Old school Easter eggs.
Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322883

Bình chọn: 8.00/10/288 lượt.

t cuộc vừa mới nói gì?

Tiểu Thú? Anh ta nói anh ta là Tiểu Thú? Cái người tưởng chết mà vẫn sống… Khoai tây đại ca sao?!

Này là thật?

Anh ta còn nói sở dĩ mình gả cho anh ta, tất cả đều do ba người bọn họ bày mưu?

Ba người? Là nói anh ta cùng ba mẹ mình sao?

Bọn họ… Anh ta rốt cuộc nói gì thế? Là đang nói thật sao?

“Ba, con dĩ nhiên lo lắng, cũng sợ hãi nữa, nhưng mà…”. Khuê Thú Chi đột nhiên im miệng.

Anh lo Vu Hàn chạy đến tìm mình, anh quay lại liếc nhìn vào trong cửa phòng cấp cứu, không nghĩ tới cô đã đứng đằng sau lưng từ lúc nào, vẻ mặt kinh hãi, vô cùng ngạc nhiên trừng trừng nhìn anh.

“Tiểu Hàn…”. Anh đột nhiên cảm thấy cả người vô lực, tay cầm điện thoại di động chậm chạp hạ xuống.

“Anh mới vừa nói những thứ đó là có ý gì?”. Cô vẻ mặt mờ mịt nhìn chòng chọc anh, thanh âm trong trẻo lạnh lùng, trống rỗng.

Cô quả nhiên đã nghe thấy hết!

“Chúng ta về nhà trước rồi hẵn nói được không?”. Anh cẩn thận hướng cô ôn nhu cầu xin, thử nắm tay dắt cô đi, nhưng lại bị cô hung hăng hất ra.

“Tôi đang hỏi anh nói những thứ đó là có ý gì?”. Vu Hàn hai mắt một cái chớp cũng không có, nheo mắt nhìn chằm chằm vào anh, lần nữa hỏi.

“Tiểu Hàn, chúng ta về nhà rồi nói được không?”. Trong mắt anh từ từ hiện lên lo lắng cùng bối rối.

“Cái gì mà ‘Tiểu Thú mà có chết cô ấy cũng không chịu lấy’?”.

“Tiểu Hàn…”.

“Cái gì mà ‘cô ấy nhất thời vì xúc động mà gả cho con, tất cả đều là do chúng ta bày ra’?”.

“Anh…”.

“Anh còn muốn giấu giếm lừa gạt tôi bao nhiêu thứ nữa? Còn muốn đem tôi ra làm con ngốc mà đùa bỡn bao lâu nữa anh mới hài lòng? Nói cho tôi nghe!”.

Cô lớn tiếng ép, cô cảm giác không biết mình đang tức giận, thất vọng, thương tâm hay là tuyệt vọng nữa.

Thì ra hơn hai tháng qua, cô vẫn đang sống trong một lời nói dối vĩ đại hoàn mỹ, anh, cô, còn có cả ba mẹ nữa.

Thì ra cô vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh làm một con cờ, đi đông đi tây toàn bộ đều không thể tự quyết định.

Bọn họ… Bọn họ làm sao có thể đối xử với cô như vậy? Làm sao có thể???

Nhìn vẻ mặt mỏi mệt, tái nhợt, không biết làm sao, mơ hồ còn lộ ra một chút bất đắc dĩ của anh, lửa giận trong cô tựa như núi lửa phun trào không thể kìm nén, nháy mắt từ trong lòng tràn ra.

“Tôi hận anh!”. Cô đem gói thuốc trên tay, túi xách toàn bộ ném về phía anh.

Không nghĩ tới cô đột nhiên làm vậy, mặt Khuê Thú Chi bị ném trúng, lại thấy cô tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, dùng sức ném về phía anh—

“Tôi hận anh!”.

Tròng mắt lóe lên, cái trán đau xót, anh trong đầu trống rỗng quay về phía chiếc nhẫn ném trúng trán mình rơi xuống đất. Đó là nhẫn cưới của hai người bọn họ, cô tháo ra ném vào anh là có ý gì? Bọn họ hết rồi sao? Cô muốn ly hôn với anh sao?

Chiếc nhẫn đáng thương cô độc nằm trong một góc tối như mực trên sàn nhà, ánh kim vẫn sáng lấp lánh như cũ. Anh nhìn nó không chớp mắt, tiến về trước khom lưng nhặt nó lên, lần nữa nhìn về phía cô, nhưng bóng dáng cô đã sớm biến mất!

“Tiểu Hàn?”.

Cô ở đâu? Anh bối rối xoay người tìm kiếm, người đến người đi trên hè phố đông đúc, xe cộ đan xen như mắt cửi nhưng bóng dáng của cô vẫn không thấy đâu.

“Tiểu Hàn!—”. Anh đứng ở đầu đường, hét lớn lên.

Chương 06

Chương 6

Năm tháng sau—

Bởi vì mang thai nên ngủ nhiều, Lưu Dư vẫn ngủ thẳng đến sau mười hai giờ trưa mới bị ông xã Khương Khắc gọi điện đánh thức để hẹn ăn cơm. Cô sửa soạn lại áo quần, đeo túi xách lên vai, đứng trước cửa thang máy chờ hơn mười phút, vẫn không thấy thang máy chạy lên.

Thang máy này không lẽ bị hư?

Thân là bà chủ của nhà trọ tám tầng, cô không khỏi nhíu mày đoán lấy.

Đưa tay nhấn thang máy đi lên tầng khác, muốn thử xem có thật là nó hư rồi không. Nếu quả thật bị hư, cô phải lập tức kêu người đến sửa.

Nhìn số tầng trên bảng điện tử vẫn không nhúc nhích, Lưu Dư đang định lấy di động ra gọi, bảng số lại đột nhiên thay đổi, từ B(1) nhảy lên số 1. Sau đó cửa thang máy trước mặt cô chậm rãi mở ra.

(1) Basement – tầng hầm

“Thật xin lỗi, cô muốn lên tầng trên sao? Có thể chờ một chút nữa được không?”. Người trong thang máy nhìn cô cười áy náy.

“Được, không sao đâu”. Lưu Dư ngây ngốc, gật gật. Cửa thang máy chậm rãi đóng chặt lại.

Cô nhìn thấy số trên bảng điện tử lại nhảy lên “5” rồi ngừng lại.

Tầng năm sao?

Nhà trọ tám tầng không phải là đã cho thuê hết rồi sao? Làm sao lại có người mới chuyển đến?

Lòng cô tràn ngập nghi ngờ, cảm giác mình là chủ thuê nhà mà còn rất lơ mơ, thậm chí ngay cả người thuê phòng của mình, khi nào chuyển tới khi nào rời đi cũng không biết, thật là bực mình!

Không muốn lãng phí thời gian chờ thang máy, cô xoay người bước xuống cầu thang bộ. Khi cô xuống tới tầng hầm, xe của ông xã đã đợi sẵn ở đó.

Khi nhìn thấy bà xã cục cưng bước từ trên cầu thang xuống, Khương Khắc kinh ngạc bước xuống xe đi về phía cô.

“Sao em không đi thang máy?”.

“Khương Khắc, có phải em vô trách nhiệm lắm không?”. Lưu Dư ngẩng đầu lên, ông nói gà bà lại trả lời vịt.

“Tại sao đột nhiên em lại nói vậy?”. Khương Khắc có chút giật mình sững sờ hỏi. Đây là chứng u buồn trước khi sinh sao? Nhưng cô ấy mới mang thai có một