Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322945

Bình chọn: 7.5.00/10/294 lượt.

ong lòng anh, là mặt trăng trong sáng rực rỡ, như ánh sao trong đêm. Mỗi lần nhìn em anh đều không nhịn được phải nín thở, tức ngực. Mỗi lần chạm vào em đều làm cho tim anh đập rộn lên, hô hấp dồn dập, máu sôi trào, hận không thể lập tức vùi vào trong cơ thể em, hung hăng giày xéo em, để em rên rỉ cầu xin—”.

“Im miệng! Anh… anh, hạ lưu!”. Vu Hàn đỏ mặt kêu lên.

“Nhưng anh chỉ hạ lưu với một mình em”. Anh mỉm cười tà nịnh.

“Anh là đồ không biết xấu hổ!”.

“Cũng chỉ không biết xấu hổ với một mình em thôi”.

“Anh… anh hỗn đản!”. Cô vừa thẹn vừa giận lùi về bên trong cửa, dùng sức đạp, muốn đóng kín nó lại, không nghĩ tới anh liền dùng cánh tay cản trở cô dùng hết sức.

“Buông tay!”. Cô lớn tiếng ra lệnh.

“Anh cũng muốn vào”. Anh da mặt dày nói.

“Không cho phép!”.

“Không vuốt ve em, anh không ngủ được”.

“Đó là việc của anh!”.

“Việc của anh không phải cũng là việc của em sao? Vợ chồng vốn là chim cùng một tổ”.

“Là chim cùng một rừng!”. Cô không nhịn được sửa lưng anh. “Còn câu sau là lúc gặp đại nạn riêng mình chịu!”.

“Anh không biết”. Anh nghiêm trang ngắm nhìn cô. “Bất kể tương lai phát sinh cái gì, anh tuyệt đối sẽ không bỏ em lại”.

Đúng là tú tài gặp binh, hữu lý nói không rõ!(2)

(2) Giống ‘nước đổ đầu vịt’, nói một chuyện người kia lại hiểu một nẻo, có lý đến mấy cũng không nói hiểu được

“Buông tay!”. Cô kêu lên lần nữa.

“Buông tay thì em cho anh vào sao?”.

Cô trừng anh.

“Không cho? Vậy anh không buông”. Vẻ mặt anh giống hệt đứa trẻ bị giật kẹo.

“Anh không buông, tôi la to ‘cứu mạng’ bây giờ”. Cô bị buộc phát hỏa, lớn tiếng uy hiếp anh.

“Tốt thôi, anh cũng nhân cơ hội này cho hàng xóm biết hết, thuận tiện giới thiệu chúng ta là vợ chồng, nhất cử lưỡng tiện”. Anh lộ ra vẻ mặt hoan nghênh.

Vu Hàn trừng mắt nhìn anh, thực mau bị tức đến chết! “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”. Cô tức giận hỏi.

“Cho anh vào”.

“Sau đó để tôi với anh ngủ chung, ân ái với anh luôn?”. Cô thay anh nói hết.

Anh đột nhiên mỉm cười, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng noãn xinh đẹp, mãnh liệt gật đầu.“Đúng a”.

“Đúng cái đại đầu quỷ nhà anh!”. Nếu như trên tay có cái gì, nhất định cô sẽ đập ngay vào cái mặt tươi cười của anh ta.

“Anh nghe rõ lời tôi nói đây, chúng ta còn đang cãi nhau, tôi không tha thứ cho anh, anh có nghe thấy không? Nghe được thì rút tay ra, đừng đến phiền tôi nữa!”.

Khuê Thú Chi bỗng nhiên hít thở thật sâu thành tiếng, che giấu vẻ cợt nhả trên mặt, sửa thành vẻ mặt chăm chú thành thật ngắm nhìn cô.

“Tiểu Hàn, em và anh đều biết kỳ thật em đã sớm tha thứ cho anh, cũng không trách anh, vì sao còn hờn dỗi ra vẻ không để ý tới anh?”.

“Anh tự ình là đúng thôi!”.

“Nếu em không tha thứ cho anh, em sẽ không để anh chạm vào em, không để anh ôm em, để anh yêu em, không phải sao?”.

“Đó là vì anh thừa dịp tôi mơ mơ màng màng mà làm bậy!”.

“Chẳng lẽ chỉ cần thừa dịp em mơ mơ màng màng, bất luận kẻ nào cũng có thể làm bậy với em sao?”.

Vu Hàn lập tức trợn to hai mắt. “Anh là có ý gì? Tôi không phải loại đàn bà hư hỏng đó!”. Cô kích động rống giận, hốc mắt không tự chủ được đỏ lên. Anh làm sao có thể nói với cô như vậy chứ?

Khuê Thú Chi vội vàng đẩy cửa ra, gắt gao ôm cô vào lòng.

“Thực xin lỗi, anh hoàn toàn không có ý này”. Anh vội vàng nói.

“Ngược lại, anh là đang nói em tuyệt đối không phải là một nữ nhân tùy tiện, không có nguyên tắc. Chính vì em biết đó là anh, hơn nữa còn tha thứ cho anh, mới để anh yêu em, không phải sao? Nếu đổi thành người khác, em đã sớm đạp ột cước bay từ lầu tám xuống lầu một đi, đúng không?”.

“Mới là lạ đó, anh căn bản không phải có ý này”. Cô một bên chùi nước mắt, một bên dùng sức đẩy anh. “Tránh ra, đừng đụng vào tôi”.

“Việc đó là không có khả năng, trừ phi anh chết, nếu không mỗi ngày đều phải chạm vào em”. Anh cúi đầu hôn lên môi cô.

“Tôi chán ghét anh”. Cô nghiêng đầu tránh đi nụ hôn của anh, khóc nức nở nói.

“Đừng nói dối, em thích anh”. Anh nâng mặt cô nên, lần nữa cúi đầu hôn cô.

Cô muốn tránh khỏi anh, nhưng mặt lại bị anh giữ chặt, căn bản là không có chỗ trốn. Đầu lưỡi của anh tiến quân thần tốc giữ lấy lời của cô, càng hôn càng sâu, càng hôn lửa nóng càng kích tình, đem cả thân người cọ xát vào anh.

Phản ứng của cô bật đèn xanh cỗ vũ anh‘được phép chiếm đóng’, anh ngay lập tức xoay người ép cô vào cánh cửa sau lưng, bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người cô. Chiếc áo ngủ mỏng manh ngay lập tức bị anh bóc trần, một tay âu yếm bộ ngực căng tròn, một tay đi xuống dưới xoa nắn dục vọng của cô, đốt lên lửa tình của cô.

Cô bất giác ở trong lòng anh run run, khẽ rên rỉ.

“Nói em yêu anh”. Anh hôn lên vành tai cô, khàn giọng yêu cầu.

Vu Hàn ý loạn tình mê mãnh liệt ôm lấy anh, hai tay khẩn cấp tháo bỏ quần áo trên người anh, âu yếm vòng ngực rắn chắc cùng cánh tay anh, sau đó kéo dần về giữa thắt lưng quần…

Khuê Thú Chi đột nhiên phát ra tiếng gào thét trầm thấp, vội vàng đưa tay nắm lấy tay cô, không cho cô tiếp tục bức điên mình.

“Nói em yêu anh”. Anh chăm chú nhìn cô, kiên trì yêu cầu.

“Anh rốt cuộc có muốn làm không? Không làm thì dẹp!”. Dục vọng không được thỏa


Lamborghini Huracán LP 610-4 t