tháng thôi mà.
“Lúc trước đổi khách trong tầng bảy, em đã không biết gì, giờ ngay cả tầng năm cũng đổi người khác, em cũng không biết gì nốt. Anh nói thử xem, có phải em là chủ nhà mà rất vô trách nhiệm không?”. Cô vẻ mặt suy sụp nhìn anh.
Hóa ra cô buồn chuyện này!
“Khách mới trong tầng năm là người quen biết anh, cũng là anh xin luật sư Trần giúp sắp xếp vào ở trong nhà trọ tám tầng này”. Anh mỉm cười dắt tay cô về phía xe hơi.
“Người quen của anh, anh sắp xếp sao?”. Lưu Dư vẻ mặt ngạc nhiên, trừng mắt nhìn anh.“Người đó là nữ sao?”.
“Nữ cái gì chứ?”.
“Người anh quen rồi sắp xếp cho ở trong tầng năm, là một người nữ có đúng không?”.
“Là nam”. Khương Khắc nhanh chóng nói, nhưng ngay sau đó không nhịn được nhíu mày.“Sao em lại nói thế?”.
“Nam sao?”. Lưu Dư ngơ ngác. “Tâm thần của anh ta không bị làm sao chứ?”.
“Hơ, sao em hỏi vậy?”.
“Bởi vì anh ta đem đến toàn đồ gắn đăng ten, lại còn màu hồng phấn nữa”.
Khương Khắc kinh ngạc há hốc mồm, nói không ra lời một hồi lâu. Anh không thể nào tưởng tượng nổi tên Satan Khuê Thú Chi kia lại xài đồ đăng ten màu hồng phấn, cảnh đó thật sự vừa quá buồn cười vừa có phần đáng sợ nữa nha…
“Cái đó đại khái là có nguyên nhân đặc biệt, anh có thể đảm bảo tâm thần anh ta hoàn toàn bình thường”. È hèm… Chắc là vậy đi.
Khương Khắc vừa nói vừa đỡ bà xã ngồi vào trong xe, sau đó đi vòng ra trước ngồi vào tay lái, hai vợ chồng chậm rãi tiến đến nhà hàng, cùng nhau ăn trưa.
~~***~~
Đêm tối gió lớn, thang máy lặng lẽ lên tầng tám, một người đàn ông cao lớn lẳng lặng đi ra.
Động tác của anh nhẹ nhàng, bước đi lặng yên không một tiếng động, đứng trước cánh cửa nhôm khắc hoa văn ở tầng tám, hơi do dự một giây đồng hồ, từ trong túi liền lấy ra một vật kim loại lóe sáng, cắm nó vào lỗ khóa cửa lớn, vặn lên xuống trái phải mấy cái, trong cửa lớn liền phát ra một tiếng ‘rắc’, vốn đang khóa liền mở ra. Kỹ năng phá khóa của anh vẫn dễ dàng hành động như trước, một chút khó khăn cũng không có.
Vặn tay nắm xuống, anh không một tiếng động nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào trong nhà xong liền lẳng lặng đóng cửa lại, khóa trái.
Bên trong nhà một mảnh tối đen, chỉ có ánh sáng le lói hắt vào từ bên nài cùng với ngọn đèn bàn mờ mờ, nhưng ngay cả như vậy, vẫn không ảnh hưởng đến động tác thành thục, nhanh chóng của người đàn ông này, cứ như đang ở trong nhà mình mà tiến quân thần tốc về mục tiêu của anh.
Đi tới trước một căn phòng ngủ trong nhà, anh hít sâu một hơi, nhẹ nhàng xoay tròn tay nắm đẩy cửa đi vào, hương thơm anh quen thuộc mọi khi lập tức xông vào mũi.
Chính là mùi hương này, mùi hương của cô, mùi hương anh vẫn luôn nhung nhớ.
Khuê Thú Chi không nhịn được hít một hơi thật sâu. Anh thật sự nhớ mùi hương này, nhớ đến cả người như muốn phát điên lên.
Suốt năm tháng lẻ ba ngày qua, từ lúc cô rời khỏi phòng cấp cứu trong bệnh viện đến nay, một tin tức cũng không có, biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.
Anh không lập tức đi tìm cô, bởi vì anh cảm thấy cô đang cần một ít thời gian để tĩnh lặng suy nghĩ.
Nhưng đã qua ba ngày mà vẫn không tìm được hay nghe được liên lạc gì từ cô đến bạn bè thân thích, anh bắt đầu hối hận.
Ở Đài Loan đông đúc này mà muốn tìm một người, không khác gì mò kim đáy bể, hơn nữa cấp trên đột nhiên giao cho anh một vụ án giết người khó giải quyết, đúng là họa vô đơn chí, làm việc đến sứt đầu mẻ trán, anh căn bản không có thời gian đi tìm bà xã yêu mến của mình.
Cũng may, khi kiên nhẫn của anh đã đụng tới giới hạn, vụ án rốt cuộc cũng điều tra và giải quyết xong, anh liền hao hết tâm sức vạn khổ tìm được cô.
Cô mặc áo ngủ hở một vùng vai, đường cong trên cơ thể lượn sóng, mái tóc xoăn nhẹ nhàng như tóc búp bê, đen bóng như tơ lụa mềm mại xõa ra trên gối nằm, làm cho người ta ngứa ngáy tay chân, không nhịn được muốn đưa tay sờ thử xem nó mềm mượt thế nào.
Đèn đêm dìu dịu chiếu vào khuôn mặt đang ngủ trắng nõn nà của cô, hơi thở đều đặn, chiếc chăn mỏng kéo ngang hông, áo ngủ mỏng manh cuộn sóng trên những đường nét cơ thể, ôm sát lộ ra đường cong hoàn mỹ, sự hồn nhiên thường ngày lập tức bị thay bằng sự gợi cảm chết người. Khuê Thú Chi cảm giác dục vọng trong người nhanh chóng dâng lên.
Nhìn cô, hô hấp của anh ngày càng trầm thấp, dồn dập, sắp không khống chế bản thân được nữa.
Anh muốn cô, muốn yêu cô, muốn ôm cô, muốn vùi mình thật sâu vào cơ thể cô, một lần nữa cảm nhận được sự run rẩy cùng sự tồn tại của cô.
Anh cần chứng minh mãnh liệt rằng đây không phải là một giấc mơ!
Không do dự nữa, anh nhanh chóng bỏ đi tất cả trói buộc trên người, nhẹ nhàng tiến lên giường, ôm hôn cô.
Giấc mộng quấy nhiễu làm cho Vu Hàn bất giác rên khẽ một tiếng, xoay người tìm tư thế thoải mái hơn để ngủ, nhưng cái quấy nhiễu đáng ghét kia cũng theo sát cô như hình với bóng, làm cho cô càng khó chịu hơn.
Gần đây vì bé Tiểu Cương con nuôi của Khúc Thiến phẫu thuật nằm viện, làm cho quán ăn dưới tầng trệt của Thiến tỷ cơ hồ dựa hết vào sự chống đỡ của một mình cô, bận đến nỗi suýt chút nữa cô đã la hét xin cứu mạng, mỗi ngày về nhà sau khi tắm xong, việc duy nhất có
