Pair of Vintage Old School Fru
Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322812

Bình chọn: 8.00/10/281 lượt.

ói tai, dọa Khuê Thú Chi kêu to một tiếng.

“Làm sao?”. Anh bật dậy hỏi.

Cô không nói lời thứ hai, đưa tay đẩy anh lọt xuống giường, trong nháy mắt ngã chỏng vó dưới sàn.

“Đáng chết!”. Khuê Thú Chi thấp giọng mắng, nhanh chóng từ trên sàn nhà đứng lên.“Tự nhiên đẩy anh?”. Anh nhíu chặt chân mày hỏi.

“Ai bảo anh nằm lên giường của tôi?”. Cô bừng bừng giận trừng mắt.

Khuê Thú Chi tròng mắt vừa chuyển, cười “du côn”. “Em là bà xã anh, không nằm lên giường em còn nằm lên giường ai?”.

Anh nói xong lại muốn bò lên giường, bị Vu Hàn hung hãn đạp một cái rớt xuống.

“Không cho phép anh lên!”. Cô lớn tiếng quát.

“Tại sao? Ông xã nằm lên giường bà xã là việc rất ư bình thường nha? Tại sao anh không được nằm?”. Anh lớn tiếng kháng nghị.

“Ai là bà xã của anh?”.

“Không phải em sao? Vu Hàn, Tiểu Hàn Hàn của anh”. Anh cố ý gọi tên nàng thật thân mật, nói xong lại lén lén lút lút muốn bò lên, bị cô đạp cho cái nữa lại rớt xuống đất.

“Tôi trả nhẫn cho anh rồi”. Cô lạnh lùng nói.

“Có trả sao?”. Ánh mắt của anh di chuyển xuống dưới, dừng lại ở ngón tay trên bàn tay phải của cô, không nhanh không chậm mỉm cười nói. “Chiếc nhẫn không phải đang còn ở trên tay em sao?”.

Vu Hàn nhanh chóng cúi đầu, chỉ thấy nhẫn cưới không biết từ lúc nào lại trở về trên ngón tay. Cô hối hận nghĩ tới chiếc nhẫn cô ném đi năm tháng lẻ ba ngày trước, tâm tình một mảnh phức tạp, không cần nghĩ cũng biết chiếc nhẫn này là anh thừa dịp cô mơ mơ màng màng đeo lại cho cô.

Nói thật, cô rất vui khi anh đeo nhẫn lại vào tay cho cô, chứng tỏ anh đối với cô, đối với cuộc hôn nhân của bọn họ là thật tình, nhưng cái này không có nghĩa sự thật anh thông đồng với ba mẹ gạt cô, đùa bỡn cô có thể bỏ qua. Mỗi lần nghĩ về chuyện đó, trong bụng liền phừng phực lửa, hiện tại vẫn rất tức giận.

Cô tháo chiếc nhẫn trên tay ra quăng trả lại cho anh.

“Cầm đi, tôi đã trả lại nhẫn cho anh, hiện tại anh có thể đi được rồi”. Cô lạnh giọng lạnh mặt nói.

Khuê Thú Chi trong nháy mắt lửa giận cháy lên hừng hực, nhưng giây tiếp theo liền bị anh đè nén xuống dưới.

“Em có biết lần mất tích này, ba mẹ lo lắng cho em biết bao nhiêu không?”. Anh chậm rãi xoay người nhặt chiếc nhẫn lên, sau đó ngẩng đầu nhìn cô không chớp mắt.

Vu Hàn cứng đờ cả người.

“Hai người bọn họ đều gầy rộc cả người, hơn nữa mẹ vì nhớ em mà phải nhập viện mất mấy ngày, em biết không?”.

Vu Hàn nghe đến đó sắc mặt chuyển sang trắng bệch, lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Bất quá ngay cả như vậy, cô vẫn quật cường nói. “Anh đừng nghĩ nói như vậy, tôi liền tha thứ cho các người”.

“Em có thể không tha thứ cho anh, nhưng ba mẹ lớn tuổi rồi, em không thể tra tấn bọn họ như vậy được”.

“Vậy các người thì có thể bày trò lừa tôi, trêu đùa tôi sao?”. Cơn giận còn sót lại trong lòng, cô trừng mắt nhìn anh kêu to.

“Lừa gạt em là mọi người không đúng, nhưng cả nhà không hề bày mưu lừa em, cũng không đùa bỡn em”.

“Không có sao?”.

“Công bằng mà nói, Vu Hàn, chúng ta quen nhau rồi mới kết hôn, chủ động vẫn là em, anh chỉ làm theo, chỉ là nắm chắc cơ hội có được em danh chính ngôn thuận mà thôi, điểm này em không thể phủ nhận được?”.

“Cho nên ý anh là, hết thảy đều là do tôi‘gieo gió gặt bão’ sao?”.

“Anh cảm thấy năm chữ ‘tự chui đầu vào lưới’ có vẻ thích hợp hơn”. Anh không nhịn được mỉm cười.

Vu Hàn phẫn nộ lấy gối đánh anh.

“Đi ra nài!”.

Lại lấy đồ ném anh! “Đừng đùa giỡn sự an toàn của con, Tiểu Hàn”. Anh nhíu mày nói.

“Đùa giỡn sự an toàn của con, là sao?”. Cô quay đầu, nắm hộp giấy để đầu giường quăng về phía anh, lại cầm cả đồng hồ báo tức ném vào anh luôn.

“Uy!”. Hộp giấy anh còn chịu được, nhưng đồng hồ báo thức thì hơi quá đáng à nha. Khuê Thú Chi nhanh tay lẹ mắt chụp được cái đồng hồ bay tới, nhìn cô lắc lắc đầu. “Em muốn mưu sát chồng sao?”.

“Đúng thì sao?”. Cô khiêu khích nói.

“Anh khuyên em nên tiết kiệm sức lực, vì em một chút phần thắng cũng không có”. Anh giống như đang dạy một đứa bé ba tuổi, lấy giọng điệu dễ dàng tha thứ nói với cô.

Vu Hàn giận đến thiếu chút nữa đã thét chói tai. Cái con người tự đại này!

“Đi ra ngoài!”. Cô tức giận hạ lệnh đuổi khách đối với anh.

“Khi khác lại tới”. Anh cau mày. “Em nên biết anh tìm em rất cực khổ, tuyệt đối sẽ không rời xa em, cũng không để em rời xa anh nữa”.

Ngữ khí kiên định của anh chọc giận cô. Anh dựa vào cái gì nghĩ rằng cô tha thứ việc anh đã lừa gạt mình, trở lại bên người anh? Anh càng nghĩ như vậy, cô càng… Không cho anh ta như ý!

“Tôi muốn ly hôn với anh”. Cô lớn tiếng nói.

Anh cứng đờ cả người, biểu tình trên mặt nháy mắt trở nên đáng sợ hù người.

“Em nói lại lần nữa xem”.

Tuy rằng mặt anh lúc này sẽ làm cho người ta sợ hãi co rúm người lại, Vu Hàn vẫn cứng rắn lặp lại lần nữa.

“Tôi muốn ly hôn với anh”.

Cô vừa dứt lời, Khuê Thú Chi lập tức lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhảy lên giường, đem cả người cô đặt dưới thân anh, lấy thân hình cao lớn khóa cô lại. Sắc mặt anh âm trầm, con ngươi trong cặp mắt sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm cô, cho đến lúc cô rốt cuộc không còn sức kháng cự nhìn thẳng vào anh, mới nhẹ nhàng buông r