mãn, cô giận không kiềm được dùng sức đẩy anh.
Khuê Thú Chi suýt chút nữa bật cười, nhưng anh vẫn muốn nghe chính miệng cô thừa nhận sự thật cả hai người trong lòng đều biết.
“Tiểu Hàn, nói em yêu anh đi”. Anh cúi đầu liếm môi cô, thanh âm khàn khàn dụ hoặc.
Cô tức giận há miệng cắn anh một cái.
Anh co rụt người lại, khó có thể tin trố hai mắt. “Em cắn anh?”.
“Thì sao nào?”. Cô không cam lòng yếu thế, hai mắt mở to trừng anh.
Đôi mắt cô tròn to long lanh, cằm giương cao khiêu khích, Khuê Thú Chi nhịn không được cười khẽ ra tiếng.
Anh thật sự thích bộ dáng không chịu chua của cô, tràn ngập sức sống cùng ánh mặt trời, như có thể giúp anh đuổi đi mọi bóng đêm tồn tại.
Không hề cố chấp muốn nghe cô thừa nhận yêu anh nữa, dù sao về sau vẫn còn nhiều cơ hội. Anh lại lần nữa cúi xuống hôn cô, không kiềm nén nhiệt tình cùng kích tình nữa, cuồng dã mà hung mãnh muốn cô, làm cho cô rên rỉ, thét lên, rốt cuộc vô lực bộ dáng mạnh mẽ trừng mắt nhìn chằm chằm vào anh.
Nữ nhân trên giường khi thân thiết, vẫn là bộ dáng ôn thuần nhu nhược đáng yêu nhất. Anh thầm nghĩ.
Anh thật là gian trá, thật là mặt dày mày dạn, thực làm cho người khác tức chết. Cô lúc trước mắt để đâu mà khi nhìn anh lại cảm giác anh rất đàng hoàng, hiền lành chứ? Cô thật muốn móc mắt mình ra a~
Mặc kệ Vu Hàn có khóa bao nhiêu cái khóa chống trộm, buổi sáng ngày hôm sau vẫn có một nam nhân nằm tứ bình bát ổn nằm trên giường cô, hoàn toàn không biết phải làm sao với tên này bây giờ.
Cô vẫn cảm thấy chính mình lúc trước chắc là mù rồi, bằng không sao lại tin tưởng lời nói dối của anh ta là nhân viên công sở bình thường làm từ chín giờ tan việc năm giờ chứ?
Anh ta bình thường chỗ nào?
Không chút tiếng động, hàng đêm đột nhập vào nhà người ta, nằm trên giường người ta, làm sao mà bình thường?
Càng miễn bàn tới trong khoảng thời gian này, anh ta hoàn toàn lộ ra con người thật trước mặt cô.
Không biết có phải cố ý hay không, trừ bỏ thái độ sủng nịch yêu thương vẫn không thay đổi thì từ cuộc sống đến thói quen, phong cách làm việc đều làm cho người ta liên tưởng là có hai anh ta cũng nên.
Anh ở trước mặt cô tập thể hình, hít đất liền một lúc năm trăm cái mà nói với anh thì như cơm bữa. Hiện tại cô rốt cuộc biết dáng người hoàn hảo của anh đến từ đâu.
Trừ việc vận động ra, anh còn thích lắp ráp máy móc linh kiện, ban đầu cô không biết cái thứ linh tinh toán loạn này là gì, khi anh đem vài thứ lắp lại thành sản phẩm, cô mới phát hiện ra, là súng! Cho nên nhờ phúc của anh, cô mới có thể dễ dàng nhận ra đâu là súng lục, súng trường, súng máy cùng máy nghe trộm này tuyệt đối không phải đồ bình thường!
Ngoại trừ súng, anh còn sử dụng thành thục dao, vật lộn cũng rất lành nghề – người đó sau này cũng nói rõ với cô vì sao lúc người đó làm bậy với cô, mặc kệ cô giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay của anh.
Mơ hồ biết là anh đang ám chỉ về sau tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô bất cứ chuyện gì! Cũng là cầu xin sự tha thứ của cô, nhưng cô không muốn tha cho anh dễ dàng như vậy.
Thật ra cuộc sống như thế cũng không tồi, anh vẫn là đối tốt với cô như trước, cô lúc nào tâm tình không tốt có thể mượn cớ tìm anh cãi nhau một trận cho bõ tức. Song cô có thể thấy, anh vẫn rất nhớ việc hai người ở chung một nhà trước kia, nhưng hiện tại cô còn có chị em kết nghĩa cùng công việc nữa, tuyệt không muốn rời khỏi nhà trọ tám tầng này.
Cho nên duy trì tình trạng hiện nay đi, ít nhất nếu cô không mở miệng nói tha thứ cho anh, anh cũng sẽ không ép cô đi với mình.
Ngắm anh lần nữa, cô tung chăn bước xuống giường chuẩn bị đi làm.
Lúc trước chỉ một mình cô xoay sở mọi việc, vất vả nhịn đến lúc Tiểu Cương xuất viện, Thiến tỷ lại trở về làm đầu bếp trong quán ăn, lại có anh tỷ phú chồng trước của Thiến tỷ giúp đỡ, làm cho tiểu nhị là cô tưởng có thể lười biếng được đôi chút, không ngờ trợ thủ tỷ phu có việc đột xuất phải về Anh quốc, khiến cô muốn lười một ngày cũng không được, thật là oán thán.
Bất quá oán thán thì oán thán, cô có thể để một mình Thiến tỷ bận rộn trông quán, mà không đi giúp đỡ gì? Cô làm gì ác tâm thế được, đừng nói đến Thiến tỷ lại có ân với cô, giống như chị em ruột thịt vậy.
Dọn dẹp mặt trước của cửa hàng xong, liền đi đến quán ăn nhỏ cách nhà trọ không xa báo danh.
Có lẽ là do đưa Tiêu Tư ra sân bay, Thiến tỷ đến quán muộn hơn mọi khi, chị mở cửa quán, một tay dắt Tiểu Cương, một tay nhấc nguyên liệu nấu ăn mới vừa mua đi vào trong.
“Thiến tỷ, chào buổi sáng”. Vu Hàn mỉm cười.
“Vu Hàn, là em thật sao?”. Mặc dù đã sớm ngờ tới, nhưng khi thấy cô, Khúc Thiến vẫn không khỏi kinh ngạc kêu lên.
“Sao em lại tới đây? Không phải em nói về thăm nhà mấy ngày sao? Tại sao lại đến quán?”.
“Làm gì có cách khác? Tiêu ca trở về Anh quốc, sẽ không có ai giúp chị được, em biết chị bận rộn một mình làm sao không giúp? Huống hồ về nhà lúc nào cũng được, chỉ là trễ hơn mấy ngày thôi”. Vu Hàn tiến lên, đón túi đồ ăn nặng trịch trên tay chị.
Tiêu ca tên đầy đủ là Tiêu Tư Linsey, cũng không phải thật mang họ Tiêu, anh ấy là con lai Trung – Anh, bề ngoài