, chẳng qua là cảm thấy có chút mờ mịt, có chút không xác định được, còn có một chút cảm giác buồn bực cùng căm tức không nói ra được mà thôi.
Anh làm cho cô cảm thấy mình ngu ngốc, quả thực rất ngu ngốc!
Cô chán ghét việc bản thân bị đùa bỡn, cho dù đối phương có cố ý làm vậy hay vô tình cũng như nhau mà thôi.
Nhưng nếu là Khuê Thú Chi, thật sự làm cô muốn tức giận cũng không tức giận nổi, nếu không nói tới việc anh có gì đó lừa gạt cô, mọi thứ còn lại anh đối với cô chỉ có cực sủng cùng yêu thương hết mực, cơ hồ sắp đạt tới mức cả thần tiên cũng phải ghen tỵ.
Cho dù không thích đăng ten và màu hồng phấn, nhưng bởi vì cô thích, tất cả gian phòng đều bị cô bày trí như nhà búp bê Barbie anh cũng không có chút gì oán thán, thậm chí còn tự tay phụ giúp cô trang hoàng.
Cho dù bụng đã đói đến sôi ục ục thành tiếng, vì chờ cô hoàn thành món ăn ưng ý, phải nhịn đói đến ba tiếng đồng hồ, kết quả phải ăn đồ ăn làm sẵn đút trong lò vi sóng, anh cũng không than thở một câu.
Bất kể cô muốn cái gì, anh cũng sẽ thay cô tìm được, mua được, làm được. Bất kể tâm tình của cô rầu rĩ không vui thế nào, anh cũng đều nghĩ ra mọi biện pháp làm cô nở nụ cười tươi rạng rỡ trở lại.
Anh đối với cô sủng ái cơ hồ có thể nói là cực độ, vì vậy cũng làm cô bất tri bất giác ngày càng thật lòng yêu anh hơn, nhưng mà —
Phịch!
Bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh âm giống như có người nặng nề ngã xuống ghế salon, hơn nữa mơ hồ còn có tiếng rên rỉ truyền tới.
Anh ta rốt cuộc làm cái gì ngoài đó thế không biết? Chẳng lẽ không cẩn thận đá trúng cái gì té ngã đi! Quên đi, dù sao té ngã cũng không chết người, không cần để ý tới anh ta.
Tiếng rên không dứt bên tai làm cho Vu Hàn không nhịn được nữa xuống giường, xoay người tiến ra cửa, vặn tay nắm mở nó ra.
Vừa đi ra khỏi phòng, đã nhìn thấy Khuê Thú Chi vẻ mặt trắng bệch, trán đổ mồ hôi đầm đìa, hai mắt anh nhắm nghiền nằm trên ghế salon rên khẽ, cô khiếp sợ chạy nhanh đến bên cạnh anh.
“Ông xã?”. Cô đưa tay lay nhẹ anh, trên mặt tràn đầy lo lắng cùng sợ hãi.
Nghe thấy thanh âm của cô, Khuê Thú Chi suy yếu mở hai mắt ra.
“Anh làm sao vậy?”.
“Anh đau bụng quá”. Giọng anh yếu ớt trả lời.
“Đau bụng?”. Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của Vu Hàn, làm cho cô ngây ngốc vài giây.
Thấy cô rốt cuộc cũng nguyện ý ra khỏi phòng, Khuê Thú Chi cho dù thân thể vạn phần khó chịu, vẫn không muốn bỏ qua cơ hội muốn giải thích với cô.
“Tiểu Hàn, anh… có chuyện muốn nói với em…”. Anh giãy giụa từ ghế salon ngồi dậy, suy yếu nhìn cô mở miệng, nhưng vừa dứt lời, một trận đau bụng kịch liệt lại làm cho anh đau đến nỗi ngã xuống ghế salon, mồ hôi lạnh trên khuôn mặt rối rắm trượt xuống.
“Anh rốt cuộc làm sao vậy? Tại sao lại bị như vậy?”. Vu Hàn bối rối nhìn anh.
“Anh muốn nói với em là…”.
“Anh phải tới bệnh viện ngay”. Cô nhanh chóng lắc đầu, hốc mắt bởi vì lo lắng mà đỏ lên.“Anh có đứng lên được không? Anh phải ráng giúp em, một mình em không có cách nào chuyển anh đi được”.
“Tiểu Hàn, anh có lời…”.
“Anh làm ơn đừng có nói gì hết!”. Cô bối rối cắt đứt lời anh, cố hết sức đỡ anh từ ghế salon đứng dậy, thấy anh ngay cả sức đứng thẳng cũng không có, cô không nhịn được rơi nước mắt.
“Tại sao lại bị thế này, không phải sức khỏe