làm sao có thể?!”.
“Anh yêu em”. Anh thâm tình hạ giọng.
“Anh đáng giận!”. Cô đánh anh.
“Anh yêu em”.
“Anh là đồ hỗn đản!”. Cô càng dùng sức đánh anh hơn.
“Anh yêu em”.
“Anh… anh thật sự rất quá đáng, rất đáng hận, đáng chán, luôn tự cho là mình đúng, rất—”.
“Rất yêu em”. Anh ngắt lời cô, ôn nhu đưa mắt nhìn cô. “Mặc dù anh chưa từng nghĩ đến việc dùng khổ nhục kế để làm em mềm lòng, thậm chí làm em tha thứ cho chuyện anh lừa dối em, nhưng nếu như khổ nhục kế thật sự có tác dụng, đừng nói đến viêm dạ dày cấp tính, cho dù muốn anh ra cửa xe đụng phải bể đầu chảy máu, anh cũng không tiếc”. Vẻ thật tình mà kiên quyết, ánh mắt ôn nhu mà thâm tình.
Cô bỗng nhiên cứng đờ cả người, ngước đôi mắt long lanh trong sáng đầy nước lên, nghiêm nghị cảnh cáo anh. “Nếu anh thật sự can đảm làm cái trò ngốc đó, em cả đời sẽ không để ý đến anh nữa, anh có nghe không?”.
Một dòng suối ấm áp chảy trong lòng Khuê Thú Chi, làm ấm nỗi bất an trong lòng anh. Cô là đang để ý đến anh, quan tâm đến anh, thương anh, thật tốt quá!
“Anh nghe rồi”. Anh không kiềm chế được mỉm cười, bàn tay ôn nhu thay cô lau nước mắt trên khuôn mặt.
Ánh mắt của anh thâm tình, động tác mềm nhẹ, mỗi một ngụm khí hít vào thở ra phảng phất muốn cô biết anh yêu cô rất nhiều. Vu Hàn mềm lòng, cũng hết giận.
“Anh truyền nước hết rồi, để em đi gọi y tá”. Cô ôn nhu nói với anh.
Khuê Thú Chi gật đầu, buông tay cho cô rời đi.
Chỉ chốc lát sau cô quay trở về cùng y tá.
“Bác sĩ nói anh có thể về nhà nghỉ ngơi. Em đến quầy giúp anh đóng phí và lấy thuốc, anh chờ em một chút nhé”. Nói xong, cô cầm lấy túi xách lần nữa xoay người rời đi.
Y tá nhanh chóng thay anh rút kim truyền tra, thông báo một vài điều cần chú ý xong, liền rời khỏi phòng.
Khuê Thú Chi mang giầy vào, ngồi trên giường bệnh tiếp tục đợi, vẫn không thấy Vu Hàn trở lại. Đang định đứng dậy đi tìm cô, di động cô bỏ quên lại đột nhiên vang lên. Anh cúi đầu nhìn thoáng qua thì thấy trên màn hình hiện là mẹ cô đang gọi.
Sao lại vừa khéo thế, anh vừa lúc cũng có chuyện muốn nói với ba mẹ vợ.
Anh cầm lấy điện thoại, nhấn nút trả lời, bước ra khỏi phòng cấp cứu.
Vu Hàn đóng viện phí xong, lấy thuốc, trở lại phòng cấp cứu thì không thấy Khuê Thú Chi đâu.
Anh đi đâu rồi? Cô tìm kiếm trong phòng cấp cứu một vòng, vẫn không tìm thấy bóng anh đâu, quyết định ra ngoài phòng tìm tiếp.
Kết quả, cô vừa mới bước ra khỏi phòng liền thấy anh đang đứng dựa vào tưởng, xoay lưng về phía cô, đang nói chuyện điện thoại.
Cô bước về phía anh.
“Ba, con nghĩ nên nói hết sự thật cho Tiểu Hàn biết”.
Cô nghe vậy đột nhiên dừng bước chân, trong lòng ‘thịch’ một tiếng. Nhìn bóng lưng của anh, cô hoài nghi suy đoán sự thật là cái gì?
“Đúng, con biết cô ấy sẽ rất tức giận, nhưng chuyện này cũng không còn cách nào khác, không phải sao? Thay vì để cô ấy phát giác ra, không bằng chúng ta nhận lỗi trước, như vậy còn có cơ hội được tha thứ”. Không chú ý đến sự xuất hiện của cô, anh vẫn tiếp tục nói vào điện thoại.
Anh rốt cuộc đang nói cái gì? Chúng ta? Cô mới vừa nghe anh gọi ‘ba’, người ở đầu dây bên kia là ba sao? Anh và ba hai người đang che giấu cô chuyện gì? Vu Hàn càng nghe càng thấy khả nghi.
“Để ẹ nói với Tiểu Hàn sao?”.
Mẹ cũng tham gia vào chuyện này? Cô không khỏi trợn tròn hai mắt.
“Con không muốn phiền đến mẹ, huống chi con thấy chuyện này nên để con nói rõ với cô ấy tốt hơn”.
Ba mẹ và anh… Bọn họ rốt cuộc đang giấu cô chuyện gì???
Không lẽ bệnh của anh không chỉ đơn thuần là viêm dạ dày, mà còn nặng hơn những bệnh nhân khác sao? Không lẽ ung thư dạ dày? Hay ung thư đường ruột?
Sắc mặt cô trong nháy mắt trở nên tái nhợt, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy không đúng. Nếu như bệnh của anh nghiêm trọng đến thế, bác sĩ trong phòng cấp cứu cũng phải phát hiện rồi báo cho cô chứ? Hơn nữa quan trọng nhất là, trừ hôm nay ra, cô không cảm thấy anh có điểm nào giống bệnh nhân cả. Vu Hàn, ngươi không nên hù dọa bản thân.
“Nói cho cô ấy thế nào? Thành thật mà nói con cũng không biết nữa…”. Ngữ khí của anh có chút buồn rầu.
Vu Hàn nhíu chặt chân mày nhìn anh. Chẳng lẽ ngoài chuyện công việc, anh còn gạt cô chuyện khác sao? Hơn nữa ba mẹ cũng tham dự vào chuyện này? Bọn họ rốt cuộc là…
“Tìm vài cớ nói dối, không nên kể hết đầu đuôi cho cô ấy nghe sao? Cha, con không muốn lừa gạt Tiểu Hàn nữa, mới định kể hết cho cô ấy nghe mọi chuyện. Cha nói con tìm cớ, không phải là lại lừa gạt cô ấy sao?”.
Nói dối? Anh quả nhiên có chuyện giấu giếm cô.
Cô cảm giác mình hẳn phải nên tức giận mới đúng, không nghĩ khóe miệng lại bất giác nhếch lên. Anh nói là không muốn lừa gạt cô nữa… Coi như anh còn có lương tâm!
“Con biết, nếu như nói cho cô ấy biết con chính là Tiểu Thú mà có chết cô ấy cũng không chịu lấy kia, cô ấy nhất thời vì xúc động mà gả cho con, tất cả đều là do chúng ta bày ra, có khả năng cô ấy sẽ điên tiết lên, cả đời này không tha thứ cho con nữa…”.
Nụ cười trong nháy mắt cứng lại, Vu Hàn hai mắt tròn xanh, trong đầu một mảnh rối loạn khó có thể tin hết thảy những gì đang xảy ra.
Anh ta nói gì?
Anh ta rố